Mẹ nó?
Chết như vậy hả?
Lâm Bắc Thần theo bản năng liếc nhìn chung quanh.
Mả mẹ nó!
Hắn lúc này mới phát hiện, thì ra vừa rồi mình ép đại hán cơ bắp khổng lồ này viết ra những chuyện liên quan tới công pháp tu luyện thường thức của Thần giới, trong lúc bất tri bất giác, lại ở trên mặt đất của con hẻm vắng vẻ này, viết một diện tích dài trọn vẹn mười mấy mét, ít nhất cũng bốn năm ngàn chữ."
Lâm Bắc Thần chỉ cười chất phác.
Ba~ ba~. ngươi bị người ta đánh sao?
Hàn Lạc Tuyết đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve, trong nháy mắt nước mắt từ trong đôi mắt to tròn rơi xuống, nhẹ giọng nói: "Đau không?
Dù sao chỉ là lâm vào xoắn xuýt."Ngươi đuổi theo tên trộm kia hả?"
Sau đó, hắn cầm ra một bao Hoá Thi Phấn vị ô mai của An Mộ Hi, xử lý thi thể của đại hán cơ bắp này, lại tiêu trừ dấu vết khác của hắn, xóa đi huyết thư bốn năm ngàn chữ trên mặt đất, lúc này mới quay người rời đi.
Mặc dù không có thực lực gì, nhưng tuyệt đối có dũng khí.
Một lát sau."
Nàng cuối cùng đã nhìn thấy vết bầm tím trên gương mặt của Lâm Bắc Thần.
Hàn Lạc Tuyết không nói gì.
Lâm Bắc Thần có chút tức giận.
Không có lý do.
A, đúng, hàm răng của hắn và xương hàm đều bị ta đánh vỡ rồi, căn bản nói không nên lời.."Số lượng từ nhiều như vậy?
Cho nên vừa rồi khi ta rơi vào trầm tư, đột nhiên mất máu hôn mê, không kịp cầu cứu, cuối cùng triệt để chết đi?
Cái này không khoa học.
Tên khốn này.
Thuỷ văn chấm máu tươi của mình, có thể đem bản thân đang sống sờ sờ thuỷ văn đến chết, đoán chừng tên này là người đầu tiên."
Hàn Lập nhìn thấy cảnh này, đột nhiên lại cảm thấy kỳ thật Nhiễm Tri Xuân hiểu tận gốc rễ, ở quán rượu nhiều năm như vậy chịu đủ mệt nhọc, cũng là sự lựa chọn không tồi.""Cho nên tên này, vậy mà lại mất máu chết?
Gương mặt có chút sưng phù lên.
Nhiễm Tri Xuân vô cùng vui mừng, nói: "Tốt quá rồi, thật sự là tốt quá rồi.. nhưng tốt xấu gì cũng giữ cho ngươi toàn thây, hi vọng ngươi chết vui vẻ.
Nguyên nhân thực sự về việc bang hội Bụi Gai Hắc Sắc truy sát ta, vẫn còn chưa kịp hỏi ra.
Xin được thần dược rồi chứ?.
Xem ra phải tìm cơ hội, đi tổng bộ của bang hội Bụi Gai Hắc Sắc để hỏi cho rõ ràng."
Lâm Bắc Thần một trận cạn lời.
Xa xa liền nhìn thấy Nhiễm Tri Xuân thân thể cường tráng đang đứng ở cổng chính của quán rượu, thần thái mong chờ đang chờ đợi cái gì đó.
Lâm Bắc Thần khẽ lắc đầu 'Aba Aba', biểu thị bản thân mặc dù phải trả giá nặng nề nhưng chỉ cần có thể cướp túi tiền về lại tất cả cái khác đều không quan trọng.
Ngay cả Hàn lão cha cũng bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, có phải thật sự phải thay đổi chủ ý, đem nữ nhi gả cho Lâm Bắc Thần hay không.
Ngươi không sao chứ?
Còn nữa, hắn cũng sắp chết rồi, vừa rồi tại sao không nhắc nhở ta chứ?"
Nhiễm Tri Xuân bước nhanh tới chào đón, giúp đỡ xách đồ, nhìn cũng không thèm liếc nhìn Lâm Bắc Thần."Cái đồ ngốc nhà ngươi, có biết vừa rồi nguy hiểm thế nào không.
Rất nhanh, 'Quán rượu Thính Tuyết' đã ở ngay trước mắt..
Trên đường trở lại 'Quán rượu Thính Tuyết', phu phụ Hàn Lập khen ngợi Lâm Bắc Thần không ngớt.
