Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 1789: Ngươi quá yếu




Hả?

Trong nháy mắt rơi xuống đất, Lâm Bắc Thần mở to hai mắt.

Cmn.

Hoàn toàn không giống như hắn đã nghĩ.

Bởi vì hắn nhìn thấy ngọn lửa màu đỏ đã đốt thành một điểm cháy đen trên mu bàn tay Nham Lang Vương, sau đó ngừng lan tràn, chỉ bốc lên khói xanh nhàn nhạt mà thôi.

Cũng may Lâm Bắc Thần tu luyện nhiều năm, cơ bắp mạnh mẽ.

Rầm rầm rầm.

Lâm Bắc Thần đã sớm chuẩn bị, vận hết thị lực miễn cưỡng bắt được tàn ảnh vuốt sói.

Móng vuốt xuất hiện trong tầm mắt, không ngừng phóng đại trong mắt Lâm đại thiếu...

Máu tươi vẩy xuống.

Mặc dù tốc độ rất nhanh, nhưng Nham Lang Vương vẫn không thoát được bụi gai quấn quanh.

Cơn đau nhức kịch liệt giống như hai tay bị bẻ gãy truyền đến.

Cái tên cẩu vật Từ Hằng không phải nói sau khi đưa ba huynh đệ của mình đến nơi an toàn sẽ chạy đến liên thủ đối địch sao?.

Tiếng da gân bị kéo đứt vang lên.

Dưới sự dẫn đạo của thần thuật ấn pháp, trong phạm vi mấy ngàn mét, từng bụi gai thiêu đốt ngọn lửa màu đỏ giống như độc long đến từ hỏa ngục, phá đất mà lên, điên cuồng sinh trưởng lan tràn.

Khụ khụ.

Thứ thần thuật?"

Nhìn mu bàn tay, cẩn thận trải nghiệm cảm giác đau đớn khi bị đốt, Nham Lang Vương nói: "Cảm giác đau đớn.

Tay phải bao gồm luôn cả cánh tay của hắn bị xé rách, chẳng khác nào bao tải bay ra ngoài.

Không biết đụng gãy bao nhiêu cột đá, đụng nát bao nhiêu bức tường, cuối cùng tạo thành một cái hố thật sâu trên mặt đất.

Nham Lang Vương dù bận vẫn ung dung gõ bụi trên người xuống." Thân hình nó khẽ động, một lần nữa phóng đến Lâm Bắc Thần..

Không nghĩ đến lão đại còn che giấu át chủ bài.

Tốc độ nhanh như thiểm điện.

Đối phó với đối thủ thiên về tốc độ, thần thuật này có thể nói là trời khắc."

Lâm Bắc Thần mắng một câu thô tục. sức mạnh lớn thật.

Lúc này, mông Lâm Bắc Thần vẫn còn dính mấy con sói không chịu nhả, cổ họng phát ra tiếng gầm nhẹ, điên cuồng vung vẩy, muốn xé mấy miếng thịt từ trên người hắn xuống.

Nham lang bình thường muốn dùng răng cắn nát da thịt của hắn là hoàn toàn không có khả năng."

Tiềm Long thấp giọng nói: "Không phải chúng ta không coi trọng nghĩa khí, mà là địch nhân quá mạnh.

Ngươi ăn thức ăn hoang dã mà lớn lên sao?

Từ đằng xa.."

Một bức tường kiếm phong hỏa diễm chém ra.

Cái hố bên dưới còn truyền đến tiếng sói tru..

Sau mấy hơi thở, Lâm Bắc Thần miệng phun đầy cát, mình đầy đất đá từ trong hang động bò lên.

Tại sao ta lại dùng từ "cũng" nhỉ?.

Bên trong thành..

Đối diện.

Đồng thời, hắn nhanh chóng thối lui về phía sau."Mẹ nhà ngươi.

Tên cẩu vật đó ngược lại làm ra vẻ hào khí thiên thu, thì ra cũng chỉ là kẻ sợ chết nói mạnh miệng."Chờ lát nữa, nếu lão đại bị đánh chết, chúng ta liền rút lui.

Nhìn cánh tay cụt của mình, hắn cắn răng, Bị thương nặng như vậy là lần đầu tiên.

