"Mau đến hỗ trợ cho ta."
Lâm Bắc Thần thở hồng hộc: "Mai Lâm huynh trưởng, mau đến giúp ta."
Viện thủ Phong Kỷ viện Tiêu Nhiên và các đệ tử Bạch Vân thành: "...
Ngươi còn muốn đấu với ta?
Ngu xuẩn?
Nếu cứ tiếp tục như thế, thua là điều không cần bàn cãi.
Ầm ầm.
Lâm Bắc Thần thuận theo vách đá trượt xuống, vừa thổ huyết vừa trị liệu vừa phàn nàn: "Họ Mai nữa, ta ném sữa cho ngươi lâu như thế, ngươi lại không ra sức?
Khi trong lòng ông ta hiện lên một dấu chấm hỏi to tướng lần nữa, tim của ông ta đã bị nát."Ăn của ta một sữa."
Vừa rồi hắn còn nói giữa hai người không quen thân lắm.
Vù vù vù vù!
Để ta cho ngươi mở mang kiến thức một chút thế nào là uy lực kiếm trận.
Ngược lại còn bị người ta đánh cho."
Kiếm Vô Cực nhìn thấy, liền chế giễu: "Tiểu bối, tu vi huyền khí của ngươi không đủ, cưỡng ép khống chế nhiều phi kiếm như thế đã là nỏ mạnh hết đà."
Bên trong kiếm ảnh đầy trời, Lâm Bắc Thần lên tiếng trào phúng."
Trong nháy mắt sau đó.
Kỹ thuật này của Lâm Bắc Thần chính là thần kỹ xa luân chiến đánh lâu dài."Tôn tặc, ngươi có dám tiếp ta một chiêu hay không?
Ta bị thương rồi?"Ha ha ha, Ngự Kiếm Thuật?"Chỉ có bề ngoài mà thôi.
Nhưng không thể lui lại được nữa."
Kiếm Vô Cực cười lạnh, nhìn ba trăm thanh tàn kiếm bay vụt trên không, bày ra trận hình thứ tự trước sau, dường như hợp thành một thanh đại kiếm cự hình.
Quả nhiên chỉ có thể kích thích từng tầng huyền khí gợn sóng, hoàn toàn không cách nào phá mở lồng khí, thậm chí cũng không rung chuyển được thân hình của ông ta, càng không nói đến việc tạo thành sát thương cho ông ta.
Thậm chí, ngay cả Tiên Thiên Huyền Khí hộ thân của ta cũng không trảm được.
Lâm Bắc Thần rất nhanh phát hiện thế cục không ổn.
Ba trăm tàn kiếm xuất hiện chung quanh, giống như quần tinh vây quanh mặt trăng, bảo vệ hắn bên trong.
Khóe miệng Kiếm Vô Cực hiện lên nụ cười lạnh.
Một sợi huyền khí cũng có thể biến thành Sát Lục Chi Kiếm..
Ngay cả tổ hợp thành thần linh, trong cuộc chiến giữa Thiên Nhân đỉnh cấp, không phải gia tăng số lượng thì có thể bù đắp chất lượng.
Mấy trăm thanh kiếm kích xạ từ phía đối diện.
Hai thân ảnh bay rớt ra ngoài, một trái một phải đâm vào vách cầu đá, khiến bụi mù bay tán loạn..
Đại ngân kiếm.
Hư không xung quanh mơ hồ hợp thành một loại trận pháp nào đó..."Đáng tiếc, khi ta bị chém cụt tay, lại không có Lâm Bắc Thần ở đây..
Cuối cùng cũng khiến cho vị thiên kiêu Phong Lôi Đại Kiếm tộc phải kêu gâu gâu."
Khóe miệng Lâm Bắc Thần cong lên một đường cong.
Binh khí Lâm Bắc Thần thích nhất.
Rầm rầm rầm!
Mai Lâm cảm thấy ngoài ý muốn." Mai Lâm chú ý đến cánh tay cụt đã được nối lại thành công của Tiêu Nhiên."
Lâm Bắc Thần đưa tay ngăn lại: "Ngươi lui ra phía sau, ta muốn phóng to.
