"Ngươi đổi chỗ ở đi."
Lâm Bắc Thần nhìn Thanh Lôi: "Trung nhị khu quá trung nhị... quá loạn."
Lâm Bắc Thần giật mình.
Hắn ôm trán, thở dài nói: "Ngươi đang suy nghĩ cái gì thế?
Chỉ cần có thể cho An An uống thuốc thường xuyên, chịu chút khổ cực cũng được mà."Chúng ta.."
Lâm Bắc Thần lại mân mê Kỳ Lân Tam Đại Siêu Đạo Tinh Thể: "Sáng ngày mai, chúng ta đến tiếp quản Ma Nguyên Trai."
Tiểu thiếu phụ mắc cỡ đến đỏ mặt, "ừm" một tiếng vo ve như muỗi.
Thấy con gái không chú ý, nàng tiến lên hôn một cái thật nhiệt tình vào mặt hắn."Đến lúc đó ngươi sẽ biết.
Không phải chuyện mà ngươi đã nghĩ đâu.
Con gái chính là mệnh mạch của nàng.
Ngươi quá lợi hại, ta sợ chịu không được.
Chỉ cần ngươi làm thật tốt, nhất định có thể kiếm được nhiều tiền.
Lâm Bắc Thần lại nói: "Mỗi người chỉ có một tuổi thơ, chẳng lẽ ngươi không muốn tuổi thơ của Tiểu An An tràn ngập trong tiếng cười hay sao?
Lâm Bắc Thần mỉm cười đáp: "Mang hai mẹ con đến thượng nhất khu.
Lâm Bắc Thần xoa hắc tuyến ở trán, tiếp tục giải thích: "Ta sẽ giúp ngươi tìm một cơ hội công việc mới..
Sáng thì không được, ta còn phải đi làm."Ngươi có hứng thú làm cửa hàng trưởng hay không?" Tiểu thiếu phụ cẩn tận tìm từ, sợ từ chối quá kiên quyết sẽ khiến Lâm Bắc Thần không vui."
Hắn ngẩng đầu hỏi."
Lâm Bắc Thần nói: "Chủ yếu là ngươi có hứng thú làm hay không?" Thanh Lôi kịp phản ứng, càng thêm chấn kinh: "Nhưng Cái Tứ Dã.."
Tiểu thiếu phụ a một tiếng, gương mặt đỏ lên như quả táo chín: "Sớm tối đều muốn?."
Tiểu thiếu phụ từ trong khe hở ngón tay lộ ra nửa gương mặt, hiếu kỳ và kinh ngạc hỏi."
Hốc mắt Thanh Lôi đỏ lên."
Lâm Bắc Thần cười đắc ý.
Một lát sau, hắn mỉm cười hài lòng..
Thật ra, trong lòng nàng đã có tình cảm đối với Lâm Bắc Thần."
Nói xong, hắn chớp mắt vài cái với tiểu thiếu phụ.."
Thanh Lôi cúi đầu xuống: "Ta vốn đang định chuyển đến hạ tam khu, để dành tiền mua thuốc cho Tiểu An An.
Dù sao ngươi cũng rất quen thuộc với trạm trung chuyển tầng thứ tư Ma Uyên, nhân mạch và kinh nghiệm đều đầy đủ.
Thì ra tiểu nam nhân là quý nhân của thượng nhất khu sao?
Nếu ngươi đến tầng thứ năm, thu nhập cũng có thể cao hơn, nhưng tất cả phải bắt đầu lại từ đầu.""Tiểu nam nhân ngươi muốn giải quyết như thế nào?
Gương mặt anh tuấn của ta đã bị lưu lại hai vết bánh xe thật sâu?
Ý tứ không cần nói cũng biết.."
Thanh Lôi hỏi.
Nữ nhân nào mà không thích ở với người trong lòng một cách quang minh chính đại chứ?"
Tiểu thiếu phụ vẫn hơi do dự."
Thanh Lôi kinh ngạc.
Nếu có thể trở thành Đại chưởng quỹ cửa hàng Ma Nguyên Trai trạm trung chuyển tầng thứ tư Ma Uyên, thu nhập và địa vị của nàng sẽ tăng vọt."Ngươi không phản đối, vậy ta xem như ngươi đồng ý.
