Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 16: Ta thích nhất là giẫm đạp thiên tài




Theo luật pháp của đế quốc Bắc Hải, một khi bán thân làm nô lệ, sống chết đều nằm trong tay chủ nhân, không có chút tôn nghiêm, đừng nói là hàng ngày đánh mắng tra tấn, cho dù chủ nhân có băm nô lệ cho chó ăn, cũng không phạm pháp.

Ý đồ ác độc Nhưng mà…

Mình có cái điện thoại nghịch thiên này, nếu như sử dụng đúng cách, việc giành được vị trí đứng đầu khối trong kỳ thi giữa năm, cũng không phải là không thể.

Hắn giả vờ suy nghĩ, trên thực tế đã hạ quyết tâm.

Lão quản gia Vương Trung ở bên cạnh thấy tình hình không ổn, vội vàng kéo tay áo Lâm Bắc Thần, lắc đầu, thấp giọng nói: "Thiếu gia, tuyệt đối đừng mắc lừa, không thể mượn..""Đã như vậy thì ký khế ước đi.""Được rồi, thiếu gia."

Ngô Tiếu Phương nhún vai.

May mắn thay, cuối cùng thiếu gia cũng thông minh được một lần.

Lâm Bắc Thần nhìn bóng lưng của Ngô Tiếu Phương, trầm ngâm..

Hai người dựa vào tường mà bước ra khỏi nhà ăn.

Ai mà biết, chính vào lúc này, Lâm Bắc Thân đột nhiên chuyển giọng, lớn tiếng nói: "Không sai, ngươi đoán đúng rồi.. vừa nghĩ đến đây là số tiền bán thân của người, ta.""Bạn học Lâm thấy thế nào?.""Ha ha, cuộc thi lần trước, ta chỉ tùy tiện chơi đùa, ai mà biết không cẩn thận lại được hạng nhất..

Nhìn thấy pin đầy, trong lòng hắn ngay lập tức cảm thấy an toàn hơn bao giờ hết.

Rất nhiều học viên nhìn thấy cảnh này đều không khỏi âm thầm khen ngợi trong lòng."

Mộc Tâm Nguyệt từ xa chậm rãi bước tới, ở trước mặt tất cả học viên, nhìn Lâm Bắc Thần với vẻ mặt tiếc nuối, nói: "Đừng nói là Ngô Tiếu Phương, cho dù là Vũ Tỉ, Tư Tân Lâm, Nhạc Hồng Hương, ngươi đều không có chút cơ hội chiến thắng.…

Tất cả đã sẵn sàng, chỉ thiếu gió đông.

Lâm Bắc Thần đương nhiên là không nghiêm túc nghe giảng Hắn chụp lại tất cả tài liệu của hai môn này để chuẩn bị cho bài kiểm tra viết trong cuộc thi ngày mai.…

Quay xe nhanh đến nỗi người ta không kịp trở tay.

Cái bẫy đơn giản như vậy, không lẽ ta không nhìn ra sao? ta mượn."Cút một bên chơi với trứng đi...."Ồ, Lâm Bắc Thần, thật ra."Ha ha ha, được, giả vờ cũng đủ rồi..

Mộc Tâm Nguyệt sững sờ.

Đều là các khóa học lý thuyết.…

Có thể thấy trước đây ngươi giả dốt, chắc hẳn mục đích lần này là giành được thứ hạng tốt trong cuộc thi, tiếp tục ở lại trường, suy cho cùng, bên ngoài có quá nhiều người muốn giết ngươi, chỉ có trường học mới là nơi an toàn nhất."

Lâm Bắc Thần lộ ra dáng vẻ vô cùng kiêu ngạo, ngửa mặt lên trời cười lớn: "Ha ha, ngày mốt là đến cuộc thi rồi, tới lúc đó, ngươi sẽ biết mình ngu ngốc đến mức nào."

Hắn giơ ngón giữa về phía Mộc Tâm Nguyệt .""Ha ha, dù sao cũng chết, chi bằng nhận sự giúp đỡ của ta, có lẽ còn có cơ hội.

Cho dù cái tên não tàn Lâm Bắc Thần này có nhìn ra bên trong có lừa gạt, cũng phải ngoan ngoãn nhảy xuống.

Ngô Tiếu Phương trực tiếp lấy ra hai mươi tiền vàng ném cho Lâm Bắc Thần."

Ngô Tiếu Phương trực tiếp lấy ra một bản khế ước tiêu chuẩn đã được soạn thảo từ trước.

Hai người ấn dấu tay."

Lão quản gia lon ton chạy đi.

Là tiết Thảo dược đan tễ và Huyền Văn."Ta đang biến bi phẫn thành thèm ăn, ợ!"

Nữ thần quả nhiên vừa xinh đẹp vừa lương thiện."

Ngô Tiếu Phương với vẻ mặt kiêu ngạo, cười nói: "Không lẽ có gì không đúng sao?

Hắn không có lựa chọn nào khác.

Vương quản gia còn muốn ngăn cản, liền bị Lâm Bắc Thần trực tiếp đá văng ra, tiếp tục duy trì hình tượng não tàn ăn chơi trác táng, giả bộ tức giận, mắng: "Đồ chó má, cút xa một chút, đừng cản trở việc tốt của bổn thiếu gia..."

Lâm Bắc Thần nhìn đống tiền vàng trong tay, cười càng vui vẻ hơn: "Đồ chó nhà ngươi, cho rằng mình đã thắng chắc bổn thiếu gia rồi à?