Ba người Tiềm Long ngoài thành nhìn thấy, lập tức nhịn không được mà reo hò.."Đã lâu rồi không có cảm giác này.

Ba người Tiềm Long vừa rồi còn đang hoan hô, bây giờ đã sớm nằm xuống trốn đằng sau tảng đá, sợ bị phát hiện.

Lâm Bắc Thần há miệng phun ra một ngụm máu.

Lâm Bắc Thần bị quật bay ra ngoài.

Lâm Bắc Thần lảo đảo rơi xuống."

Lâm Bắc Thần một tay cầm kiếm, một tay kết ấn.

Quan trọng là, ngọn lửa đã tắt."

Lâm Bắc Thần cũng phát ra tiếng cười của người thắng.

Cả người hắn như diều đứt dây điên cuồng lui lại.

Sao mà thảm dữ vậy?

Oành.

Ngoài thành.

Không hổ danh là thứ thần thuật.

Thân là võ giả, cảm giác nguy cơ trong nháy mắt tràn ngập toàn thân.

Thân ảnh quỷ mị xuyên qua phong tường, một trảo oanh tới.

Lâm Bắc Thần nghĩ đến đây, đột nhiên cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm."

Ánh mắt Nham Lang Vương càng lúc càng lạnh lùng: "Ngươi muốn ăn đòn.

Hai tay của hắn cầm kiếm, huy kiếm đón đỡ.

Từng ngọn lửa bụi gai quấn quanh người nó.

Hắn nhìn xung quanh, hít một hơi khí lạnh: "Cái đồ chó hoang ngươi..

Phẩm chất sức mạnh đầy đủ nhưng cảnh giới của ngươi thật sự quá thấp..

Lâm Bắc Thần chỉ cảm thấy hoa mắt..

Câu hỏi này đã được giải đáp ngay sau đó.

Lâm Bắc Thần đối địch với người khác, chín mươi chín phần trăm đều dựa vào nhục thân cường hoành mà nghiền ép đối thủ, chưa từng bị người ta dùng lực nhục thân nghiền ép như thế?"

Nói xong, thân hình của nó khẽ động.

Hả?

Có thể vây khốn ma thú cấp Chiến vương hay không?""Ngươi còn dám nói lại?

Bị lửa quấn quanh, không chết cũng phải bị lột ba bốn lớp da.

Oành..

Băng!

Thứ thần thuật ngay cả thần thuật cũng không phải."Thần thuật Kinh Cức Chi Khốn.

Huống chi, dưới sự gia trì của thần lực, bụi gai màu đen biến thành bụi gai hỏa diễm, lực sát thương càng mạnh.

Tại sao bây giờ còn chưa thấy tăm hơi của hắn?

Đây không phải là chuyện vượt cấp hay không vượt cấp."Diện Đối Tật Phong Ba.

Cự lực vọt đến."Ha ha ha ha."

Vương Chiến và Tiêu Bác lập tức gật đầu, biểu thị tán đồng thuyết pháp của thiếu chủ...

Sao?

Cũng may mà hắn có dự kiến trước, quét bí tịch thần thuật cướp được vào trong điện thoại, tu luyện một lần.

Miệng phun máu tươi.

Lần này, Lâm Bắc Thần đã sớm có chuẩn bị.

Ngọn lửa đã tắt trên người một lần nữa tăng vọt.

Vừa rồi, hắn rơi thẳng xuống một hang sói dưới mặt đất.

Ha ha, rất đáng tiếc, thứ này không giết được ta.

Bụi đất trên người hắn cũng bị đốt cháy.

Mẹ nó!

Oành.

Đối thủ lần này hơi mạnh..

Mấy con nham lang đang treo trên mông Lâm đại thiếu trong nháy mắt bị ngọn lửa màu đỏ liếm láp, biến thành tro bụi.

Chẳng lẽ hắn đã bỏ trốn?

Mặc dù không cách nào vây khốn nó nhưng sức mạnh của ngọn lửa vẫn làm cháy mấy cọng lông tơ của nó."Ngươi thật sự nắm giữ sức mạnh rất cao cấp."

Trong giọng nói của nó mang theo sự tiếc nuối: "Đáng tiếc, ngươi hoàn toàn không biết phương thức khống chế.

Ngươi quá yếu, không xứng với loại sức mạnh đó."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.