Ong ong ong.
Cái cổ chấn động vỡ vụn.
Nhưng đầu Thiên Thảo Thần lại khôi phục như lúc ban đầu."Ngươi cho rằng..
Hắn đành phải bàn giao.""Lâm Bắc Thần, ngươi đừng có giết ta, ta van ngươi..
Lâm Bắc Thần vốn đang định dùng chút thủ đoạn ép hỏi một số tin tức từ miệng của Thiên Thảo Thần, không nghĩ đến ý chí con hàng này không chịu được một kích, không đánh mà khai.
Lâm Bắc Thần thoải mái vung đại bổng nện xuống.
Lâm Bắc Thần đập một hơi mấy chục lượt, thoải mái đến lỗ chân lông toàn thân đều muốn hô to một chữ "sướng".
Ngày xưa, hắn có cất giữ một số đồ ở thiên ngoại, nhưng không thể mang vào đại lục này.
Một sự sợ hãi giống như kinh đào hãi lãng bao phủ Thiên Thảo Thần.."
Trong lòng Lâm Bắc Thần có chút kích động nho nhỏ.
Bởi vì Thiên Thảo Thần chỉ nhận được một công nhận Ngụy Thần chính thống, còn chưa đạt được thần vị, chưa được pháp tắc thiên địa đại lục này thừa nhận, cũng không tính là thần, trên bản thân vẫn là một Thiên Ngoại Tà Ma mà thôi."‘Đánh chết con rùa cháu nhà ngươi này.""Tại sao ngươi lại có thể khắc chế được Đại Hoang Thần Lực?
Lâm Bắc Thần chỉnh lại kiểu tóc.
Đại Hoang Thần Lực mượn từ túc chủ đã tiêu hao không còn bao nhiêu...
Lực áp chế của Ngũ Khí Triều Nguyên Quyết đối với thần lực Đại Hoang tộc giống như huyết mạch thiên nhiên cha khắc chế con vậy.
Chưa hề nghĩ đến hắn lại bị bại trong tay một phàm nhân.
Trận chiến đấu này đã tiến vào thời gian rảnh."
Lâm Bắc Thần lại đánh nát đầu Thiên Thảo Thần một lần nữa: "Vậy thì mặt mũi Bắc Thần ca ta để ở đâu đây?"Ta không cam lòng.
Xem ra ngươi khôi phục rất nhanh, vậy thì để ta đập nhanh.
Đánh nhiều thêm mấy lần mới đủ..
Nhưng hắn không có bảo tàng nào cả.
Lại đánh nát.
Hoàn toàn nghiêng về nghiền ép một bên...
Hắn mới thật sự là Thần chủ Đại Hoang tộc chuyển thế."
Lâm Bắc Thần điên cuồng vung đại bổng của mình.
Hắn không nghĩ đến Lâm Bắc Thần quan tâm nhất lại là vấn đề như vậy."Dừng tay, dừng tay, ta có chuyện muốn nói.
Sau một trận đánh tơi bời, hắn hoàn toàn kết liễu Thiên Thảo Thần..
Thần chân chính rất khó đồ.."Đừng.
Thời gian Luân Hồi Tuyệt Cảnh đã đến..
Trước giết, lại giết, một mực giết."Ta đây được xem là thí thần thành công?
Thiên Thảo Thần đã chết.
Hắn cảm thấy rất sợ hãi."
Bành.
Đại Hoang Thần Lực tiêu hao quá độ, cuối cùng không thể không hạn chế sử dụng.""A, cái này.
Hắn chưa hề nghĩ đến sinh mệnh dài dằng dặc của mình lại đặt dấu chấm hết bằng một phương thức vô cùng bị sỉ nhục như thế."
Oành.."
Cứ như vậy, cũng không biết đã đập bao nhiêu lần..
Lâm Bắc Thần vừa tính toán thời gian CD Luân Hồi Tuyệt Cảnh vừa không chút lưu tình hành hung Thiên Thảo Thần."
Lâm Bắc Thần một cước giẫm lên ngực của hắn, vung đại bổng bảo bối của mình, cười nói: "Ngươi kêu đi, nơi này là hắc ốc, có gọi rách cổ họng cũng chẳng có ai đến cứu ngươi đâu..."
Biểu hiện của hắn cực kỳ dữ tợn, giống như chó hoang bị chọc giận.
Đi chết đi.."Ngươi bảo ta dừng tay thì ta sẽ dừng tay?
Nhưng rất nhanh hắn liền lắc đầu, bác bỏ suy nghĩ của mình.