Ồ, thực xin lỗi, quên mất ngươi không có trứng.....""Ồ, bổn thiếu gia tin ngươi chắc, vừa rồi khi ta ký khế ước, ngươi nhất định là trong lòng vui như nở hoa, chỉ mong sao ta nhanh chóng ấn tay đúng không.. ngươi thực sự không nên ký vào bản khế ước này..

Lâm Bắc Thần không chút do dự, trực tiếp lấy tiền vàng ra và sạc pin cho điện thoại đến 100%...

Lâm Bắc Thần sau khi giả vờ băn khoăn một lúc, trên mặt liền hiện ra thần thái của một con bạc liều lĩnh."

Lão quản gia hèn hạ ợ hơi mà nói..

Hắn rất tự tin về tài ăn nói của mình."Ngô Tiếu Phương, tên chó đẻ nhà ngươi, mẹ nó, đây đâu phải là đang giúp ta, căn bản chính là bày mưu hại ta, ngươi cho rằng ta là tên ngốc hả?

Tên não tàn này?

Ta hy vọng, đến lúc đó ngươi còn có thể giả bộ như ngày hôm nay, còn có thể cười vui vẻ như vậy, kiêu ngạo như vậy.

Ha ha, ngươi đã đánh giá thấp ta rồi, ngươi cho rằng ta thực sự sẽ đồng ý với điều kiện này của ngươi ư?

Lại là nữ nhân này?"

Lâm Bắc Thần nói: "Bổn thiếu gia còn nhớ, ngươi được mệnh danh là một trong ba đại thiên tài của khối?""Đồ chó, bớt nói nhảm, lấy hai mươi tiền bạc này, nghĩ cách làm một cái liều nhỏ, mua một số vật dụng cần thiết hằng ngày như bàn chải đánh răng.."

Lâm Bắc Thần không nói nên lời."

Sau khi nói tất cả với giọng điệu từ tốn, Ngô Tiếu Phương nheo mắt lại, chờ đợi câu trả lời."

Ngô Tiếu Phương thấy vậy, khẽ mỉm cười.

Bởi vì đây là một âm mưu."

Ngô Tiếu Phương ngẩn người.""Con người mà, chỉ cần còn sống thì có thể trở mình.

Trong cái tên Vương Trung của ta có một chữ trung, nổi tiếng trung thành. ợ, không nuốt nổi miếng nào.

Nhưng mà, con người bổn thiếu gia thích nhất là giẫm đạp lên loại người vờ vịt như ngươi."Thiếu gia, người không nên ..

Não của người bị thần kinh, người bình thường quả nhiên không theo kịp."Đồ chó nhà ngươi, vừa rồi đã ăn nguyên một con cừu nướng, còn nói không muốn ăn à?."

Hắn nói xong liền xoay người rời đi.

Nửa giờ sau.

Ta thực sự không biết nên khen ngươi quyết đoán hay là nên nói ngươi ngu ngốc.

Nghe vậy, Vương quản gia mỉm cười yên tâm.

Càng có tự tin vào kế hoạch của mình."

Hắn hùng hồn nói.., mấy ngày này, chúng ta sẽ cắm trại trong khuôn viên trường .

Cuộc thi cuối năm lần trước xếp hạng nhất, đúng không?"Bạn học Lâm, hôm nay ngươi có thể đánh bại Phùng Luân-chiến sĩ cấp ba một cách dễ dàng như vậy. ợ, không nên bán thân, ta.

Sau đó, cũng không đợi Mộc Tâm Nguyệt kịp phản ứng, trực tiếp kéo quản gia Vương Trung đang khóc tang xông vào nhà ăn, bắt đầu ăn một cách điên cuồng.

Được thôi, mỏi mắt mong chờ."

Ngô Tiếu Phương nói: "Giẫm đạp ta?"Ha ha, hãy tận hưởng khoảng thời gian tự do cuối cùng của mình đi, bạn học Lâm.

Loại khế ước này, chỉ cần cả hai bên ấn dấu vân tay vào thì sẽ có hiệu lực và được pháp luật đế quốc bảo vệ.""Nhưng mà, ngươi không có tiền ăn cơm, còn chưa đến cuộc thi thì đã đói đến chóng mặt rồi, làm sao có thể tranh giành thứ hạng chứ?

Hắn nhìn Lâm Bắc Thần với ánh mắt thương hại, chậm rãi nói: "Ngươi đã biết đó là một cái bẫy mà vẫn còn dũng cảm nhảy vào như vậy.

Nhấp để chạy cả hai APP [Kiếm thuật cơ bản cận thân tam liên] và [Thuật ngưng tụ Huyền khí trung cấp].

Lâm Bắc Thần không do dự nhận lấy.""Thiếu gia, sao người có thể nghĩ ta như vậy chứ?."

Khi khế ước đã được ký kết, Ngô Tiếu Phương cũng không còn che đậy nữa.

Buổi chiều tổng cộng có hai tiết học.…

Thời gian trôi qua.

Chớp mắt, đã đến ngày thứ ba.

Cuộc thi giữa năm lần này là cuộc thi chung cho tất cả các học viện Sơ Cấp ở Vân Mộng thành.

Cái gọi là cuộc thi chung chính là sử dụng cùng một bộ đề thi, câu hỏi, quy tắc tỉ võ tương đồng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.