"Cái đồ không bằng chó.
Cút đi."
Lâm Bắc Thần không nể mặt chút nào."Thiếu gia, ta muốn đi theo dốc sức bên cạnh ngài."
Quý Vô Song mặt dày, nịnh hót nói."
Lâm Bắc Thần niềm tin tràn trề nói.
Tiễn Quý Vô Song rời đi, Vương Trung đắc ý trở về phục mệnh.
Ngày thứ mười lăm, trong hoàng cung đã truyền đến tin tức xấu."Những Huyền Thạch này cũng có một phần nhỏ của ngươi, dù sao thì ngươi cũng đã lập được đại công, nhưng con người ngươi thích phung phí, cho nên trước tiên ta giữ giúp ngươi.
Đây chính là tổn thất cực lớn.
Thời gian trôi qua."
Thần Chiến Thiên Nhân đến từ đế quốc Chân Long dùng thái độ khiêm nhường để nói nói chuyện với Vương Trung.
Tên chó nhật nhà ngươi quả nhiên là thèm nhỏ dãi sắc đẹp của ta?"Vương quản gia, đa tạ ngài những ngày này, đã ở trước mặt thiếu gia, nói lời tốt đẹp giúp ta.
Đối với loại người này, không thể khách khí.
Tin tức xấu duy nhất là từ trung tâm giao dịch chiến thú truyền đến, Long Ban Phong Báo mệt nhọc quá độ mà ngã bệnh, khiến Vương Trung lo lắng đến mức cổ họng bốc khói, nghe nói cẩu vật này, đem ngự y trong cung đều coi như thú y, đã mời qua rất nhiều lần, phối hợp thuốc bổ đan hoàn."Thật chứ?
Người này thực sự là co được duỗi được..
Bắc Hải Nhân Hoàng trong lúc bất lực, liền triệu Lâm Bắc Thần tiến vào hoàng cung, thương lượng đối sách.."
Lâm Bắc Thần nói với Vương Trung: "Ta làm như vậy, ngươi không có ý kiến chứ?"Người muốn ở bên cạnh ta dốc sức nhiều rồi, ngươi có tính là gì?"
Hai người ra khỏi cửa, Quý Vô Song với vẻ mặt tiểu đệ, ngay lập tức nói lời cảm tạ Vương Trung."
Trong mắt của Bắc Hải Nhân Hoàng loé lên hi vọng." Trên mặt của Quý Vô Song lập tức hiện ra vẻ vui mừng.
Vương Trung suy nghĩ một chút, cũng ở bên cạnh mở miệng khuyên nhủ: "Quý đại nhân, muốn dốc sức cho thiếu gia cũng không nhất định phải đi theo bên cạnh thiếu gia, biết đâu ngươi trở lại sứ đoàn, mới có thể càng làm nhiều hơn cho thiếu gia thì sao?
Nghe đồn Bạch Vân thành và Tiểu Kiếp Kiếm Uyên đều xảy ra nội chiến, chia làm mấy phái đấu đá túi bụi, ngay cả thiên nhân tọa trấn hai thánh địa kiếm đạo lớn của Bắc Hải này, cũng đều chìm sâu vào trong đó, không cách nào phân thân.
Ngươi càng hung, hắn lại càng ngoan ngoãn..
Phải biết rằng, trước đó đế quốc Bắc Hải tổng cộng cũng chỉ có sáu vị thiên nhân mà thôi.
Điều mà ông ta muốn nghe nhất bây giờ, chính là lời này của Lâm Bắc Thần.
Lâm Bắc Thần đã gặp không ít bằng hữu, cũng không còn có ai hoài nghi hắn giả chết.
Lâm Bắc Thần suy nghĩ một chút, gật đầu: "Đồ chó Vương Trung này nói cũng đúng.
Qua suy luận kín đáo và khoa học hợp lý, hắn đã đưa ra được một kết luận —— Trong lòng của Lâm đại thiếu, thân phận địa vị của hắn thấp hơn một bậc, không bằng Vương Trung.
