Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 1497: Năm trận chiến đều do ta




Không theo trình tự nữa.

Trực tiếp bắt đầu.

Đây chính là câu trả lời của Lâm Bắc Thần.

Sắc mặt của Ngu Thân Vương biến đổi.

Bên cạnh ông ta, một vị nam tử khôi ngô thân hình cao lớn, vai vượn eo kiến, trong ánh mắt thoáng qua một chút tinh mang..

Giết Lâm Bắc Thần, cái tên Minh Ly của hắn, uy chấn ở cả hai đại đế quốc Bắc Hải và Cực Quang, có thể nói là một bước lên trời.""Không cần.

Nhưng hắn cũng không để ý chút nào.

Lần này, chính là cơ hội một lần xuất thủ chấn động thiên hạ.

Nhưng trong khoảnh khắc này lại đột nhiên trở nên ồn ào.

Thân hình của Minh Ly đại giáo chủ lảo đảo lắc lư, trên mặt viết đầy vẻ kinh hãi không thể nào tin nổi, nhìn chằm chằm vào Lâm Bắc Thần.

Xạ Điêu Thiên Nhân Ngu Thế Bắc mạnh mẽ như vậy, ngày đó ở trước mặt Tô Định Phương cũng phải chấp hành lý lẽ của vãn bối..

Lâm Bắc Thần hắn.

Kiếm quang chợt loé lên.

Lâm Bắc Thần xách đầu của Minh Ly đại giáo chủ, đặt ngay ngắn trên bàn dài trước bia mộ của Hàn Bất Phụ.

Biểu cảm là cười.

Kiếm quang loé lên.

Người giống như hắn hơn ba mươi tuổi đã có thể ngồi vững vàng trên vị trí đại giáo của của Vũ Chi Thần Điện, cũng là một vị thiên tư tung hoành, thiên tài kinh tài tuyệt diễm."

Minh Ly đại giáo chủ liền sững sờ."

Lâm Bắc Thần trực tiếp ngắt lời.

Nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy lạnh lùng và bi ai.

Ánh mắt của ông ta đảo qua chung quanh, lướt qua trong đám người, cuối cùng rơi vào trên người một trung niên thân mặc giáo bào của Vũ Chi Thần Điện, hơi trầm ngâm, nói: "Trận chiến thứ nhất, phải làm phiền Minh Ly đại giáo chủ rồi.

Tựa như là một đóa huyết mai kiều diễm nở rộ.

Lại giống như không hề có chuyện gì kết thúc.

Hắn cũng chính là tu vi thần đạo, tinh thần ý chí đạt đến đỉnh phong nhân sinh mạnh nhất."

Hắn thổi rơi huyết châu trên thân kiếm, thờ ơ nói: "Bởi vì ngươi căn bản không xứng để cho ta nhớ, cũng không xứng lưu lại tên của mình trên Lạc Tinh Nhai này.

Nháy mắt sau đó, Minh Ly đại giáo chủ đã đến trên Lạc Tinh Nhai.

Liên quan tới chiến tích của Lâm Bắc Thần, hắn đã nghe nói qua rất nhiều."

Hắn bước ra một bước, toàn thân ngân bạch thần quang lấp lóe."Không cần nói cho ta tên của ngươi.

Giống như không hề xảy ra chuyện gì cả."

Ngu Thân Vương vội vàng ngăn cản, nói: "Tô Thiên Nhân, đại cục làm trọng.

Tí tách rơi xuống.

Vết máu màu đỏ tươi tách ra mấy cánh huyết châu.

Minh Ly đại giáo chủ có lòng tin mạnh mẽ, cực kỳ có cảm giác kiêu ngạo dưới thần linh ta đệ nhất, còn lại đều là rác rưởi.

Bầu không khí căng thẳng trước trận chiến, trong nháy mắt được kéo căng."

Minh Ly đại giáo chủ kiêu căng nở nụ cười: "Không cần.."Trận chiến này, để ta tới đi.

Thi thể không đầu rút ra ngay tại chỗ, máu tươi từ chỗ cổ đứt phun ra như suối.

Khoảnh khắc này, Lạc Tinh Nhai cũng nhiễm máu tươi của người Cực Quang.

Nhận được sự trùng sinh của Vũ Tiễn Chi Thần.

Cũng là cường giả đệ nhất đế quốc Cực Quang trong trăm năm trở lại đây...

Bởi vì tên của hắn là Tô Định Phương.

