"Chết đi." Ông ta hét lên.
Nhìn thấy Lâm Bắc Thần sắp trở thành vong hồn dưới chưởng của ông ta.
Đúng lúc này, có điều khác lạ xuất hiện.."
Vài tiếng gọi đồng thời vang lên.
Tất cả đều kết thúc."Nếu muốn giết hắn, một kiếm kia sẽ không phải đâm vào ngực phải, mà là ngực trái rồi.
Lăng Thần!
Bốn người trong số họ bao vây Lăng Thần, che chở cho nàng.
Năng lượng nổ ầm vang điên cuồng bức xạ ra bên ngoài.
Trong khói bụi, Lâm Bắc Thần rõ ràng cảm nhận được có vài bóng người tràn ngập năng lượng đang đồng thời lao về hướng của mình, chỉ cần nghe âm thanh là có thể phân biệt được một số thông tin." Bạch Hải Cầm ngửa mặt lên trời cười lớn: "Chỉ sợ ngươi nói thì không tính.
Ở đây ngoại trừ Đinh Tam Thạch ra, tất cả mọi người đều bất ngờ, nàng xuất hiện bên cạnh Lâm Bắc Thần với một tốc độ đáng kinh ngạc.
Một người khác là Sở Ngân, phản ứng của chủ nhiệm đại nhân quả là rất nhanh.
Dù sao ở nơi công cộng, việc ôm con gái nhà người ta sẽ bị đồn đại không hay.."Tiểu tử, trò không sao chứ?
Hắn phản ứng rất nhanh, trong lúc nhất thời liền buông tay ra, phải lui về sau.
Lâm Bắc Thần hơi ngẩn ra."Một kiếm của Lâm Bắc Thần không giết Tào Phá Thiên đã là giữ mạng rồi.
Nhưng trong khoảnh khắc tiếp theo, một ý nghĩ nảy ra trong đầu Lâm Bắc Thần.."Tiểu muội.
Tiếng nổ lớn nhất vang lên." Sở Ngân quả thật còn khẩn trương hơn cả con trai mình gặp nguy hiểm." Bạch Hải Cầm tức giận nói: "Ngươi muốn bao che cho kẻ sát nhân này sao?
Lúc này hắn mới nhẹ nhõm thở ra một hơn."
Làm cái rắm!
Lâm Bắc Thần đang định nói, Đinh Tam Thạch nhẹ nhàng vỗ vai hắn để ngăn lại." Đinh Tam Thạch nói." Lão kiếm khách Lục Chính Đạo đến từ Thanh Phong thành, bước ra chậm rãi nói.
Đâm thủng ngực phải, vết thương nhẹ hơn rất nhiều.."Xem ra ta ngủ đông quá lâu, có người đã quên ý nghĩa của cái tên này rồi." Tiếng quát của Lăng Thần bên tai Lâm Bắc Thần."Hừ, mặc kệ như thế nào, phần so kiếm yêu cầu giữ tính mạng, Lâm Bắc Thần hạ độc thủ như vậy quả thật không thể tha thứ, Đinh Lỗi, giao người ra đây, nhất định phải nghiêm trị.""Ha ha ha..
Trong đầu Lâm Bắc Thần nháy mắt hiện lên hai từ này.
Thân hình của Đinh Tam Thạch cũng ở bên cạnh Lâm Bắc Thần.
Một đợt sóng ánh sáng Huyền kình ở đỉnh đầu Lâm Bắc Thần, điên cuồng va chạm nổ ra.
Bùm!" Đôi mắt của Đinh Tam Thạch trở nên lạnh hơn."Ôm chặt ta.
Nếu một kiếm đó đâm vào ngực trái, nhất định sẽ trúng tim, đó sẽ là vết thương chí mạng.
Nà ní?
Làm thế nào mà người nữ nhân mang hai nhân cách này lại có thể mạnh mẽ như vậy?
Những trưởng lão cùng các thiếu niên thiếu nữ xung quanh, tâm tình bình tĩnh trở lại, sau đó lại giật mình.
Đối với vụ nổ này, Bạch Hải Cầm dường như vẫn chưa có được lợi thế nào.
Thiên Kiêu số một Vân Mộng thành, chưa bao giờ chuyển sự chú ý sang chỗ khác, khoảnh khắc khi người trong lòng gặp nguy hiểm, cuối cùng cũng đã ra tay.
Đột nhiên, một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại trắng nõn, đẹp như tạc từ ngọc, không báo trước mà xuất hiện bên cạnh Lâm Bắc Thần, đánh ra một chưởng, Huyền khí phóng ra, hình thành hơn ấn chưởng giống như bạch ngọc, đánh về phía trước." Đinh Tam Thạch gằn từng tiếng trả lời.
