"Ngươi cuối cùng đã trở về rồi."
Minh Nhược nhìn Lâm Bắc Thần, trong ánh mắt có một tia địch ý, nhưng lại cẩn thận che giấu, nói: "Bản thần chờ ngươi rất lâu rồi.""Ngươi lại dám tới tìm ta?
Đi tìm cái chết sao?"
Lâm Bắc Thần kia là không chút khách khí..
Đã gặp qua nhiều người như vậy, cũng đã gặp qua nhiều thần như vậy, nhưng lại chưa bao giờ thấy qua cái tên nào xuất bài không theo lẽ thường giống như Kiếm Tiêu Dao vậy.
Lâm Bắc Thần nhìn thân ảnh của Minh Nhược rời đi, trên mặt lộ ra một tia tiếc nuối.
Hắn như thể hóa thân thành Vân Anh Thần, thần lực hoạt động nồng đậm lưu chuyển mà ra, chỉ sợ cho dù là thần quyến tộc thân mật nhất của Vân Anh Thần đứng ở chỗ này, cũng tuyệt đối sẽ trợn tròn mắt.
Tâm trạng của Lâm Bắc Thần lập tức trở nên vui vẻ, hừ nói 'Để chiếc thuyền nhỏ tạo ra những gợn sóng lăn tăn', lập tức bước nhanh trở lại trong mật thất của dinh thự Tiểu Phù Sơn.
Hắn rốt cuộc là sợ, hay là không sợ?.
Từ lúc rời khỏi dinh thự Tiểu Phù Sơn, trong đầu hắn vẫn hoang mang..
A, thật là sai lầm mà."
Lâm Bắc Thần hơi sững sờ."
Minh Nhược nhàn nhạt cười.
Ngay từ đầu hắn căn bản không nghĩ rằng nhiệm vụ của mình sẽ thất bại."Ngươi sợ rồi à?
Minh Nhược với vẻ mặt xấu hổ cười một tiếng, nói: "Giữa ngươi và ta, cũng coi như là không đánh nhau thì không quen biết, sao không buông xuống bỏ qua."
Minh Nhược ngẩn ngơ.
Một không gian hình vuông cạnh dài ước chừng mười mét xuất hiện ở trước mặt."
Sắc mặt của Lâm Bắc Thần liền thay đổi, biểu cảm có xu thế trở nên dữ tợn, nói: "Ta lại không phải là người của Đại Hoang Thần Tộc, có thể không nhận lệnh..
Sự uy hiếp của người khác hắn không sợ..
Nhưng sự uy hiếp của Kiếm Tiêu Dao.
Dựa vào 'kinh nghiệm' của hắn, giết thần có thể làm rơi đồ.
Thương Chủ Thần vẫn luôn ủng hộ Phan Đa Tình."
Lâm Bắc Thần rất thành thật gật đầu: "E ngại một vị chủ thần, chẳng lẽ không phải là chuyện đương nhiên sao?"
Minh Nhược cười nhạt một tiếng, nói: "Ta là phụng lệnh Thương Chủ Thần miện hạ, mời ngươi về thần điện một lần, miện hạ muốn mặt đối mặt với ngươi nói chuyện một chút."Nếu như đem vẻ bề ngoài biến hóa thành dáng vẻ của Vân Anh Thần, ta quả thực có thể đi làm khách trong hầm mỏ một chuyến."Đúng vậy đúng vậy.
Huống hồ, ngươi đừng có hù dọa ta, lá gan của ta rất nhỏ, còn dễ dàng xúc động, ngươi còn như vậy, lỡ như ta nhất thời kinh hoảng quá độ đánh chết ngươi, vậy thì không dễ nói chuyện đâu.
Bây giờ mọi người đều là Thần Linh, chuyện trước kia, biết bao nhiêu hiểu lầm chứ?
Lâm Bắc Thần hung hăng khinh bỉ bản thân, sau đó lấy ra vũ khí trữ vật vẻ ngoài giống như vòng tay, Lâm Bắc Thần quan sát một lát, phát hiện dùng thủ đoạn thông thường, quả nhiên là không mở ra được đồ vật này, ngay lập tức vận chuyển sức mạnh của Định Trí Thủy Cảnh, bắt đầu mô phỏng khí tức của Vân Anh Thần.