Đừng nói là một thanh mộc cung, cho dù là một cọng cỏ, ở trong tay của hắn, đều có thể bắn nổ cửa thành, bắn sụp tường thành, đoạt đi mạng của cường giả một cách dễ dàng như lấy đồ từ trong túi."Ha ha, tốt, Lâm Bắc Thần cứ giao cho bổn tọa..

Ngu Thân Vương tuyệt đối không muốn để cho Tô Định Phương đối đầu với Lâm Bắc Thần..."Còn thiếu bốn người..

Nhanh quá rồi.

Nhưng trên phi thuyền màu trắng lại không dám có chút khinh thường nào đối với người này."

Hắn chủ động xin đi."

Giọng nói vừa dứt."

Minh Ly đại giáo chủ nghe vậy, trên mặt hiện ra vẻ nóng lòng muốn thử không chút che giấu.

Cho nên Thiên Nhân xuất chiến trận thứ hai của đế quốc Bắc Hải, vẫn là hắn sao?

Lúc này, ba nén nhang mới đốt đi không đến một ngón tay..

Ta giết Lâm Bắc Thần, như giết một con chó mà thôi.

Đầu của Minh Ly đại giáo chủ bay lên.

Cũng chính một phần mười.

Bởi vì ai không phải là một thiên tài chứ?

Bắn tung tóe trên nham thạch dưới chân.

Lâm Bắc Thần thổi huyết châu trên lưỡi kiếm."Lâm Bắc Thần đúng không?"

Giữa trời đất vốn dĩ im lặng tiêu điều.

Còn muốn tiếp chiến nữa sao?

Đồng thời, hắn cũng là một vị Thần Quyến Giả.

Đệ nhất thần xạ thủ của đế quốc Cực Quang."

Đại giáo chủ trung niên với một mái tóc dài màu vàng, khuôn mặt trắng nõn, thân hình khôi ngô, trên giáo bào màu trắng bạc thêu vũ tiễn, chính là Minh Ly đại giáo chủ xưng là người đệ nhất dưới Giáo Hoàng trong Vũ Chi Thần Điện.

Lâm Bắc Thần đã xuất kiếm, thu kiếm.

Đợi đến khi hắn một lần nữa trở lại trên thạch đài của Lạc Tinh Nhai, cầm kiếm nhìn về phía phi thuyền màu trắng, nói: "Người tiếp theo, người nào đi tìm cái chết?."Không được..

Một vệt máu đột nhiên từ giữa mi tâm của Minh Ly đại giáo chủ, chậm rãi thấm ra.

Có ý gì vậy?"

Minh Ly đại giáo chủ toàn thân lấp loé thần quang, trong mắt thiêu đốt lên chiến ý hừng hực, nói: "Ha ha, thần điện Kiếm Chi Chủ Quân thật sự không có người nào nữa, để một tên miệng còn hôi sữa như ngươi trở thành Giáo Hoàng, ngươi nhớ kỹ, tên của người giết ngươi hôm nay là..

Đối với người phong xuân đắc ý như hắn mà nói, một việc dễ làm nhất, chính là tự tin cực độ."

Nam tử khôi ngô mặt vuông tai lớn, hai tay dài quá gối, sau lưng đeo một thanh trường cung từ gỗ khô uốn cong chế tạo thành, thoạt nhìn liền giống như cung săn kém chất lượng của nông phu, dùng để bắn gà bắn vịt có lẽ còn có thể, bắn chó bắn lợn đều khó có hiệu quả."

Ngu Thân Vương bước nhanh lao tới mũi tàu, nghiêm nghị quát hỏi: "Ngươi..

Nhìn đại giáo chủ Minh Ly tràn đầy tự tin, Ngu Thân Vương không nhịn được bổ sung một câu, nói: "Đại giáo chủ, nếu không phải đối thủ, có thể nhanh chóng nhận thua, bảo vệ một mạng."

Hắn nhếch miệng cười cười."Hả?."Lâm Bắc Thần, ngươi..

Ngươi còn muốn chiến?"

Ngân kiếm trong tay Lâm Bắc Thần nhẹ nhàng xẹt qua nham thạch dưới chân.

Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt như điện, một thân bạch y làm nền cho mặt trời tựa như dát lên huyết mang, ngũ quan anh tuấn vô song, hoàn mỹ tựa như ngọc khắc, thản nhiên nói: "Không phải còn muốn chiến, mà là năm trận chiến hôm nay đều do ta chiến, người Cực Quang các ngươi có dám không?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.