"Bệ......"
Sự kinh ngạc cùng khiếp sợ khổng lồ bao trùm lấy hắn..
Còn có Tả tướng, còn có Cao Tinh Hàn, còn có Lâu Sơn Quan...."
Đám người này đúng là chả ra làm sao, cảm ơn qua loa như vậy..
Bệ.
Nhưng vừa quay đi, một cỗ sức mạnh vô biên trực tiếp bao phủ lấy hắn, sau đó từ từ kéo hắn quay trở về.
Những người đó không hề biến mất, ngược lại càng gần càng rõ ràng....
Lúc này, nhìn càng thêm rõ ràng.
Lưu Khung không thể tin vào mắt mình. đã bị diệt vong rồi..
Lâm Bắc Thần tức giận giơ tay đánh ra một đoàn ánh sáng màu xanh lam, bao phủ ở trên người Phi Tuyết Nhất Sát.
Đỉnh phong Đại Tông Sư ở trước mặt Lâm Bắc Thần chả khác gì đứa trẻ.."
Bắc Hải Nhân Hoàng nghe đến đó, rốt cuộc cũng không chống đỡ được nữa.
Bởi người đứng đầu mấy trăm người kia, rõ ràng là Bắc Hải Nhân Hoàng, người nghe đồn rằng đã bỏ mạng trong Khư giới Ngoại Vực.
Bọn hắn, đã quay trở lại!.
Không phải nói bọn hắn đều đã chết sao?.
Bước ra một bước, trực tiếp dùng tay nắm lấy trường kiếm màu đen, cổ tay vặn nhẹ một cái, thân kiếm đứt đoạn, nửa trên thanh kiếm nằm trong tay hắn, phản công đâm đầu liếm vào tim Vệ Ngũ Nhất..
Khi ở trong Bạch Nguyệt giới, tuy rằng ông ta đã chuẩn bị tâm lý trước, ông ta đại khái biết được quốc nội có thể sẽ phát sinh biến loạn, nhưng tuyệt đối không ngờ tới thực lực quốc gia sẽ thối nát đến mức độ này...."
Cấm quân Đại thống lĩnh Lâu Sơn Quan trong lòng nhảy dựng lên, vội vàng đánh gãy lời hắn, sợ ông bạn già này lại nói ra những lời kinh thế hãi tục.."
Nghe được ngữ khí oán giận của Lâm Bắc Thần, hắn thuận miệng nói một câu, sau đó lướt qua Lâm Bắc Thần, tiến lên quỳ rạp dưới chân Bắc Hải Nhân Hoàng, khóc lớn nói: "Bệ hạ, người cuối cùng cũng quay trở lại rồi, đế quốc Bắc Hải."
Vệ Ngũ Nhất lúc này đã phản ứng lại, trong lòng biết không có cách nào chạy thoát, lập tức vứt đi thanh kiếm mất khống chế trong tay, lại triệu hồi ra một thanh trường kiếm hắc khí lượn lờ, thân thủ như chớp, lăng không chém một kiếm về phía Bắc Hải Nhân Hoàng."Cút...."
Lưu Khung hét lên một tiếng, xoay người bỏ chạy.
Vệ Thị Thiên Thảo hành tỉnh tạo phản, cấu kết với đế quốc Cực Quang, nội ứng ngoại hợp công thành đoạt đất, kinh thành đã bị chiếm đóng rồi...
Thủy Liệu Thuật...."
Thủy Liệu Thuật thần kỳ như thế nào?
Hắn không vui nói: "Lão Phi Tuyết, ngươi phải rõ ràng nha, hiện tại là ta cứu ngươi, thế nhưng ngươi lại gọi người khác trước.
Một từ ‘ bệ hạ ’ đơn giản cũng không cách nào nói hoàn chỉnh..."Bệ hạ..
Hắn trợn trừng mắt..
Bệ."
Sắc mặt Bắc Hải Nhân Hoàng nháy mắt có chút tái nhợt.
Bọn hắn.
Bệ..
Tất cả động tác liền mạnh dứt khoát.."
Một tiếng quát lớn....
Hào quang màu xanh lam hiện lên, Phi Tuyết Nhất Sát vốn đang trọng thương, nháy mắt tinh lực tràn trề, trực tiếp nhảy dựng lên...
Ông ta chỉ cảm thấy trước mắt biến thành một màu đen, trời đất quay cuồng, thân hình lung lay không đứng vững, cổ họng phun ra một ngụm máu tươi, đầu óc quay cuồng rốt cuộc không thể giữ cân bằng, ngửa mặt lên trời ngã xuống.
Nháy mắt hắn đi tới bên người Phi Tuyết Nhất Sát."Chuyện này.
Phi Tuyết Nhất Sát cả người run rẩy.....
Mà là vì kích động."Mau trốn...."
Hai từ này nói ra khiến những hán tử trước đó thấy chết không sờn, lập tức nước mắt rơi như mưa.."
Phi Tuyết Nhất Sát khóc lớn.
Mà ngoại trừ Nhân Hoàng ra, còn có tên từng khiến vô số gia hỏa sinh ra bóng ma tâm lý —— tự xưng là đế quốc đệ nhất mỹ nam Lâm Bắc Thần."Phi Tuyết đại nhân, ngươi đang nói linh tinh gì vậy?
Nhưng sau khi nghe được những lời phía sau của Phi Tuyết Nhất Sát, thần kinh thép như Lâm Bắc Thần cũng ngây ngẩn cả người.
Đây là tội lớn tru di cửu tộc..
Chẳng lẽ là ảo giác?""Không tốt, bệ hạ hôn mê rồi .
Nhưng vì chúng thần đều đang ở bên cạnh, ông ta cố gắng chống đỡ không ngã xuống, hít sâu một hơi tay đỡ Phi Tuyết Nhất Sát đứng dậy, nói: "Rốt cuộc chuyện này là như thế nào, ngươi nói rõ ràng chi tiết cho ta.
Ngay cả trọng thương do Thiên Nhân để lại đều có thể dễ dàng chữa khỏi, cướp tính mạng của Cao Tinh Hàn từ trong tay tử thần quay trở về, huống chi là vết thương da thịt này của Phi Tuyết Nhất Sát?
Chênh lệch thực lực hai bên như đất với trời vậy.
Cái gì?
Hắn kêu trời kêu đất nói: "Bệ hạ, bệ hạ.....
Đã quay trở lại?..
Chuyện mất nước há có thể tùy tiện nói ra.
Không phải vì đau."
Hắn đem tất cả mọi chuyện xảy ra mấy ngày nay lần lượt kể ra một lượt..
Lưu Khung dụi dụi mắt."Đừng chen vào để hắn nói.
Đại Thanh không còn nữa?.."Giết....
Ngươi có tin ta bây giờ đánh gãy tay ngươi, cắt gân chân người một lần nữa hay không, cho bệ hạ của ngươi cứu ngươi, hừ!.
Lâm Bắc Thần trực tiếp ra tay..."Đa tạ Lâm đại thiếu."Bệ hạ.
Hắn lúc này cũng đã nhìn thấy đám người Bắc Hải Nhân Hoàng..
Là bọn hắn..
Hắn đã bị dọa đến hồn bay phách lạc rồi, trong đầu chỉ có một ý niệm duy nhất: rời khỏi nơi này, chạy càng xa càng tốt.........""Mau, mau đỡ bệ hạ.""Y sư!"
Đại thần đứng xung quanh lập tức loạn thành một đoàn.
