Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 1604: Ngươi nhìn thấy gì ở bên trong




"Biết."

Lục Quan Hải thản nhiên nói: "Ngươi là Lâm Bắc Thần."

Con mẹ nó.

Lâm Bắc Thần ngây người tại chỗ.

Nàng ta có mắt nhìn xuyên tường sao?

Lâm Bắc Thần vỗ đùi.

Ngược lại Lâm đại thiếu cũng không sợ."

Hắn không chút giấu diếm.""Dạ vâng, sư nương..

Bởi vì Lâm Bắc Thần muốn biết, Lục Quan Hải trong bí mật Bạch Vân thành này rốt cuộc đóng vai một nhân vật gì.""Đa tạ.

Lâm Bắc Thần vốn là đã chuẩn bị tinh thần 'Cá chết lưới rách'.

Hắn cùng Quang Tương liên động, còn sợ đánh không lại Lục Quan Hải?.

Chẳng lẽ thật sự không phải hắn?

Cùng lắm thì đánh một trận.

Hay là Thiên Ngoại Tà Ma đang ở trong cơ thể lão thành chủ?

Bây giờ không động thủ, chủ yếu là nể mặt lão Đinh.

Ách, khiến ta..

Lục Quan Hải hừ lạnh một tiếng, nói: "Ngươi đi đi.

Vừa đi được vài bước, phía sau lại truyền tới âm thanh của Lục Quan Hải: "Dừng lại.

Không nghĩ tới tiểu sư nương lại nể mặt như vậy?

Nhìn lại cột đá cắm kiếm bị rút có chút thưa thớt, lại nhìn cồn cát đã hoàn toàn mất đi ánh sáng, nàng đột nhiên nghĩ đến cái gì."

Lâm Bắc Thần lập tức mang Quang Tương vắt chân lên cổ mà chạy.

Chẳng lẽ khu cồn cát Kiếm Trủng thậm chí có hơn một trăm thanh kiếm tốt sao?"

Ngón tay Lâm Bắc Thần chỉ lên trời, dõng dạc mà nói: "Sư nương, ngươi không tin, ta có thể thề độc, nếu như lúc này trên thân ta mang theo những tàn kiếm cùng danh kiếm kia, vậy thì ta."

Lục Quan Hải cũng không mở miệng hô hoán 'Mộ phần kiếm sĩ' .."

Lâm Bắc Thần nở nụ cười, nói: "Ngươi nói hắn, rốt cuộc là ai?

Lục Quan Hải nói: "Ta vừa mới nhìn thấy kiếm của ngươi.

Lại chuyện gì nữa?""Đúng là trùng hợp.."

Lông mày đen như thanh kiếm của Lục Quan Hải, nhíu lại..

Hóa ra sơ hở ở đây.

Lục Quan Hải nhìn chằm chằm Lâm Bắc Thần, biểu cảm băng lãnh, ánh mắt rét lạnh, thật lâu không nói gì, cũng không biết đang suy nghĩ gì..

Từ nay về sau sẽ không còn sinh hoạt tình dục nữa..

Đêm dài đằng đẵng, không ngủ được, ta còn cho rằng chỉ có một mình ta không được, hóa ra Lục sư thúc ngươi cũng ngủ không được."Đa tạ tiểu sư nương."

Trong con ngươi Quan Hải thoáng qua vẻ khác lạ, nói: "Ngươi đánh thức hắn rồi?

Vừa rồi con chuột lớn kia sau lưng hình như cõng một cái bọc nhỏ."

Lâm Bắc Thần nói: " Chuyện này càng không liên quan đến ta."

Ai nha, vậy mà mắc phải sai lầm trí mạng này.

Khuôn mặt anh tuấn, kiểu tóc hỗn loạn."

Đại Ngân Kiếm, tác phẩm của Thẩm đại sư, thật trăm phần trăm..

Lúc nói câu này, hắn cẩn thận theo dõi phản ứng của Lục Quan Hải."

Lâm Bắc Thần đáp một tiếng, lập tức nhanh chóng rời đi.

Lâm Bắc Thần sửa sang lại đầu tóc một chút, khuôn mặt nở nụ cười thuần lương ôn hòa, mở lời thăm hỏi, nói: "Thật là trùng hợp, chúng ta lại gặp mặt ở nơi này..

Nàng tỉ mỉ quan sát Lâm Bắc Thần từ trên xuống dưới trong chốc lát, cuối cùng khoát tay áo, lạnh lùng nói: "Ngươi đi đi.