Uổng cho một cái đầu, một thân cơ bắp lớn như vậy, nhưng huyết dịch trong cơ thể tại sao lại ít như vậy chứ?
Lâm Bắc Thần nói lời xin lỗi với thi thể cơ bắp khổng lồ: "Mặc dù lúc đầu cũng là dự định sau khi hỏi xong thì xử lý ngươi, nhưng lại không phải là loại phương thức này.
Hai lão nhân cũng không ngờ rằng, tiểu câm này lại có thể dũng cảm như vậy, đơn thân một mình đuổi theo kẻ trộm, chịu một trận đánh đập tàn nhẫn, đã thực sự đuổi theo đem túi tiền trở về."
Hàn Lạc Tuyết vô cùng kinh ngạc: "Giành lại được túi tiền về?
Một mỹ thiếu niên yếu đuối ngây thơ vô hại, phẩm tính thuần lương, thấy máu liền choáng giống như tiểu bạch hoa ta, vừa hay mới lẻn đến thế giới này mấy ngày mà thôi, bọn hắn tại sao lại muốn giết ta chứ?
Ngươi đã đi đâu vậy?
Hắn vừa trở về, vừa suy nghĩ chuyện ngày hôm nay ở trong lòng."
Thiếu nữ quán rượu vừa cảm động vừa tức giận vừa đau lòng.
Đáng tiếc.
Tại sao không thể có khả năng tái sinh?"A, là câm ca ca " Thiếu nữ quán rượu Hàn Lạc Tuyết đang lo lắng tìm kiếm, khoảnh khắc nhìn thấy Lâm Bắc Thần, con người tròn trịa sáng lên phóng ra ánh sáng kinh người, bất chấp tất cả xông tới, nói: "Ngươi thế nào rồi?
Ngươi. cho nên, mục tiêu của bọn hắn, từ lúc mới bắt đầu chính là mình.""Nếu chuyển đổi thành chương mới thường ngày của Loạn Thế Cuồng Đao, tác giả văn học mạng bị vùi dập giữa chợ mà ta yêu thích nhất trên Địa Cầu kiếp trước, nội dung khoảng chừng hai chương, hơn nữa còn đều là thiết lập có trình độ!." "Aba Aba " Lâm Bắc Thần mỉm cười chất phác lương thiện, khoa tay múa chân cái gì đó, đem túi tiền đưa qua cho Hàn lão cha."Đứa trẻ Đại Xuân này, cũng là có lòng.
Chủ ý đã định, Lâm Bắc Thần đưa tay cho mình hai cái bạt tai."Xin được rồi, yên tâm đi, cha con rất nhanh liền có thể khỏi bệnh rồi.
Dù sao cũng mới tới Thần Giới, Lâm Bắc Thần vẫn rất cẩn thận cảnh giác.
Võ giả của Thần giới cũng có thể mất máu mà chết?" Một nụ cười thành thật chất phác."Cha, nương, Tiểu Tuyết, các ngươi cuối cùng đã trở về rồi, chuyện có thuận lợi không?
Điều khiến Lâm Bắc Thần cảm thấy kỳ quái chính là, Sài Cẩu Nhân kia cố ý dụ hắn tới đây, hình như vẫn lo lắng bị người Hàn gia đuổi theo.
Dù sao giữa Nhiễm Tri Xuân và Lâm Bắc Thần, nữ nhi Hàn Lạc Tuyết có khuynh hướng rõ ràng---- chỉ có ở bên người mình thích mới có thể có được hạnh phúc thực sự.
Lâm Bắc Thần về tới đường phố ban đầu.."
Ngô Vi với vẻ mặt vui mừng, cười nói.
Hàn Lập lại tràn đầy phấn khởi kể lại chuyện đã xảy ra hôm nay, nhất là Lâm Bắc Thần dũng cảm đuổi theo kẻ trộm, cuối cùng bị người ta đánh cho mặt mũi bầm dập nhưng lại đoạt được túi tiền, càng kể lại nhiều lần sinh động như thật.
Nhưng Nhiễm Tri Xuân căn bản không hề tiếp nhận câu chuyện này.
Lâm Bắc Thần cũng lơ đễnh.
Anh chàng đáng thương này bị ghen tị làm cho choáng váng đầu óc.
Trước đó mấy lần đều ở trong bóng tối quấy phá, nhưng cân nhắc đến việc anh chàng này cũng là một thành viên của gia đình, đồng thời cũng đến quán rượu sớm hơn mình, cống hiến cực lớn đối với Hàn gia, Lâm Bắc Thần cũng lười so đo.