Chỉ là thời gian một lần co thật sự quá dài, độ cong thật sự cao."
Lâm Bắc Thần nói.."
Vương Trung với vẻ mặt khóc tang."Ảnh hưởng không lớn, ta xuất ra thêm chút sức là được rồi." "Nhưng mà cái gì?
Đây là tin tức bí mật, chỉ có số ít người biết."
Ây da.
Thật là một tiểu cô nương đơn thuần."
Trong lòng của Quý Vô Song khẽ động, nhìn về phía Lâm Bắc Thần."Phải thêm tiền.
Nhất là Cam Tiểu Sương, ở Thượng Chuyết Viên nhìn thấy Lâm Bắc Thần, sau khi xác định hắn thật sự đã khôi phục, lại vui mừng đến phát khóc.
Lâm Bắc Thần vỗ ngực vang chấn động trời đất, nói: "Yên tâm đi, nhưng mà."Làm cho tốt, ta rất coi trọng ngươi.
Lâm Bắc Thần một cước đá ra: "Cút..
Không phải không làm.
Không ngoài dự đoán, một trăm viên Huyền Thạch mà Thần Chiến Thiên Nhân Quý Vô Song ngậm đắng nuốt cay 'Làm thuê' kiếm được, đều bị Lâm Bắc Thần thu rồi.
Thiên nhân của Bạch Vân thành và Tiểu Kiếp Kiếm Uyên đều không thể tới tham chiến.
Bởi vì hắn là người thông minh."
Quý Vô Song với vẻ mặt cảm kích và sợ hãi, nói: "Thiếu gia ngài yên tâm, Quý Vô Song ta là người của ngài.
Vương Trung nói một vạn câu, cũng không bằng Lâm Bắc Thần nói một câu."
Tuân theo nguyên tắc đánh mười gậy cho một quả táo ngọt, thế là Lâm Bắc Thần vỗ vai Quý Vô Song, nói: "Đi sứ đoàn trông coi, có tin tức gì thì ngay lập tức nói cho ta biết.
Thời gian trôi qua.
Mà thực sự không thể làm.
Cho nên ở trước mặt Vương Trung, Quý Vô Song hắn liền phải khiêm nhường một chút."
Lâm Bắc Thần không chút khách khí.
Thêm với Cao Thắng Hàn còn ở trong Thượng Chuyết Viên giả chết, đồng nghĩa với việc trong Thiên Quốc Chi Chiến, đế quốc Bắc Hải ngay tức khắc đã thiếu đi ba vị chiến lực cấp thiên nhân.
Nhưng ảnh hưởng to lớn.
Bắc Hải Nhân Hoàng: ( he ╬)." "Đương nhiên không có.
Lâm Bắc Thần không khỏi cảm thán.
Sau này có chỗ nào dùng đến Quý Vô Song ta, cứ việc mở miệng.
Tinh túy của PUA nằm ở đây..
Đám người Viên Vấn Quân, Lý Tu Viễn cũng đều yên tâm.
Vừa rồi khi ở trong phòng, Quý Vô Song đã phát hiện một chi tiết quan trọng."
Trong lòng của Bắc Hải Nhân Hoàng liền căng thẳng..
Lâm Bắc Thần xưng hô hắn là 'đồ không bằng chó', còn xưng hô Vương Trung là 'đồ chó ' .
Mấy ngày này, cũng đã trôi qua trong yên tĩnh.
Còn lại chỉ là đám người Sở Ngân, vẫn không có tin tức.
Mười vị tông sư võ đạo này, giống như là hòa tan trong không khí, các phương điều tra đều không có tăm tích.
Thời gian một tháng chớp mắt đã trôi qua.
Một ngày này, trời trong gió nhẹ.
Đã đến ngày Thiên Quốc Chi Chiến.
