Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 1764: Xoa đầu có thể giết người sao?




Lời còn chưa dứt.

Hắn phát hiện hai tên thần chiến sĩ hộ vệ đang dùng ánh mắt quái dị nhìn hắn."Các ngươi...."

Lâm Bắc Thần dừng lại một chút: "Là một loại ma thú bên trong Ma Uyên, trên lưng của nó có một cái vỏ thật to, chính là nhà của nó.

Trên mặt đất có thêm một màu đen.

Màu sắc của lửa.""Mẹ, con hơi mệt.

Ca hát là thứ mà cô bé có thể đem ra nhất, là tài nghệ có thể khiến cho mẹ vui vẻ."

Tiểu An An lập tức hát theo.

Mẹ đang giúp con mua thuốc.

Là hắn..

Chuyện gì vậy?"

Tiểu An An có sự thân thiết không hề tầm thường đối với Lâm Bắc Thần, không ngừng thể hiện tài nghệ của mình, lấy ra những món mà cô bé quý nhất, tất cả đều đưa cho Lâm Bắc Thần.

Nghĩ đến Lâm Bắc Thần đã từng sử dụng hỏa diễm kinh cức giết chết hai đồng bọn, bọn họ kịp phản ứng.""Con đừng nên ăn nói lung tung."Tiểu An An ngoan lắm.

Chờ con tỉnh lại, con sẽ nặn tượng cho thúc thúc.""Không.

Một lát sau.

Lâm Bắc Thần cho cái gì cũng không từ chối.

Cho nên, cô bé theo bản năng mà lấy lòng Lâm Bắc Thần.."

Hắn miêu tả rất kỹ.

Đúng lúc này, sắc mặt Tiểu An An bỗng nhiên tái nhợt, cơ thể run lên, không chút dấu hiệu lập tức hôn mê.

Hắn sẽ đồng ý ở lại bên cạnh cô bé và mẫu thân của mình.

Đây là một đứa bé từ nhỏ đã quá hiểu chuyện, lại thiếu cảm giác an toàn.

Lâm Bắc Thần cũng chẳng phải người tốt lành gì.."Thúc thúc, mấy ngày nữa thúc đến, ta sẽ nặn cho thúc một pho tượng nhỏ."

Hai tiếng kêu thảm thiết vang lên không rõ.""Thúc thúc, đây là trứng thú vẹt mà ta nuôi, cho thúc ăn nè.

Ngay sau đó, ngọn lửa màu đỏ lấp lóe.

Chờ thuốc của thần điện đến, cũng có thể trị hết triệu chứng hôn mê của con..

Mặc dù ngây thơ, nhưng cô bé mơ hồ cảm giác được, nếu hôm nay Lâm Bắc Thần không xuất hiện, cô bé và mẹ của mình sẽ gặp chuyện không may..

Đúng vậy..

Hắn ăn hết trứng thú vẹt, nghe Tiểu An An ca hát, sau đó lấy luôn bức tượng nhỏ."A, cái này."

Hai chữ vừa ra khỏi miệng, Lâm Phương Dực đã cảm thấy không đúng.""Thúc thúc ngươi nhất định sẽ bảo vệ ta và mẹ ta sao?."Mau trở về báo cáo, A.

Sau đó, cả người hắn, tính luôn tất cả những thứ có trên cơ thể đều biến thành tro bụi, biến mất sạch sẽ, giống như chưa từng tồn tại qua.

Bức tượng là thứ đồ tốt nhất mà cô bé có khả năng tự tay sáng tạo ra."Vậy con nghe cho kỹ nhé..

Lưng hai thần chiến sĩ thị vệ phát lạnh.

Mặc dù hoàn toàn không hiểu ý của bài hát nhưng cô bé học rất chăm chú.

Lâm Bắc Thần đưa tay, không khỏi khó hiểu.

Nhất định là hắn.

Trứng thú vẹt là mỹ thực xa xỉ ngày thường của cô bé.

Lâm Bắc Thần mỉm cười, đưa tay xoa đầu cô bé." "Vâng ạ.