Hành động tham sống sợ chết, lại có biểu hiện cương quyết kịch liệt như vậy.
Lần trước đã đánh chết Vân Anh Thần, thần khí trữ vật đạt được vẫn còn chưa hủy đi phong ấn." Minh Nhược đành phải thu hồi uy hiếp, một lần nữa bày ra nụ cười, bắt đầu thuyết phục: "Đối với ngươi mà nói, đây là một chuyện tốt.
Lâm Bắc Thần ngay lập tức không chút do dự từ chối, nói: "Không đi."
Trong lòng của Lâm Bắc Thần hiện ra rất nhiều ý nghĩ to gan.
Đây là nhận sai à?""Ta không tin.
Khí tức lưu chuyển quanh thân của Lâm Bắc Thần triệt để biến hóa..
Sau Già Thiên đại yến, hắn chắc hẳn là xem mình như cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, bây giờ lại muốn ôn hoà nhã nhặn nói chuyện một chút?
Không ngờ rằng Kiếm Tiêu Dao điên cuồng không sợ chết nổi tiếng Thần giới, lại có thể vô sỉ như vậy, liền đem hai từ 'Không đi' nói ra, còn nói chắc như đinh đóng cột, lẽ thẳng khí hùng như vậy.."
Minh Nhược mở miệng muốn nói.."Ngươi yên tâm, Thương Chủ Thần miện hạ đã công khai gặp ngươi, sẽ không làm cái gì với ngươi cả đâu..
Nhắc đến trang bị.
Lâm Bắc Thần cảm thấy có chút ngoài ý muốn, nói: "Tìm ta làm cái gì, nói thẳng đi, không cần vòng vo lừa gạt.
Sợ là đang bày Hồng Môn Yến chứ gì?
Phát động mô phỏng thần lực.
Lâm Bắc Thần trực tiếp nhảy dựng lên ngắt lời: "Không cút ta đánh chết ngươi."
Minh Nhược đổi phương thức khác, bắt đầu uy hiếp: "Có biết hậu quả sẽ thế nào không?."
Thế là Minh Nhược rời đi."
Mí mắt của Lâm Bắc Thần liền nhấc lên, biểu cảm nóng nảy nói: "Ngươi cút.
Chừng mười hơi thở sau."
Mí mắt của Minh Nhược nhảy dựng lên.
Chỉ đáng tiếc, sau khi đi tới Thần giới, tác dụng của APP máy ảnh ma pháp chịu hạn chế, không cách nào biến thân, bằng không, tất nhiên khiến Thần giới này gà bay chó chạy, khiến các nữ thần của Thần giới này đều nội tiết hỗn loạn."
Minh Nhược: "."
U a?
Bỗng nhiên hai mắt liền sáng lên.
Không thể nói là rất tương tự, chỉ có thể nói là giống nhau như đúc."
Hình như rất có đạo lý.
Vậy mà lại bận rộn đến mức quên đi chuyện quan trọng như vậy.
Hắn thật sự sợ."Thương miện hạ cho gọi, ngươi dám không theo?
Hắn đưa tay chậm rãi nắm chặt vòng tay trữ vật.
Trong đó có rất nhiều bảo bối lộn xộn chất đống.
Thần thạch ước chừng mấy vạn viên, lộn xộn chồng chất thành một ngọn núi nhỏ cao một thước, lóe ra ánh sáng như mộng ảo.
Tiếp theo còn có một số khoáng liệu đủ mọi màu sắc, cắt thành hình vuông chỉnh tề, giống như thùng đựng hàng đắp lên với nhau, chiếm cứ một phần hai toàn bộ không gian trữ vật.
Ngoài ra là một số ngọc giản lơ lửng, lấp lóe vi quang màu nhũ bạch, phía trên có khắc thần văn, Lâm Bắc Thần tỉ mỉ đếm một chút, ước chừng mười một khối, phía trên khắc các chữ như 'Dung nhan đột thích', 'Địa hãm', 'Vũng bùn', 'Hóa đá', thì ra là một số bí tịch Thần Thuật.
Ngoài ra còn có một số đồ vật đại loại như sổ sách, ghi lại số liệu thu chi lấy quặng và đối chiếu với ngày tháng tiến cống Khoáng Thạch Chi Chủ.
