Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 1590: Ngươi nghĩ thông rồi sao?




"Con mẹ nó, giở trò lưu manh, nhìn thấy đối diện là một nữ sinh, lại có thể cởi y phục ra đánh."

Lâm Bắc Thần liền sáng mắt lên.

Học phế rồi học phế rồi.

Chỉ thấy khi Thanh Như Mặc chậm rãi giơ kiếm lên, dường như toàn bộ Luận Kiếm Phong đều run rẩy.

Tiên Thiên Huyền khí hệ nham thạch của thổ hệ biến dị.

Lục Quan Hải lắc đầu, nói: "Ngươi không thể xuất thủ nữa.

Cái này."

Hạ Thanh Hoa không hiểu ý nghĩa trong đó, cười mê hoặc nói: "Đinh Viện Thủ, nếu như ngươi thật sự che giấu thực lực.""Đừng nói nhảm..

Chưởng ấn lõm xuống tiến vào cơ bắp, trong nháy mắt không biết đã đánh gãy bao nhiêu cái xương ngực của hắn.

Ngươi lại còn có gan xuất chiến?"Hì hì, thì ra là Đinh bỏ trốn.

Căn bản đều không cần mặt mũi nữa sao?"

Đinh Tam Thạch tức giận nói.

Thân hình của Thanh Như Mặc lảo đảo bay lui sau, một luồng khói đen điên cuồng bốc lên trước ngực, giống như bắp thịt và xương cốt bị thiêu đốt.

Trong lúc đang suy nghĩ, liền nhìn thấy trên Luận Kiếm Phong, cuộc chiến đã bắt đầu.

Cái gì?

Chung quanh một mảnh tiếng ồn ào ầm vang.""Ồ?"

Hai cánh bướm sau lưng Hạ Thanh Hoa khẽ chấn động..

Thành chủ Sở Vân Tôn của Bạch Vân thành cười lạnh một tiếng: "Phế vật, ngay cả thời gian một chén trà cũng không kiên trì được.

Hạ Thanh Hoa trợn tròn mắt.

Ngay cả Lâm Bắc Thần, cũng đều chìm vào trong trầm tư."

Thanh Như Mặc loạng choạng ngã xuống đất, nhìn chưởng ấn đã đen như mực ở trước ngực, biết mình đây là đã trúng 'Phá Xác Điệp Độc' Độc Điệp Sơn, ngực đã lõm xuống thật sâu.

Ta vẫn luôn cho là, yêu cầu thứ nhất của việc tán gái là phải có dáng dấp đẹp trai, chỉ cần ngươi dáng dấp đủ đẹp trai, ngươi có thể biết được nữ sinh rốt cuộc chủ động bao nhiêu."

Sở Vân Tôn cười lạnh nói: "Chết là tốt nhất, như vậy ta sẽ có thể tiết kiệm một số tiền lớn để thuê, ha ha ha.

Vừa lên tới nơi liền ném cái mũ sỉ nhục, cái này ai mà chịu nổi."

Đinh Tam Thạch nói: "Nhanh lấy thuốc giải độc."

Hạ Thanh Hoa nhìn Đinh Tam Thạch từ trên xuống dưới, trong lòng buồn bực, nhân vật phế nát như vậy, làm sao bồi dưỡng ra được loại yêu nghiệt như Lâm Bắc Thần kia chứ?"

Nói xong, hắn liền phải xuất chiến."

Sở Vân Tôn cười lạnh nói: "Ngươi đã là người đứng đầu của Kiếm Tiên Viện thì phải tuân theo lệnh của ta, lập tức nghênh địch.

Chỉ nghe thấy Đinh Tam Thạch trực tiếp chắp tay nói: "Quấy rầy rồi, cáo từ."Trận chiến vòng trước đã giữ được tính mạng, hôm nay tại sao còn dám tới xuất thủ?..

Vậy chi bằng cứ như vậy mà chịu thua, suy cho cùng người ta cũng là một nữ hài tử xinh đẹp, chẳng lẽ ngươi nỡ lòng hạ sát thủ sao?"

Thân hình của Hạ Thanh Hoa chậm rãi du tẩu, quan sát Đinh Tam Thạch, nói: "Hai lần đạp lên Luận Kiếm Phong, chẳng lẽ ngươi đã nghĩ thông rồi sao?

Thì ra yêu cầu thứ nhất của tán gái, là bắt buộc phải không biết xấu hổ.

Nhưng mà bây giờ xem ra, ta sai rồi.

Sở Vân Tôn quay đầu nghi hoặc nhìn Lục Quan Hải..

Cũng không biết trong Lạc Tinh Uyên kia, có phát hiện gì mới hay không...

Thật sự là nhân tài con mẹ nó.

Cái này." Hưu!

Thân hình của ông ta hóa thành kiếm quang, rơi trên Luận Kiếm Phong.

Lâm Bắc Thần nhìn thấy cảnh này, không khỏi nhớ tới Hàn Bất Phụ.."

