Kinh thành đế quốc Bắc Hải.
Cảnh xuân tươi đẹp.
Không biết là có phải là bởi vì tiền tuyến không ngừng truyền đến tin tức thắng lợi đã tô thêm cảnh xuân tươi đẹp năm 8889 hay không, khoảng thời gian này đến nay, thời tiết cực kỳ đẹp.
Chỉ số PM 2.
5 không khí là 0.
Giáo Hoàng?
Đinh Tam Thạch cùng với trưởng công chúa Tây Hải Đình, đi tới kinh thành đã ba ngày..
Mỹ nam tử?"Sư phụ, ta nhớ người chết đi được.
Rốt cuộc cái nào mới là thân phận thật sự của hắn?
Ai có thể ngờ rằng, tên phá gia chi tử trước đây làm xằng làm bậy trong học viện Sơ Cấp Số 3 Vân Mộng thành, lại có thể đạt đến độ cao như ngày hôm nay.
Sức sống năm xưa lại một lần nữa quay về tới tòa thành thị có tiêu chuẩn cao nhất về chính trị, kinh tế, văn hóa, võ đạo đại diện cho đế quốc Bắc Hải này, mọi người qua lại trên những con đường lớn nhỏ, trên mặt cũng bắt đầu có nụ cười..""Quà gặp mặt gì?
Hậu viện còn có một mảnh hồ nước mặn đặc biệt mở ra.
Hắn với vẻ mặt khoa trương, nói: "Không phải chứ, sư phụ?
Quà chúc mừng gì?
Tiến vào cổng chính, dọc theo đường lát đá, đi tới trước đại lâu.
Ta rốt cuộc đã thu nhân một đồ đệ quái vật như thế nào chứ?
Lâm Bắc Thần càng bối rối hơn.
Phá gia chi tử?
Ừm, trông có vẻ không khác biệt lắm so với lúc trước, không có gì thay đổi cả.
Đinh Tam Thạch liền sững sờ.""Này, nghiệt đồ, mau thả vi sư xuống.
Đừng xoay.""Cái gì?.
Tiểu tử này cuối cùng đã trở về rồi sao?.
Não tàn?
Đại sứ quán mới xây tạm thời, phong cách kiến trúc phỏng theo lục địa Hải tộc, có thuật sĩ của Hải tộc bố trí mấy trăm tầng trận pháp, mô phỏng ra điều kiện nhiệt độ, độ ẩm thích hợp với sinh hoạt của Hải tộc.
Sau khi nghe xong kể chuyện từ trong quán trà, thời gian không còn sớm nữa.
Thực lực của nghiệt đồ này mạnh rồi, ông ta căn bản không phản kháng nổi, bị nhấc lên cho một trận 'Ma lực của tình yêu xoay vòng vòng' đột phá tốc độ âm thanh.
Mặt đất hồi xuân."
Nhưng Lâm Bắc Thần đã xông lên ôm lấy ông ta.
Thuyết thư tiên sinh thân mặc áo bào thư sinh cũ rách mang theo hai tên tiểu thư đồng, nước miếng văng tung tóe.
Phương thức gặp mặt quá phóng túng, lão nhân gia bảo thủ, có chút không chịu nổi, trực tiếp dạy dỗ 'Nghiệt đồ' một câu.
Cảnh còn người mất, biến hóa khó mà dấy lên quá nhiều cảm xúc cho vị cường giả võ đạo đã trải qua đủ tang thương của nhân thế này.
Trong lòng của ông ta tràn đầy vui mừng khi gặp lại Lâm Bắc Thần, nhưng lại cố ý khống chế tâm trạng của mình, bản năng duy trì tôn nghiêm sư đạo, sắc mặt nghiêm túc nói: "Ừm, vi sư.
Một thứ gọi là hi vọng đang đâm chồi nảy lộc trong thành thị này."Ai?
Nhưng đủ các loại truyền thuyết liên quan tới Lâm Bắc Thần, đủ các loại pho tượng kiến trúc có liên quan đến Lâm Bắc Thần, vẫn khiến ông ta có một loại cảm giác không chân thật.
Tên não tàn ban đầu ở trong Vân Mộng thành kia, chỉ trong chớp mắt đã trở thành thần tượng của toàn đế quốc?
