Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 150: Ngươi không làm được đó là vì ngươi quá ngốc.




Huyết Diễm không hổ là thiếu niên thiên tài đệ nhất Ân thành, vừa xuất thủ liền đem một chiêu ‘Thuỷ Mạn Chư Thiên’ có sát ý mạnh nhất trong 21 thức kiếm của Chư Thuỷ Kiếm Pháp phơi bày ra một cách hoàn chỉnh.

Lâm Bắc Thần tinh thần thoải mái, thản nhiên đứng tại chỗ, mắt nhìn thấy mình sắp bị Thuỷ Mạn Chư Thiên đánh trúng.

Chính vào lúc này-- Xoẹt!

Trịnh Y Kiếm trong tay đột nhiên đâm ra.

Một động tác rất đơn giản.....

Sau khi say rượu ngủ một giấc, lại có thể lĩnh ngộ được đến trình độ này sao?

Mọi người xung quanh đều kinh ngạc.

Miệng cũng rất thối.

Keng!"

Lăng Ngọ có một số tính toán trong lòng.

Bạch Khâm Vân lập tức lại gần, nói: "Này, sao ngươi làm được vậy?

Đôi môi hồng nhuận xinh tươi của Tiểu Loli kiêu ngạo Bạch Khâm Vân mở to thành hình chữ o.

Những người khác cũng dần dần xuất hiện một đường đen trên trán."

Lời này đã nói lên tiếng lòng của rất nhiều người.

Nàng không thể không thu hồi lại toàn bộ bản thảo đã được soạn sẵn trong đầu để an ủi Lâm Bắc Thần, không thể nào hiểu nổi lẩm bẩm nói: Tên đại sắc lang này, không phải là gian lận đấy chứ?

Các thiếu nam thiếu nữ không thể nào tin nổi nhìn Huyết Diễm, rồi lại nhìn Lâm Bắc Thần, không dám tin vào kết quả này."

Bạch Khâm Vân ngay lập tức có một loại xung động muốn cầm chum rượu lên đập vỡ đầu cái tên đại sắc lang này.

Thần sắc trông có vẻ đã mệt mỏi hơn rất nhiều."Ồ, thật đúng là cách biệt ba ngày đã phải lau mắt mà nhìn.

Lúc này, thật quá kỳ quặc..

Lăng Ngọ đã từng gặp qua rất nhiều thiên tài kiếm đạo.

Haizz.

Thân hình của hắn khẽ động, lướt qua như một con chim, rút Thứ Ma Kiếm của mình ra khỏi hòn non bộ rồi nhảy xuống đất, nhìn chằm chằm vào Lâm Bắc Thần, nghiến răng hung hãn nói: "Nhưng mà, ta sẽ không nhận thua như vậy, đợi đến khi ước hẹn đấu kiếm kết thúc, ta sẽ khiêu chiến ngươi, lấy lại những gì mà ta đã mất.

Ở phía xa.

Cũng không phải là không có khả năng này."

Huyết Diễm mở miệng, phun ra một ngụm máu.

Các thiếu nam thiếu nữ thiên tài đều không cách nào lý giải được.

Khoảnh khắc vừa rồi khi Trịnh Y Kiếm vung ra, dường như có ảo ảnh tiếng thuỷ triều biển khơi dậy sóng, lúc này vẫn còn văng vẳng bên tai.

Điều này khiến trong lòng Lăng Ngọ lại cảm thấy không vui.

Chính là chiêu thức khởi đầu của Chư Thuỷ Kiếm Pháp.

Hắn sao mà làm được chứ?

Ong ong ong!

Muội muội nhà mình, hình như cần.." Lăng Ngọ cực kỳ kinh ngạc.

Tiếng kim khí giao nhau vang lên.

Niềm hứng thú trong lòng của Lăng Ngọ càng trở nên mạnh mẽ hơn...

Rất nhanh sau đó lại có một số người bị loại."

Huyết Diễm trực tiếp bay ra, Thứ Ma Kiếm tuột khỏi tay.

Hắn quay đầu lại nhìn Lăng Thần.

Nhân duyên cũng không tốt.

Bởi vì theo với trận chiến diễn ra, sự lĩnh ngộ của các thiên tài đối với Chư Thuỷ Kiếm Pháp càng sâu hơn.

