Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 146: Cút ra đây




Hả!

Thật buồn nôn.

Bạch Khâm Vân thực sự sắp nôn ra rồi.

Tên sắc lang cặn bã này lại có thể nói ra những lời buồn nôn như vậy."Thắng chắc ư?

Biệt uyển Thính Phong, một tiểu lâu hoa viên, bên trong có hòn non bộ và hồ nước..

Giáo viên của học viện Sơ Cấp Hoàng Gia, cũng là muội muội của thành chủ phu nhân Tần Lan Thư, Tần Lan Y đang ngồi trên chiếc ghế trúc màu xanh bên hồ nước, tay cầm một cái sào trúc dày bằng ngón tay, chăm chú câu cá, vẻ mặt bình tĩnh, như thể bà ấy căn bản không hề nghe thấy tiếng hét phát ra từ bên trong tiểu lâu..

Chuyện ngủ đối với Tiểu Hồn Đạm này mà nói cũng giống như việc người khác luyện công.

Cuối cùng, Lăng Thần thật sự có chút khó chịu, lớn tiếng nói: "Dì hai, ta hết chịu nổi rồi, người còn không thả ta ra ngoài, ta ta ta ta.

Trong lòng ông ta đã bất mãn đến cực điểm, quyết định một lát nữa, cho dù có xảy ra chuyện gì cũng nhất định phải nghiêm khắc dạy dỗ tên tiểu bối kiêu ngạo và vô lễ này một trận."

Hải lão nhân khẽ nhíu mày, nói: "Đó là bí thuật gì vậy?"

Hải lão nhân cũng trầm giọng nói.."

Lâm Bắc Thần quay người trở lại chỗ ngồi của mình.

Đôi mắt của Đinh Tam Thạch lại lóe lên vẻ mong chờ, trong lòng đang điên cuồng gào thét: Ngủ đi, ngủ đi, Tiểu Hồn Đạm* mau ngủ đi!

(*Nói lái của Hỗn Đản: đồ khốn) Những gì ngươi làm bây giờ chính là đang đại diện cho bộ mặt của học viện Số 3 ta đấy.

Ta đã không còn là một đứa trẻ nữa.

Ba hoa khoác lác xong liền ngủ rồi à?"Được rồi.""Vì tốt cho ta, vì tốt cho ta, người đã nói vì tốt cho ta cả đời này rồi..

Tiểu lâu có hai tầng, tạo hình trang nhã và rộng rãi, phong cách cổ kính gạch đỏ ngói xanh.."Dì hai, thả ta ra ngoài.

Môi trường cực kỳ yên tĩnh."Ục.

Bất luận là ta hay là ngươi đều không thể nào trả nổi.

Không đúng, tại sao ta phải nghi ngờ chứ?

Đừng nói là giả ngủ, bây giờ cho dù có giả chết cũng đã muộn rồi đấy.

Hoá ra hắn là đang.""Ta chỉ đi xem náo nhiệt một chút thôi có được không.

Điều này bảo sao một người có vẻ ngoài cao lãnh như Lăng Thần làm sao mà chịu được chứ?

Ngươi đã ba hoa khoác lác, vậy lão phu gia sẽ chờ ngươi chứng minh, sau một nén nhang thì sẽ biết ngươi có kính trọng lão phu hay không.""Các người không phải chỉ là lo lắng ta sẽ bám lấy Lâm Bắc Thần thôi sao, hì hì, ta hứa, ta tuyệt đối sẽ không chủ động nói chuyện với huynh ấy, được không?""Được.

Không thiếu một số người lợi hại, nương con cấm túc con ở đây cũng là vì tốt cho con...""Dì hai, dì hai tốt, người thương ta nhất.

Dưới ánh nhìn của mọi người, hắn tự rót cho mình một ly rượu, uống cạn một hơi sau đó rầm một tiếng, nằm sấp trên bàn trong tư thế rất khoa trương, một số người còn chưa hiểu tên này đang có ý gì, ngay sau đó liền nghe thấy tiếng ngáy phát ra từ vị trí của Lâm Bắc Thần.

Bạch Khâm Vân vốn dĩ là muốn đánh thức Lâm Bắc Thần, nhưng lại bị đám người Đông Phương Chiến trực tiếp ngăn cản."Không được quấy nhiễu học viên khác tu luyện.."

Tào Phá Thiên liếc nhìn Lâm Bắc Thần nói: "Thật sự là ngông cuồng vô biên.

Trong mơ cái gì cũng có sao?

Mặt nước phẳng lặng như gương.