Sư phụ, người đều đã vắng mặt trong bao nhiêu thời khắc quan trọng của cuộc đời ta như vậy, chẳng lẽ lần gặp gỡ này, không có chuẩn bị quà gặp mặt gì để đền bù một chút cho đồ nhi ta sao?
Trong quán trà.
Sư nương của ngươi đang nhìn đấy.
Cho dù là sau đó ông ta xem trọng thiên phú của Lâm Bắc Thần trên con đường kiếm đạo, cũng tuyệt đối không ngờ rằng, tên tiểu não tàn này có thể trong thời gian ngắn như vậy, đã trở thành anh hùng cứu vớt đế quốc."
Ông ta xua tay nói."
Trên trán trái của Đinh Tam Thạch một giọt mồ hôi lạnh rủ xuống...
Thương tích và vết tích của chiến tranh trong thành đang nhanh chóng biến mất."
Đinh Tam Thạch thở hổn hển.
Võ Thần?
Ngoại trừ các nơi trong công mộ lại nhiều thêm vô số ngôi mộ mới ra, thì chính là đủ các loại pho tượng tạo hình lấy Lâm Bắc Thần làm nguyên mẫu đang điên cuồng gia tăng ở trong ngoài kinh thành."Sư phụ à, đồ nhi ta nhớ người lắm.."Ngày sau rồi nói đi."
Đinh Tam Thạch đâu có chịu được cái này.
Các vị khách uống trà ngồi vỗ tay tán thưởng.
Người sáng lập kỳ tích?.."
Một giọng nói khoa trương và quen thuộc từ cổng chính của sứ quán truyền đến.
Tiểu tử nhà ngươi, cũng không phải là lâu lắm không gặp, mau buông vi sư ra, còn ra cái thể thống gì?
Sẽ bị những người hưng phấn này đối đãi như cha của anh hùng sao?"
Lâm Bắc Thần buông Đinh Tam Thạch ra, khẽ giơ tay, cười hì hì ha ha ha nói: "Lấy ra đi.
Đây không phải là lần đầu tiên Đinh Tam Thạch tới kinh thành.
Mà nhân vật chính của câu chuyện, cái tên được gọi là Lâm anh hùng, Lâm Giáo Hoàng, Lâm Vũ Thần kia, thật sự chính là đệ tử sau cùng của mình sao? ấy?
Quá nhanh.
Đinh Tam Thạch chắp tay sau lưng, một đường cảm khái, quay về đại sứ quán của Hải tộc.
Phòng ốc, lầu các bị huỷ diệt đã xây dựng lại xong xuôi, cây cối bị thiêu huỷ cũng đã được trồng lại.""Choáng đầu, buồn nôn.""Ai ai ai?"
Đinh Tam Thạch với vẻ mặt bối rối.
Lâm Bắc Thần áo trắng như tuyết từ bên trong lao ra..
Đinh Tam Thạch ngồi trong đám người, nhìn từng gương mặt bởi vì nghe được câu chuyện của Lâm Bắc Thần mà phấn khích ở xung quanh, uống một ngụm trà, ở trong lòng lặng lẽ tự hỏi.
Còn sự thay đổi lớn nhất trong kinh thành, lại ở hai nơi."A, như vậy.
Chẳng lẽ người không biết, trong khoảng thời gian người không ở đây, ta đã qua một cái sinh nhật, còn tiêu diệt hai Thiên Ngoại Tà Thần, còn thăng cấp Thiên Nhân, lấy được phong hiệu, đã làm được rất nhiều chuyện lớn?
Nếu như bây giờ ta giơ cánh tay hô lên, nói mình là sư phụ của Lâm Bắc Thần, sẽ có chuyện gì xảy ra chứ?
Lâm Bắc Thần tỏ vẻ đương nhiên nói: "Quà gặp mặt, quà chúc mừng gì đó..
Đinh Tam Thạch suy nghĩ một chút, cảm thấy kết quả có khả năng nhất đại khái là bị đám mập này đánh cho một trận, còn hoàn toàn không giải thích rõ ràng, thế là ông ta liền từ bỏ suy nghĩ này.
Hoàn toàn không có chuẩn bị..
Sư phụ à, ta đột nhiên nhớ ra, trên Lạc Tinh Nhai, thi thể của Hàn đại ca ta vẫn còn chưa tìm được, ta về làm việc trước, người tự mình đi dạo ở kinh thành nhiều vòng một chút nhé, có việc không cần tìm ta..."