Sau khi vòng đầu tiên kết thúc, còn lại mười người: Lâm Bắc Thần, Tào Phá Thiên, Quỳnh Lâm, Tống Khuyết Nhất, Tống Thanh Phong, Ba miệng rộng, Minh Lạc Thiên, Đông Phương Chiến, Tạ Vân Vinh và Lâm Hải Đường.

Lâm Bắc Thần ngủ trong một nén nhang, hắn cũng biết.

Trong số đó, có một số người xuất chúng, trong thời gian một nén nhang cảm ngộ được một bộ chiến kỹ cấp nhị Tinh đến trình độ ‘dày công tôi luyện’ cũng không phải là chuyện không thể.

Bùm!

Lúc này--"Ta bại rồi....

Nhưng hắn lại chưa từng nhìn thấy qua một người ngủ một giấc trong thời gian một nén nhang, khi tỉnh dậy liền có thể lĩnh ngộ được kiếm đạo.

Càng về sau, trận chiến càng gay cấn.

Người sau hai tay chống cằm, đang nhìn Lâm Bắc Thần với đôi mắt hiện ra hoa đào.

Thứ Ma Kiếm cắm trên non bộ vẫn đang rung chuyển không ngừng với tốc độ cao.."Nhìn kỹ lại, nếu như tên cặn bã này thật sự là kỳ tài tuyệt đỉnh, ta cũng không ngại để cho hắn gặp điện hạ."

Lâm Bắc Thần cũng lười bận tâm đến hắn, trực tiếp xoay người trở về chỗ ngồi của mình.

Là giả đúng không?

Cái tên phá gia chi tử này lại có thể chiếm được trái tim của muội muội mình, xem ra thật sự là có chút tài năng.

Thậm chí, trong số các thiếu niên thiếu nữ đêm nay, cũng có thể nói là được xếp vào hàng đầu..."Ục.

Nhưng cho dù là vậy, tới cuối cùng cái tên cặn bã này cũng đã chiến thắng.

Không lẽ có gian lận trong đó sao?

Tên cặn bã não tàn này nằm sấp trên bàn mà ngủ, lại có thể lĩnh ngộ được Chư Thuỷ Kiếm Pháp đến mức độ này sao?

Dường như là âm thanh của thủy triều đại hải cuồn cuộn đột nhiên hiện lên.

Có lẽ Lâm Bắc Thần sớm đã tu luyện qua bộ kiếm kỹ này?

Tuy nhiên, quá trình này cũng thật quá ly kỳ.

Lâm Bắc Thần thờ ơ nói: "Ha ha, kiếm pháp đơn giản như vậy, ta tuỳ tiện liếc qua một chút, đã hoàn toàn thông suốt rồi, ngươi không làm được, đó là vì ngươi quá ngốc mà thôi.

Rất nhiều trưởng bối có mặt, ngay cả giám quan Hải lão nhân trên mặt đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Biểu hiện của Tào Phá Thiên đã là mạnh mẽ vô song.

Huyết Diễm rất ngông cuồng."Phụt.

Ngoài sự lĩnh ngộ và thực hành cá nhân, còn có sự quan sát và học hỏi cách thi triển kiếm thuật của các thiên tài khác để nâng cao bản thân.

Cuộc thi vẫn tiếp tục.

Nhưng mà, thực lực và thiên phú của hắn lại không thể nào nghi ngờ được."

Huyết Diễm lớn tiếng nói.

Quy tắc của cuộc thi, vừa rồi hắn đã nhìn rõ rồi.

Nhưng kết quả lại bị Lâm Bắc Thần đánh bại chỉ trong một kiếm.

Dưới sự chủ trì của Hải lão nhân, tiến hành rút thăm vòng hai."Tên kiếm của ngươi là Trảm Thiên, tên kiếm của ta là cũng là Trảm Thiên." Hắn nhìn về phía đối thủ của mình là Tạ Vân Vinh, nói: "Chi bằng phân định thắng bại trong trận chiến này.

Ai thắng, người đó có Trảm Thiên Kiếm, kẻ thua cuộc phải nhượng lại thanh kiếm của mình, thế nào?

Tạ Vân Vinh đến từ Vinh thành, tài năng phi phàm, tràn đầy tự tin, chỉ là nhiều lúc ngôn từ bất thiện, trầm lặng ít nói, nghe vậy liền nói: "Được."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.