Hạ Thanh Hoa không hề đuổi cùng giết tận, nói: "Cút đi.

Hắn không nói một lời, quay người nhảy lên, bay về phía Huyền Không Phù Thạch của Bạch Vân thành.

Xì xì xì."

Hạ Thanh Hoa lại khẽ giật mình.

Cái này.

Càng chí mạng hơn chính là, người đối đầu với hắn là Độc Điệp Sơn Hạ Thanh Hoa, một người vừa vặn là cường giả cảnh giới Thiên Nhân cấp sáu đỉnh phong lấy linh hoạt và tốc độ làm chủ, kiếm quang của song thủ kiếm màu cam như hồ điệp xuyên hoa chỉ thấy lấp lóe, mỗi một lần đều có thể lệch một ly né tránh tiến công của Thanh Như Mặc.

Âm thanh giống như que hàn luyện thịt vang lên.

Hai chân vừa mới chạm đất liền mềm nhũn rồi ngất đi."

Lục Quan Hải không tỏ rõ ý kiến..

Chẳng lẽ trước đó là đang giấu dốt?.

Độc tố mà mắt thường không thể nhìn thấy được, từ trên cánh bướm lặng lẽ rơi vãi."

Đinh Tam Thạch gật gật đầu, nói: "Được.

Hạ Thanh Hoa nằm mơ cũng không ngờ rằng, trên võ đài thần thánh như Luận Kiếm Phong này, lại còn có loại người này.

Nhưng tốc độ và phản ứng của hắn đều không tính là nhanh, trong các Thiên Nhân cùng cấp bậc, ở vào trình độ trung hạ.

Lão Hàn cũng là một người chơi hệ thổ, đáng tiếc. đã nhận thua rồi sao?

Đinh Tam Thạch giơ tay lên đỡ, đỡ người này xuống chỗ ngồi ở bên cạnh.

Song thủ đại kiếm vẫy động có thể nhìn thấy, thế nặng như Sơn Nhạc, lực lượng chấn động hư không, lực phá hoại và lực bộc phát rất kinh người.

Sau mấy chiêu chiến đấu kịch liệt —— Bành!.

Đinh Tam Thạch lấy ra vật giải độc trên người mình, cũng không biết có thể có tác dụng hay không, nhét vào trong miệng của Thanh Như Mặc, đặt hắn ngồi trên ghế, nói: "Được rồi, nếu các ngươi không sợ mất mặt, ta xuất thủ cũng không sao cả.

Thật sự..""Hắn đã trúng 'Phá Xác Điệp Độc', ngươi nói lời châm chọc cái gì nữa chứ?" Nói xong, trực tiếp hóa thành một đạo kiếm quang, trực tiếp rời khỏi Luận Kiếm Phong.""Ồ?

Nhân tài.""Đấu thiền cơ với ta sao?.

Điệp Dực Chi Độc của ta, sắp xâm nhiễm vào người hắn rồi?

Hạ Thanh Hoa một chưởng in trước ngực của Thanh Như Mặc."Ngươi bại rồi."

Đinh Tam Thạch cười lạnh một tiếng, nói: "Ta có nghĩ thông hay không, chủ yếu quyết định ở ngươi.

Rốt cuộc là phát giác, hay là thật sự sợ chết?"

Nói đến đây, hắn nhìn Lục Quan Hải, nói: "Phu nhân, nàng nói xem.." "Xem ra ngươi thật sự nghĩ thông rồi.

Đinh Tam Thạch thờ ơ nói: "Nếu như ngươi nghĩ thông rồi, vậy ta sẽ có thể nghĩ thông...""Ta?

Thân hình mới hơi động một chút, lại bị một bàn tay mềm mại duyên dáng đè bả vai xuống.

Không ngoài dự liệu, Thanh Như Mặc bạo lực phá vỡ lộ tuyến..

Ai cũng không ngờ tới, Đinh Tam Thạch vòng thứ nhất đã sợ chết nhận thua, biểu hiện vòng này, càng lưu manh hơn."

Sở Vân Tôn hít một hơi thật sâu, đè nén sự nóng nảy trong lòng, xoay chuyển ánh mắt, rơi vào trên người Đinh Tam Thạch, nói: "Ngươi tới đi.

Kết quả trực tiếp bỏ chạy rồi à?"Nữ nhân nhà ngươi, tại sao vừa mở miệng đã đả thương người khác?"

Đinh Tam Thạch nói: "Lúc nãy ta ăn nhiều ớt quá, lúc này có hơi đau bụng..

Bằng không, sư phụ làm sao có thể tán đổ được sư nương và Lục Quan Hải?

Thật sự là quá đáng tiếc.

Thiếu niên chú trọng lông chim và danh tiếng như ta, cuối cùng vẫn không cách nào làm đến mức không biết xấu hổ như vậy.

Lâm Bắc Thần cực kỳ tiếc nuối thở dài một hơi.

Còn trên Huyền Không Phù Thạch của Bạch Vân thành, Sở Vân Tôn đã kêu la như sấm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.