Toàn thân của hắn thoải mái, muốn rống to một tiếng.
Cũng trong lúc này, khí cơ của ông ta nhanh chóng sụp đổ, Tiên Thiên Huyền Khí bắt đầu tán loạn.
Cho dù đại Thiên Nhân có năng lực tái sinh tứ chi cũng không có tác dụng.
Kiếm Vô Cực cười lạnh không nói, huyền khí ngưng tụ ngoài thân..
Một cảm giác lạnh buốt kỳ lạ truyền đến trước ngực.
Tiếng nổ kinh khủng không ngừng truyền ra giữa ba thân ảnh biến hóa giao thoa."
Mai Lâm: ".
Hơn mười thanh tàn kiếm gào thét đụng vào vị trí cách ông ta ba mét.
Cuộc chiến tiếp tục.
Rầm rầm rầm!
A?
Ba trăm thanh tàn kiếm bay vụt đến, trong đó có hơn hai trăm là chướng pháp nhãn đánh yểm trợ mà thôi, bảy mươi hai thanh tàn kiếm mới thật sự ngưng tụ.
Chấn kinh và sợ hãi khó mà hình dung, giống như một bức tranh thủy mặc được phủ màu, nhìn chậm chạp nhưng lại dần dần lan khắp toàn bộ gương mặt."Ha ha, hy vọng của Bạch Vân thành và Kỳ lão đều dồn hết lên người ngươi, thật sự là." Lời còn chưa dứt.
Bởi vì hắn và Mai Lâm liên thủ nhưng cũng không cách nào áp chế Kiếm Vô Cực.
Với trình độ phi kiếm như thế, cho dù ta đứng bất động cũng vô pháp tạo thành tổn thương cho ta.
Nhưng có tác dụng gì cơ chứ?
Đợi đến khi Kiếm Vô Cực muốn ngưng kết công thể để chữa thương, ông ta mới phát hiện không biết vì sao vết thương không cách nào khép lại được.
Một dấu chấm hỏi thật lớn lướt qua trong đầu.
Thời gian Lôi kiếm nạp điện còn chưa đủ.."
Lâm Bắc Thần không ngừng ném Thủy Liệu Thuật, gia trì cho Mai Lâm.
Bằng không.
Cho dù không có Bất Diệt cổ kiếm trong tay nhưng với cường giả kiếm đạo trình độ như ông ta, chỉ một ý niệm, kiếm khí tự sinh.
Chuyện gì xảy ra vậy?
Bên cạnh Lâm Bắc Thần, từng ngôi sao bắt đầu sáng lấp lóe...
Tiếng rít phá không vang lên.""Thật sao?
Đúng là ngu xuẩn.
Thuật kiếm trận?"
Mai Lâm cũng trượt xuống bên cạnh, vừa trị liệu vừa cau mày.
Mai Lâm vận chuyển huyền khí bên trong cơ thể, miễn cưỡng áp chế thương thế, không rên một tiếng rút kiếm lao lên, không hề do dự và trì hoãn.
Hạch tâm trận pháp này chính là thanh đại ngân kiếm vô kiên bất tồi.
Một đại kiếm ngân quang lóng lánh đã xuyên qua trái tim.
Hắn không rên một tiếng, mang theo Phong kiếm chuẩn bị xông lên phía trước lần nữa.
Kiếm Vô Cực cúi đầu nhìn lại.
Một giây sau, trăm kiếm tề xuất."Để cho ta một mình tới đi.
Cũng chính vào lúc này, Kiếm Vô Cực mới phát hiện "chân tướng sự thật".
Lâm Bắc Thần còn là một yêu nghiệt tinh thông thuật kiếm trận?
Mang theo nghi hoặc khổng lồ như thế, ý thức tư duy của Kiếm Vô Cực bắt đầu sa vào hắc ám vô biên vô tận.
Trước khi chút ý thức cuối cùng biến mất, ông ta mơ hồ nhìn thấy vô số tàn kiếm bay múa giống như đàn chim về tổ, vui vẻ đập vào mặt, tràn vào ôm ấp, đâm vào cơ thể...