Đến lúc đó, ngươi sẽ có khả năng trả lại tiền cho ta."A?
Chỉ cần nàng gật đầu, nàng có thể trở thành người phụ trách cao nhất của Ma Nguyên Trai trạm trung chuyển tầng thứ tư Ma Uyên." Lâm Bắc Thần mỉm cười thu tay lại: "Vậy có phải khi không có An An thì có thể chứ?"
Để mua Linh Lung Giải có độ tinh khiết cao hơn, nàng sắp không thanh toán nổi tiền thuê nhà ở trung nhị khu rồi.""Không cần phải để ý đến con heo mập đó.
Nhưng vì Tiểu An An.
Tiểu thiếu phụ hừ một tiếng, mị nhãn như tơ: "Bây giờ không được, An An đang ở nhà."
Tiểu thiếu phụ Thanh Lôi kinh ngạc nhìn Lâm Bắc Thần.
Vì sao lại muốn.
Chỉ là.
Ta đề nghị ngươi tiếp nhận.
Nàng làm sao cũng nghe không hiểu tiểu nam nhân kia đã giúp nàng giải quyết hết thảy.."Ngươi nói là đại chưởng quỹ Ma Nguyên Trai tầng thứ tư?"Là cửa hàng trưởng Ma Nguyên Trai tầng thứ tư Ma Uyên.
Hơn nữa, với kinh nghiệm làm việc nhiều năm tại trạm trung chuyển tầng thứ tư, đích thật cũng giúp nàng có lòng tin nàng có thể làm tốt hơn so với tên gia hỏa lúc nào cũng quyền mưu Cái Tứ Dã.
Tất cả đều quá đột ngột.
Suốt ngày chỉ có thời gian nửa nén hương là sáng sủa.
Bởi vì như vậy, nàng giống như được tiểu nam nhân bao nuôi, là giao dịch nhục thể trần trụi.
Hương diễm qua đi, Lâm Bắc Thần lại nói: "Chuyện kế tiếp cứ giao cho ta.
Trong lòng nàng thật ra có chút do dự.""Cơ hội công việc gì?.
Huống chi, phí tổn thuê nhà ở thượng nhất khu, ta sẽ cho ngươi mượn, sớm tối ngươi phải trả cho ta.
Lâm Bắc Thần nhìn Tiểu An An đang toàn tâm toàn ý nặn tượng trong sân, ôn nhu nói: "Không cần sợ, còn có ta."
Tiểu thiếu phụ Thanh Lôi khẽ giật mình."
Lâm Bắc Thần lấy ra Kỳ Lân Tam Đại Siêu Đạo Tinh Thể của hắn, bắt đầu mân mê.
Vậy tại sao ngươi lại quay xe?
Giỏi cho thiếu phụ ngươi, ngươi mà không thích hợp?"
Lâm Bắc Thần làm ra vẻ đương nhiên: "Đúng vậy, tiền vốn thì không cần trả như thế, nhưng tiền lời thì, hắc hắc, rất cần. thật ra có thể tiếp tục ở lại đây.
Lâm Bắc Thần không chút khách sáo duỗi tay, dùng sức nhéo một cái..
Tối nay, chúng ta tạm thời ở lại đây.
Lâm Bắc Thần sờ lên mái tóc của nàng, ôn nhu nói: "Nơi này tối quá.
Nàng không nghi ngờ tính chân thật trong lời nói của hắn."
Tiểu thiếu phụ ôm mặt không nói lời nào.
Để Tiểu An An sống trong môi trường như thế này, không có ánh sáng, không có bạn bè, một mình cô độc trong sân sẽ rất kềm chế, hoàn toàn không tốt cho tâm lý khỏe mạnh của một đứa trẻ.
Tiểu thiếu phụ lập tức ôm kín mặt: "Ngươi, ngươi không phải nói, không phải cái kia còn gì?.."
Lúc này, Tiểu An An đang nặn tường bùn trong viện, trên gương mặt nhỏ nhắn nở một nụ cười giống như một đóa hoa nở rộ.
Cô bé không biết là cuộc sống của mình từ đây đã phát sinh sự thay đổi long trời lở đất.
Một sự thay đổi rất tốt.