Huống hồ cũng không có ai muốn xem ngươi trồng cây chuối, ờ."Phương pháp đọc với tốc độ sóng lượng tử?.

Kể từ sáng nay, nàng đã bị lão nương phong ấn trong căn gác nhỏ này, không được phép tham gia đại hội đấu kiếm.."

Lâm Bắc Thần nói: "Một loại bí thuật tăng cường trí tuệ..

Ngay cả Sở Ngân cũng có chút sững sờ."

Dù sao ở một thế giới khác, hắn không cần phải lo lắng về việc các nhà khoa học đến phản biện.

Đây vốn là chuyện đương nhiên......""Ha ha, ta tưởng rằng mình đã rất ngông cuồng rồi, không ngờ rằng ở Vân Mộng thành nhỏ bé này lại còn có một kẻ ngông cuồng không thua kém ta...

Những thiên tài như Đông Phương Chiến, Tống Khuyết Nhất, Tống Thanh Phong, Minh Lạc Thiên, Lưu Duyên Vĩ, Tạ Tân Vinh, vv.

Từng con cá mập mạp đầu trắng đuôi đỏ, thảnh thơi vẫy đuôi bơi lội trong hồ nước nhỏ.

Những gợn sóng hơi lấp lánh của trận pháp Huyền Văn ở tầng một miễn cưỡng có thể nhìn thấy bằng mắt thường, gắn vào cửa ra vào và cửa sổ của tiểu lâu, phong ấn toàn bộ tiểu lâu.

Đừng đùa như vậy chứ, Tiểu Hồn Đạm*."

Tiếng gào thét của Lăng Thần từ trong tiểu lâu vọng ra."Dì hai, mau thả ta ra ngoài..

Thành chủ phủ..

Tu luyện trong mơ!. ta sẽ bẻ gãy khóa ngọc đấy.

Nếu như khởi động Huyền Văn ghi âm và ghi hình trong thời gian thực mà phát lên võng trận cũng tốn chi phí rất lớn. cũng bị sốc trước những lời lẽ kỳ quặc này." Hải lão nhân thờ ơ nói: "Phát sóng trực tiếp thì thôi đi.

Bạch Khâm Vân thử mấy lần đều kết thúc trong thất bại, cuối cùng cũng chỉ có thể bất lực mà từ bỏ: Đại sắc lang, bổn tiên nữ chỉ có thể giúp ngươi đến đây thôi, ai bảo ngươi ngông cuồng như vậy, đến cả giám khảo cũng dám đắc tội."

Lăng Thần đứng ở cửa, lúc thì làm nũng, lúc thì giải thích, lúc thì cầu xin, lúc thì uy hiếp, làm tất cả mọi thứ có thể.

Mẹ nó, hắn đang làm cái quái gì vậy?" Thiếu niên tóc đỏ mặt vuông Huyết Diễm chế nhạo...

Nhưng cho dù nàng có hét lên thế nào đi chăng nữa, Tần lan Y cũng không đáp lại.

Không ngờ hắn lại thực sự có thể ngủ được trong hoàn cảnh như vậy."

Tần Lan Y lúc này mới lộ vẻ xúc động, đặt cần câu xuống, quay người bước đến trước cửa nói: "Thần Nhi, cơ thể của con, con tự mình hiểu rõ, đêm nay các đại sư kiếm đạo ở các đại thành đều tập trung ở đây.

Nhưng mà trong lòng hắn đang rất nghi hoặc: Không lẽ trên thế giới này còn thực sự có chuyện phát sóng trực tiếp sao?"

Tên tiểu mập với thân hình béo tròn đang đứng một bên vừa nhét đồ ăn vào miệng vừa xem bí sách chiến kỹ, nghe thấy câu ‘trồng cây chuối đi chảy’ này, não liền bổ sung hình ảnh cụ thể, ngay lập tức tất cả mứt hoa quả đen trong miệng đều nôn cả ra."

Lăng Thần tức giận nói: "Ta biết người lo lắng, nhưng mà ta cảm thấy người càng nên tin tưởng nữ nhi của mình hơn...""Ta cũng là một kiếm khách, đến buổi ước hẹn đấu kiếm tham quan học hỏi rất có ích đối với ta.

Một đường đen xuất hiện trên trán của Hải lão nhân.

Ngủ rồi à?""Làm càn.""Trong mắt phụ mẫu, con vĩnh viễn là một đứa trẻ."

Tần Lan Y lắc đầu.

Lời này còn chưa dứt, bà ấy đột nhiên dường như đã phát giác được điều gì đó, đột ngột quay người lại nói: "Ai?

Cút ra đây."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.