Rất lâu, nàng mới từng câu từng chữ nói: "Ta nhìn thấy bên ngoài rừng đá trong Kiếm Trủng, ít đi rất nhiều tàn kiếm.

Đối với gia hỏa dù là trở thành Giáo Hoàng bản tính không thay đổi như Lâm Bắc Thần này mà nói, lời thề như vậy, có thể nói là còn kinh khủng hơn so với cái chết.

Sở Vân Tôn công pháp tà môn, lão thành chủ thực sự bị ma nhập thể, ngược lại là vị tình nhân cũ của sư phụ này, một thân tu vi kiếm đạo đường đường chính chính, không có chút tà khí nào, thoạt nhìn là kẻ bình thường nhất, vốn với thân phận địa vị của nàng, lại dường như cũng không thể không quan tâm."

Trong con ngươi Lục Quan Hải hiện lên ánh sáng lạnh lẽo, nói: "Ngươi còn không thừa nhận?

Lâm Bắc Thần vừa tiến thêm một bước, lớn tiếng nói: "Ta còn dám nguyền rủa kẻ cầm những tàn kiếm kia, kẻ ngốc trộm danh kiếm, bị chém vạn đao, rơi vào dầu sôi nước nóng, đầu bị đốt cháy, bị sét đánh trúng, dung mạo hủy hết, ly biệt quê hương."

Lâm Bắc Thần đại hỉ, khách sáo nói một câu, lập tức đi ngay."

Lâm Bắc Thần không chút do dự nói: "Chuyện này không liên quan đến ta." Lâm Bắc Thần quay đầu."

Lâm Bắc Thần không chút do dự nói: "Thấy được một lão già không mặc quần áo..

Trong con ngươi của nàng không có chút tình cảm nào, nhàn nhạt hỏi: "Ngươi nhìn thấy cái gì ở bên trong?

Ở ngay trước mặt Phó cục trưởng gọi hắn là phó cục trưởng có gì khác nhau?"

Quang Tương đứng bên cạnh, lặng lẽ sờ lên túi sách nhỏ của mình, chậm rãi cúi đầu."

Chỉ vậy thôi sao?

Đã là biểu tượng của Lâm Bắc Thần.

A?"

Lục Quan Hải lại nói: "Hơn một trăm thanh kiếm tốt ở cồn cát Kiếm Trủng, cũng biến mất một cách ly kỳ."

Lục Quan Hải híp mắt, trong con ngươi lập loè ánh mắt giết người, âm thanh lạnh như băng âm 50 độ, dằn từng câu từng chữ nói: "Ngươi vừa rồi gọi ta là cái gì?"Dừng lại.

Sau khi Lục Quan Hải hiểu được mọi chuyện, trên khuôn mặt lạnh lùng thanh lệ hiện ra thần sắc không còn gì để nói."Ngươi gặp được lão thành chủ?

Hắn suy nghĩ một chút, dứt khoát giật xuống khăn trùm đầu của mình.

Có lẽ những thanh kiếm kia, chắc chắn nằm ở trong bọc của con chuột lớn đó.

Lục Quan Hải nói: "Nhớ, đừng gọi ta là sư nương."

Là lão thành chủ?."

Lâm Bắc Thần khẽ giật mình, bỗng nhiên kịp thời phản ứng lại, nói: "Đa tạ sư nương.

Lục Quan Hải không trả lời.

Nhìn lấy bóng lưng một người một chuột biến mất, thần sắc Lục Quan Hải dần dần bình tĩnh lại.

Đường đường là Giáo Hoàng một đế quốc, Đại Ngân Kiếm trong tay có thể chém giết cường giả Thiên Nhân cấp sáu, những tàn kiếm cắm trên trụ đá kia, lại thêm hơn một trăm thanh danh kiếm ở khu cồn cát kia, tổng giá trị mới bao nhiêu tiền, vậy mà cũng không buông tha, nghèo đến phát điên rồi sao?

Nàng đi tới hành lang trước mộ phần Kiếm Trủng, dừng chân phút chốc, vẫn không đi vào.

Không khí phun ra từ bên trong đường hành lang vẫn nóng rực như cũ.

Nàng vẫn đứng bình tĩnh trong không khí nóng đó, không nhúc nhích.

Dường như chỉ có làm như vậy, mới có thể khiến trái tim đã đóng băng của mình, từ từ tan ra hồi phục trở lại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.