Đợi đến khi Đại Hoang Thần Lực hoàn toàn tiêu hao hết, đó chính là thời điểm chân chính tử vong..
Lâm Bắc Thần cũng không có thời gian khảo vấn, trực tiếp xuống tay độc ác.
Vơ đũa cả nắm, một đòn chưa chắc đã đủ ghiền... không phải là Thần chủ Đại Hoang tộc chuyển thế chứ?""Ngươi giết ta, Đại Hoang tộc sẽ không bỏ qua cho ngươi."
Lâm Bắc Thần dùng đại bổng nhắm thẳng lỗ mũi của Thiên Thảo Thần: "Nếu ngươi là thần linh Thần điện, ngươi nhất định rất giàu có.
Ta hỏi ngươi, chuyện tốt như vậy đi đâu mà tìm?"
Thiên Thảo Thần phát mộng."Trang bức này!
Giống như đập nhân quả đào."Rốt cuộc ngươi là ai?"
Lâm Bắc Thần tức hổn hển: "Không có tiền?"Cái gì?
Phế chết mẹ ngươi!
Ngươi mau ngoan ngoãn nói ra, đừng ép ta đánh nổ đầu chó của ngươi.
Ngươi chính là một tên lưu manh chưa từng bị đánh qua.
Hắn rống to lên: "Phàm nhân hèn hạ, con rệp bẩn thỉu, ngươi cho rằng làm như thế thì có thể giết được ta?
Khôi phục lại..
Xem ngươi có khôi phục lại như cũ được không?
Vì đạt được thần vị chính thần, hắn phải tích lũy tài phú dần dần."Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng.
Thiên Thảo Thần hoàn toàn không có bất cứ chỗ trống nào để phản sát..
Ai biết được bây giờ hắn đang bị đánh phát nổ."
Thiên Thảo Thần rốt cuộc không còn mạnh miệng được nữa, điên cuồng rống to.
Bảo tàng của ngươi giấu ở đâu?"
Thiên Thảo Thần có vẻ dốc cạn hết cả đáy.""Chân trái tiến vào Luân Hồi Tuyệt Cảnh này.
Ngươi nắm giữ rốt cuộc là sức mạnh gì vậy?.
Đầu nổ rất sảng khoải.
Sau đó lại một gậy đánh nát cái đầu.
Giòn.""Ngươi."
Lang Nha Bổng màu bạc tàn nhẫn vô tình đập vào đầu Thiên Thảo Thần.
Thiên Thảo Thần một lần nữa bị đánh nổ đầu.
Ha ha, ngươi quá.
Chủ nhân của ta Vệ Danh Thần cũng tuyệt đối không buông tha cho ngươi.
Không, không thể nào, ngươi không thể nào là.""Thân cao một mét tám này.""Đụng đến nữ nhân của ta này..
Thiên Thảo Thần khôi phục lại như ban đầu, huyền hoàng trên người càng lúc càng ảm đạm.
Đáp lại hắn là một cú Lang Nha Bổng lãnh khốc, vô tình, tàn nhẫn vào mặt."Ha ha ha ha...
Sau khi tiến vào đại lục, hắn vơ vét rất nhiều bảo bối, trước sau cống hiến rất nhiều cho Hoang Thần Điện, mới được Hoang Thần Điện tán thành, có cơ hội thay thế Kiếm Chi Chủ Quân.
Lần lượt phục hồi khiến cho thân ảnh Thiên Thảo Thần trở nên mỏng như khói ảnh, cho dù đứa trẻ ba tuổi thổi một hơi cũng có thể thổi tan hắn."
Thiên Thảo Thần thét lên."
Khi sợi huyền hoàng cuối cùng tiêu tán, chút ý thức cuối cùng Thiên Thảo Thần lưu lại trên thế giới rốt cuộc đã hoàn toàn biến mất.
Phàm nhân đồ thần cực kỳ hiếm thấy trong truyền thuyết."Nếu Thiên Thảo Thần thật có thể thay thế Kiếm Chi Chủ Quân, nhận được Thần vị, chỉ sợ hôm nay cho dù ta có thể đánh bại hắn, nhưng muốn triệt để chôn vùi hắn thì không thể nào.
Đối với thần chính thống mà nói, chỉ cần tín ngưỡng tồn tại thì có thể bất tử bất diệt."
Trong chớp nhoáng này, Lâm Bắc Thần ngộ ra tất cả mọi chuyện.
Đặc hiệu Luân Hồi Tuyệt Cảnh chung quanh nhanh chóng tan đi.
