Lâm Bắc Thần chợt đi chợt về, giống như quỷ mị.
Khi những người khác kịp phản ứng, Lâm Bắc Thần đã bóp cổ Tứ trưởng lão Sùng Nguyên Tông như bóp một con gà con, mang ông ta trở về chỗ cũ.
Sau đó, Ngụy Minh Nghĩa bị quẳng xuống theo tư thế chó đớp cứt.
Lâm Bắc Thần nhấc chân đạp lên sau ót của ông ta, đạp thẳng đầu ông ta xuống đống bùn."Sư phụ?
Mặt đất sạch sẽ.
Sắc mặt Tống Thu Vũ biến ảo mấy lần, trong con ngươi toát lên vẻ oán độc.
Cảnh tượng này khiến cho những vị đầu não các thế lực võ đạo có mặt đều rùng mình một cái, lạnh cả tim."
Đinh Tam Thạch đưa tay vuốt râu, gật đầu với Lâm Bắc Thần biểu hiện sự cho phép: "Giết.
Đi cái đầu các ngươi đấy."
Ban đầu, các kiếm sĩ áo trắng đều do dự, sau đó vui đến phát khóc.
Xương sọ văng ra, óc máu nhuộm đỏ mặt đất.
Nhưng ông ta còn chưa kịp lên tiếng.
Ông ta ho nhẹ một tiếng, thành công đoạt lại ánh mắt của phần lớn người từ trên người Lâm Bắc Thần.
Rất nhiều thế lực đến xem náo nhiệt đều sợ hãi.
Thân đệ, mau đóng cửa lại."Rửa sạch đi.
Toàn bộ quá trình đều không bốc lên chút bụi nào.
Nhất là đám đệ tử Lôi Hỏa thành, tim lại càng đập loạn.
Cũng còn chưa hết."
Hắn cắm trường kiếm xuống đất, cũng không quay đầu lại nói."
Hắn quay sang nhìn Đinh Tam Thạch."
Các kiếm sĩ áo trắng vừa chảy nước mắt vừa nhìn hằm hằm thủ lĩnh các thế lực võ đạo trong bữa tiệc, nghiến răng điểm tội của những người này ra.
Hôm nay ai cũng đừng hòng đi.
Thật sự tàn nhẫn.""Lư Hữu Đao sư huynh chính là bị người này giết chết.
Tiếp theo, mấy bàn tay cỡ lớn từ dưới mặt đất duỗi lên, trong tay chính là trường kiếm, túi trữ vật và những trang sức đáng tiền trên người Ngụy Minh Nghĩa.
Sau khi giết người, hắn còn lục soát thi thể, thủ đoạn lục soát lại tiến hóa, một quy trình thành thạo, còn kinh dị hơn so với Kinh Lôi sư thúc đã nói.
Trong viện chảy xuôi khí tức kinh khủng.""Mạnh Tử Nghĩa, ngươi còn muốn chạy sao?
Bọn họ cũng muốn lấy lòng Lâm Bắc Thần.
Quang Tương hưởng ứng trước tiên, lập tức vận dụng thần thông thiên phú chủng tộc."Được.""Uống rượu nhiều quá, ta đột nhiên đau bụng.
Chít chít chít."Các ca ca tỷ tỷ đừng sợ, hôm nay các người hãy nhìn xem, trong tay đám cẩu này có dính máu đệ tử Bạch Vân thành chúng ta không?
Lúc này, ông ta mới quay sang nhìn Thì Trung Thánh, lên tiếng: "Sư đệ, người này có giết đệ tử Bạch Vân thành ta không?
Thủ đoạn con mẹ nó quả thật độc ác, ngay cả muốn giả chết cũng không giả được.
Lâm Bắc Thần đã nói trước: "Đi?
Chiêu này khiến cho đầu não các thế lực phải chấn động."Này, Tống trưởng lão, ta đột nhiên nhớ đến trong bang còn có một số việc gấp.
Đầu của Tứ trưởng lão Sùng Nguyên Tông bị giẫm nát.
Ngày đó rốt cuộc cũng đã đến.""Sùng Nguyên Tông bức tử ái thê đệ tử, xin Đinh sư thúc chủ trì công đạo.
Từ lúc nào Bạch Vân thành lại có nhiều cường giả đến như thế?
