Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 1815: Hoàng Kim Sa Tích




"Phương hướng không đúng."

Lâm Bắc Thần phất tay liền chỉ về hướng ngược lại, nói: "Bên kia.""Được… được… được rồi.

Nhưng điều khiến bọn hắn khiếp sợ hơn còn ở phía sau.

Một nhóm người dựa theo phương hướng mà Lâm Bắc Thần chỉ, đi nhanh trăm dặm, lại đi tới trước mặt một cồn cát bình thường không có gì lạ giống vậy."

Vương Chí Hổ quay đầu hét lớn, vẻ mặt hung tợn giống như rắn độc lè lưỡi nhắm người mà thèm.""Đào.

Chín 'thần tượng nhiệm vụ' dễ dàng có được như vậy, quả thực dễ như uống nước. tốt, ngay tại nơi này.

Làm cái gì vậy?

Tên ngốc này tại sao lại mạnh như vậy?

Người kia bước chân dừng lại, không cam lòng, nhưng vẫn nhịn được.

Toàn bộ ngọn núi đất nhỏ chấn động dữ dội.

Nếu như không phải giải đấu Thần Tuyển xưa nay khắc nghiệt, tuyệt đối không có gian lận, Hương Nhan tế tư cũng hoài nghi, những 'thần tượng nhiệm vụ' này có phải là do Kiếm Tiêu Dao tự mình chôn xuống hay không.

Vương Chí Hổ này chẳng qua là chiến sĩ có tu vi thần lực cấp đỉnh phong mà thôi.

Một cái đầu thằn lằn khổng lồ màu vàng nhạt đột nhiên từ trong gò đất sụp đổ nhô ra.

Mấy người Vân Vô Ngân nhìn mà đỏ cả mắt lên.""Đào.

Một lượng lớn máu tươi phun xuống.""Cất lại đi, hướng bên kia…

Một lát sau, vơ vét được một mảnh đại sa mạc Gobi cỏ lác khô héo."

Lâm Bắc Thần lòng tham không đáy, tuyệt đối không thoả mãn một chút số lượng này."Cút ra cho ta.

Ngươi…"Ha ha ha ha…"

Tiếng cười đột nhiên biến thành tiếng kêu thảm thiết kinh hoàng.

Một đoàn người tăng tốc tiến lên."Ta cũng đi hỗ trợ.""Ngừng, đào.

Nàng đột nhiên có chút mơ hồ hiểu ra, tại sao tên này, lúc ở vòng loại của cuộc thi lại có thể đạt được điểm tích lũy cao như vậy— nhất định là làm chuyện mà người khác không thể nào hiểu được.

Điều này khiến cho vòng thứ hai của giải đấu Thần Tuyển lần này quả thực giống như là đang dạo phố du lịch vậy, không có tính khiêu chiến chút nào cả.

Hương Nhan tế tư tò mò nhìn Lâm Bắc Thần."

Mèo máy bắt đầu chạy linh hoạt giống như là một con cự tích (rắn mối) sa mạc, lôi một sợi dây vải ra, trong nháy mắt đã xông tới, giống như điện chớp đem Vương Chí Hổ vừa mới tự mình rút ra khỏi đống cát lại lần nữa cho một bạt tai hất về phía mà Lâm Bắc Thần chỉ."Để ta đến đào, ta đến đào."

Một màn tương tự lại lần nữa trình diễn.

Nàng không ngờ rằng Lâm Bắc Thần lại có thể rộng lượng như vậy.""Được…

Lâm Bắc Thần đứng trước một tòa núi đất nhỏ cao trăm mét, chỉ vào một chỗ tường đất, nói: "Đào.

Không được, nhất định phải lừa gạt hắn vào trong trận doanh của mình."

Vương Chí Hổ giành giật xông tới. được…

Mấu chốt là bất luận Hương Nhan tế tư hay là đám người Vân Vô Ngân, căn bản đều không nhìn ra cái cồn cát này có khác biệt gì so với các cồn cát khác, tại sao lại có thể đào ra được 'thần tượng nhiệm vụ’."Vân đại ca, cứu ta, cứu ta… được."Ai cũng không được phép giành với ta.

Hai người các ngươi rốt cuộc đang làm cái gì vậy chứ?"Quái vật gì vậy?"

Trong mũi miệng của hắn phun ra máu tươi, giáp trụ màu vàng nhạt bao phủ nửa người phía trên cũng đã có xu hướng sụp đổ, giáp trụ tinh phẩm 'Kim Giáp Nhân' có được từ Cái Bát Hoang, bởi vì chuyện đột nhiên xảy ra nên căn bản không kịp thôi động hoàn toàn.