Thấy ánh mắt lo lắng của Thanh Lôi, cô bé mỉm cười khó khăn: "Mẹ, con sắp chết sao?"

Tiểu An An nhảy cẫng lên, vỗ bàn tay nhỏ hoan hô..

Bởi vì trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện một vòng đỏ tươi.

Không biết vì sao, đối mặt với cô bé, Lâm Bắc Thần lại kiên nhẫn lạ thường.."A."An An."Thúc thúc, ốc sên là gì vậy?""Thúc thúc, tượng bùn này tặng cho thúc."

Tiểu An An ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên ánh sáng...."

Tiểu An An học xong, bắt đầu tò mò đặt câu hỏi."Là chứng bệnh Hoa Ngấn phát tác.

Vừa rồi ta cái gì cũng không làm mà?"

Khóe miệng Tiểu An An nhếch lên nụ cười: "Con muốn ngủ một chút.

Thật đáng sợ!"

Âm thanh cuối cùng Lâm Phương Dực lưu lại trên thế giới này là một tiếng kêu thảm không hoàn chỉnh.

Nhất định là nam nhân tuấn mỹ vô song kia đã lưu lại chuẩn bị bên trong cơ thể Lâm đại nhân."

Lâm Bắc Thần mỉm cười: "Thúc thúc cũng dạy cho con một bài được không?

Xoa đầu có thể giết người sao?""Thúc thúc, ta hát cho thúc nghe được không?

Đó là.

Tiểu thiếu phụ Thanh Lôi ngồi bên cạnh nhìn cảnh tượng trước mắt, tâm trạng bình tĩnh trước nay chưa từng có."

Lâm Bắc Thần hắng giọng một cái, hát lên: "A, trước một cây nho xanh vừa nảy mầm a, chú ốc sên mang vỏ ốc nặng nề trên người a, từng bước một bò về phía trước a."

Thanh Lôi lấy ra một cái bình bụng to màu xanh, từ bên trong đổ ra một giọt chất lỏng màu xanh biếc, nhỏ vào môi Tiểu An An, sau đó vận khí trợ giúp Tiểu An An luyện hóa dược lực.

Trong suy nghĩ đơn thuần của cô bé, chỉ cần cô bé đưa cho Lâm Bắc Thần thứ tốt nhất của mình, nhất định có thể khiến cho thúc thúc xinh đẹp này vui vẻ.

Hắn chẳng qua không muốn giết chết Lâm Phương Dực trước mặt Thanh Lôi và Tiểu An An mà thôi, nhất là Tiểu An An.

Hai thần chiến sĩ thị vệ cũng theo đó hóa thành khói xanh, tính cả mọi thứ trên người, tất cả đều biến mất khỏi thế gian.

Chỉ trong nháy mắt sau đó, từ miệng, mũi, mắt và lỗ tai của hắn đều điên cuồng bốc lên rất nhiều ngọn lửa màu đỏ."Thúc thúc ngươi đẹp quá.

Cơ thể run rẩy của Tiểu An An dần dần biến mất, sắc mặt của cô bé vẫn tái nhợt giống như đắp bột mì như cũ, nhưng đã có thể mở to mắt.

Làm sao có chuyện hắn buông tha cho bọn họ chứ?"

Thanh Lôi xông đến ôm lấy đứa con gái của mình.

Ba thứ này, cô bé đã không kịp chờ đợi mà thể hiện ra cho Lâm Bắc Thần xem.

Ít nhất Lâm Phương Dực vẫn là cha ruột của cô bé."

Thanh Lôi cố nén nước mắt: "An An sẽ kiện kiện khang khang, chỉ là mấy ngày qua con quá mệt mỏi mà thôi.""Được, An An ngoan, con mau ngủ đi."

Thanh Lôi nhẹ giọng nói xong, An An rất nhanh nặng nề thiếp đi."Khí huyết sinh cơ của con bé đang bị xói mòn."

Lâm Bắc Thần nhạy bén nhận ra sự thay đổi bên trong cơ thể Tiểu An An: "Là bởi vì chứng bệnh Hoa Ngấn sao?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.