Bọn họ nằm mơ biết bao nhiêu ngày, hy vọng một ngày kia có người đứng ra ngăn cơn sóng dữ, báo thù cho những vị sư huynh, sư phụ, sư thúc đã chết đi."
Tiêu Bính Cam ném cái đùi gà vừa gặm xong xuống đất, trở tay vỗ một chưởng vào ngọn giả sơn trong sân."
Âm thanh rơi xuống.
Lâm Bắc Thần đưa tay triệu hồi một thanh trường kiếm màu bạc, một kiếm đâm xuyên qua trái tim thi thể.
Ngọn giả sơn nặng ít nhất năm sáu vạn cân giống như cọng lông, không một tiếng động nhẹ nhàng bay lên, vừa lúc ngăn lại đại môn Kiếm Thánh viện, phong bế tất cả.
Xin cáo từ.
Quá bạo lực.
Ngoan nhân như vậy không thể trêu chọc.
Chúng ta có cừu báo cừu, có oan báo oan, cũng để cho đám tạp toái môn trong thành này biết, đắc tội Bạch Vân thành sẽ có kết cục như thế nào.""Được."
Không đợi Thì Trung Thánh trả lời, rất nhiều đệ tử Kiếm Tiên viện đã kích động đến toàn thân phát run, giận dữ hét lên.
Răng rắc.
Thực lực như thế không những chênh lệch hơn so với trong lời đồn, ngược lại còn hơn chứ không có kém.""Ái thiếp của ta sắp sinh rồi, ta phải tranh thủ quay về một chuyến.
Toàn bộ quá trình đều được phối hợp rất khắng khít, một mạch mà thành.
Đinh Tam Thạch chắp hai tay sau lưng, tạo ra một loại phong phạm cao nhân."
Đám cường giả vốn đang cười ha hả, chuẩn bị xem náo nhiệt nhìn thấy tình huống không ổn, lập tức đứng dậy cáo từ, không chút mập mờ.
Ta xin phép đi trước."
Lâm Bắc Thần vẫy tay với hơn ba mươi kiếm sĩ áo trắng Kiếm Tiên viện, rồi chỉ vào đám người trong bữa tiệc: "Mọi người cứ nhìn từ từ, xác nhận người nào ta đánh chết người đó.
Kinh Lôi sư thúc quả nhiên nói không sai, Lâm Bắc Thần đúng là đánh nổ đầu, đâm xuyên tim."Tên gia hỏa mặc áo tím là Trưởng lão Thánh Tuyền Tông, đã giết qua ba đệ tử Kiếm Tiên viện chúng ta.
Mặt đất nhúc nhích, nuốt sạch toàn bộ thi thể, bao gồm huyết dịch và xương vỡ.""Có.
Tay của ngươi dính đầy máu tươi.
Bao nhiêu ngày rồi?
Hoàn toàn nhìn không ra vừa rồi có người chết.
Lại một thiếu niên cấp Thiên Nhân?
Không nói những cái khác, chỉ dựa vào một ý niệm vừa rồi của Lâm Bắc Thần đã chế trụ Ngụy Minh Nghĩa, Thiên Nhân cấp ba đỉnh phong, còn có phong hiệu Linh Viên Thiên Nhân, giết ông ta như giết gà chó, nhẹ nhõm ngược sát.
Thị nữ mỹ mạo Thiên Thiên bước qua, cố ý xuất ra một cái túi trữ vật đã được chuẩn bị, toàn bộ thu vào.""Đằng sau chính là Chu Tam Phật, chưởng môn Thiên Thuẫn Môn, đã ám toán Đào Nguyên sư thúc của Kiếm Thánh viện.
Sau một phen chỉ chứng, mười ba vị cường giả cấp Thiên Nhân gần như không một ai trong sạch.
Thì Trung Thánh và Doãn San liếc nhìn nhau, trong lòng có chút thấp thỏm.
Các đệ tử Kiếm Tiên viện bị cừu hận làm choáng váng đầu óc, lập tức điểm mười ba cái tên Thiên Nhân, cộng thêm đệ tử và tùy tùng dưới quyền bọn họ, tổng cộng sáu mươi tám người, kém nhất cũng là Đại võ sư đỉnh phong, Tông sư võ đạo không ít, bán Thiên Nhân cũng có.
Những người này là một lực lượng cực kỳ đáng sợ.
Nếu bọn họ liên hợp lại đối phó Lâm sư điệt, cục diện sẽ trở nên khó khăn.