Mà là nhân lực kiến tạo."

Mèo máy lúc này liền nóng mắt, muốn xuất thủ.

BIU~~ Trong tiếng xé gió nhân thể phá không nhàn nhạt, đám người Vân Vô Ngân rùng mình một cái."

Chỗ sâu của bích động truyền đến tiếng cuồng tiếu của Vương Chí Hổ: "Cuối cùng đã tìm được…"Đi bên này…

Vân Vô Ngân thề thốt trong lòng.

Cái này với sự hiểu biết và phán đoán của nàng đối với Lâm Bắc Thần trước đó vốn không hề nhất trí.

Nhưng Lâm Bắc Thần lại cười híp mắt nói: "Để hắn đào."

Vương Chí Hổ một tay cầm 'thần tượng nhiệm vụ', một tay kia cầm trường đao, không ngừng chặt chém, nhưng lưỡi đao sắc bén, trảm trên cái miệng của cự tích kia, bắn ra rừng đám hoả tinh, nhưng ngay cả một đạo vết đao nhàn nhạt cũng không lưu lại."

Vương Chí Hổ cười lạnh, vung đao tiếp tục đào.

Không quá mười hơi thở, mèo máy lại đào ra một mảnh thần tượng.""Xuất phát, bên này…"

Một người từ sau lưng của Vân Vô Ngân lao ra.

Ầm ầm.

Phải biết rằng, dưới tình huống bình thường, 'thần tượng nhiệm vụ' chỉ khi trải qua khó khăn gian khổ tìm kiếm cùng máu tanh chém giết, bỏ ra một cái giá nhất định, mới có thể có được vật phẩm."Ngươi…

Chúng ta không phải đến nhổ củ cải đào khoai tây.

Một lát sau."Đào.

Toàn bộ quá trình nhẹ nhàng giống như là đào khoai tây trong vườn rau.

Thoạt nhìn giống như một loại tế đàn hay là toà kiến trúc đại loại như tháp cao nào đó, đáng tiếc trải qua vô số năm, nó đã mất đi diện mạo vốn có, mơ hồ không rõ giống như là một lão nhân nếm đủ mùi đời…"

Mèo máy lập tức yên lặng đứng ở sau lưng Lâm Bắc Thần.

Hương Nhan tế tư nhìn Lâm Bắc Thần bằng ánh mắt giống như nhìn một quái vật.

Lời muốn nói, ngay lập tức đều nuốt trở lại vào bụng.

Vương Chí Hổ vung vẩy trường đao trong tay, không ngừng chặt chém, đem bức tường đất đã bị phong hoá chém ra, đào ra một đường ở phía dưới cái hố.

Ngươi…

Trong cái bồn lớn miệng máu, cắn lấy đoạn thân thể nửa dưới của Vương Chí Hổ."Đi, tranh thủ thời gian.""Đâu có Sa Tích nào lớn như vậy…"

Theo phương hướng mà Lâm Bắc Thần lần lượt thay đổi, không ngừng chỉ huy mèo máy đào ra từng bức 'thần tượng nhiệm vụ' từ cồn cát, dưới nham thạch khác nhau, Hương Nhan tế tư và đám người Vân Vô Ngân hoàn toàn sững sốt.

Tốt nhất để hắn trở thành người đáng tin cậy của mình, nói gì nghe nấy.""Là Sa Tích sao?

Cường độ nhục thân cũng bình thường.

Chúng ta muốn làm nhiệm vụ.

A."

Gò đất này hiển nhiên không phải tự nhiên sinh ra.

Thời gian không đến nửa ngày, đã đào ra chín 'thần tượng nhiệm vụ' ."Nhanh cứu ta.

Mau lui lại."

Đám người Vân Vô Ngân ngay lập tức điên cuồng lui lại, căn bản không có ý xuất thủ cứu người.

Đương nhiên, Lâm Bắc Thần cũng không có.

Hắn đã sớm thông qua hệ thống hướng dẫn của Baidu maps, biết được dưới mặt đất nơi này có một con 'Hoàng Kim Cự Tích’ ngủ đông và 'thần tượng nhiệm vụ' cùng tồn tại, cho nên mới có thể cho phép loại người như Vương Chí Hổ đi đào khoáng.

Đầu của 'Hoàng Kim Cự Tích' điên cuồng vung vẫy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.