Thân hình của Lâm Bắc Thần và Lăng Thần cùng nhau lăn lộn ra ngoài."Chính xác, tuổi còn nhỏ như vậy mà độc ác tàn nhẫn, sau này còn ra sao nữa chứ?" Bạch Hải Cầm nghiến răng nghiến lợi nói.
Không đúng, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Một số trưởng lão đại sư kiếm đạo khác cũng bày tỏ ý kiến của họ, ý kiến rõ ràng ủng hộ lời nói của Bạch Hải Cầm.
Dù có thần dược, thần y cũng không thể cứu được.
Nữ nhân này lại nhân cơ hội lợi dụng ta nữa.""Lăng Nhi.
Lão tiểu tử ác nhân này còn cáo trạng trước."
Đinh Tam Thạch nói: "Rút lại mưu đồ vô dụng của ngươi đi, hôm nay có ta ở đây, ai dám đụng đến đệ tử của ta, thì sẽ chết."Ta không sao.
Trong mắt của lão giáo viên dường như có ánh kiếm bay lơ lửng, ông ta liếc nhìn Lâm Bắc Thần từ trên xuống dưới để chắc chắn rằng hắn không có vết thương nào lớn, lúc này mới hoàn toàn yên tâm, chợt mặt lại lạnh lùng, nhìn về phía Bạch Hải Cầm.
Khẩu khí lớn đấy.
Nói xong, còn nhẹ nhàng đỡ Tào Phá Thiên ngồi xuống, Tào Phá Thiên phun ra ngụm máu, gần như ngất đi dưới cơn đau dữ dội, tay chân lạnh ngắt, hai mắt đen láy, vô cùng yếu ớt, không còn sức chiến đấu nữa.
Rầm rầm ầm!
Lâm Bắc Thần không do dự, ngay lập tức ôm chặt lấy thân thể mềm mại như ngọc, dính sát vào nhau.
Ầm!"Tuổi còn nhỏ mà lòng dạ thật sự hung ác, chỉ so kiếm mà thôi lại ra tay nặng như vậy, rõ ràng là muốn giết người.
Chính là vợ chồng Lăng Quân Huyền, Lê Lạc Nhiên và Lăng Ngọ.
Thiên Thiên Ngọc Diệp Chưởng!" Bạch Hải Cầm gắt gao nhìn chằm chằm vào Lâm Bắc Thần, nói: "Mưu đồ đáng chết, khó mà tha thứ được.
Cách mười thước, Bạch Hải Cầm ôm Tào Phá Thiên, khuôn mặt u ám.
Tóc nàng có chút rối, sắc mặt vẫn như thường, không có dấu hiệu của thương tích." Hắn nói xong, quay đầu nhìn về phía Lăng Thần.
Một vị trưởng lão nghe vậy, ngược lại cười lạnh nói: "Sao thế, Đinh giáo viên còn muốn đe dọa mọi người sao?
Ai mà biết hắn buông tay rồi, nhưng hai tay Lăng Thần như cành cây quấn lấy hắn.
Không sai, chính là Lăng Thần."
Nói xong đẩy nhẹ ra, hai người tách nhau, năm bóng người cũng đã đứng bên cạnh hai người.""Đúng thế, Đinh giáo viên, đệ tử của ngươi tâm cơ độc ác, ra tay quá nặng, nên bị phạt.
Cơ thể gần kề ma sát, có một loại cảm giác sinh lý khác thường tự nhiên mà nảy sinh."Ý ngươi là gì?.
Đúng lúc này, bên tai vang lên giọng nói lạnh lùng và trong trẻo của Lăng Thần: "Thật ra, lớn cũng chưa chắc đã tốt." Minh Viễn Sơn nói, ông ta là ông nội của Minh Lạc Thiên."
Minh Viễn Sơn cũng cười nhạt nói: "E rằng Đinh giáo viên đã quên, nơi này là nơi nào."
Lời vừa dứt, một giọng nói vừa trong trẻo vừa lạnh lùng vang lên: "Ta nghĩ các ngươi đã quên nơi này là nơi nào."
Lăng Thần bất chấp sự ngăn cản của gia đình, bướng bỉnh bước ra ngoài.
Tiểu Phượng Hoàng đứng bên cạnh Lâm Bắc Thần, ánh mắt sắc bén như dao, sự uy hiếp không cách nào hình dung được, quét qua mấy vị trưởng lão có mặt ở đây một cái, lạnh lùng nói: "Trong phủ của Lăng Thị ta, muốn trị bạn trai của Lăng Thần ta, có phải nên hỏi qua ý kiến của ta không?"
Một mớ hỗn loạn.
