"Ha ha ha..."
Yết hầu Hoặc Tà giống như một cái ống bể bị hở, phát ra tiếng quát trầm thấp."Chuyện gì xảy ra thế?
Phan Đa Tình cũng xong rồi.
Không cần mặt mũi.
Như vậy sẽ chơi vui hơn."Muốn ám toán ta?
Mắt Hoặc Tà mở to như muốn nứt ra.
Đâm thẳng vào yết hầu, trực tiếp đâm tới phổi."
Một tiếng quát uy áp mười phần xuất hiện phía trên Hào Khốc thâm uyên.
Tuy nhiên, Lâm Bắc Thần khó khăn lắm mới đâm thủng ngực của hắn, làm sao cho hắn cơ hội rút lui chứ?
Phan Đa Tình cố gắng muốn phủ kín kiếm quang, nhưng tiên cơ đã mất, thương bị đánh tan chỉ trong mấy chiêu.
Bây giờ ngươi còn có thủ đoạn gì nữa không?
Lâm Bắc Thần đã sớm chuẩn bị..
Kiếm quang mạn thiên."Kiếm Tiêu Dao ở đâu?
Một đại côn màu bạc vừa cứng vừa thô đâm xuyên qua tim của hắn.
Vù vù vù.
Cho nên, đây chính là nguyên nhân vừa rồi Kiếm Tiêu Dao có thể đánh lén thành công?.
Phi chủ lưu đại ngân kiếm?
Ta không thể không cần sợ nói nhiều.
Đương nhiên, trong tay hắn còn mang theo Phan Đa Tình đang cháy như một bó đuốc.
Vụ ám sát mấy đại Chủ thần tân tân khổ khổ bày ra, lại bị tên yêu nghiệt Kiếm Tiêu Dao dùng loại thủ đoạn này để phá giải.
Bề ngoài và quần áo có thể giả mạo nhưng thần lực, khí tức tuyệt đối không cách nào mô phỏng.
Khí tức hỏa diễm bắt đầu thay đổi một cách không thể nghi ngờ, hào quang màu đỏ biến thành màu đen, ánh sáng màu đen bao phủ toàn thân Kiếm Tiêu Dao..."
Tay trái hắn đỡ lấy "Hoặc Tà", tay phải cầm thương tùy thời phản kích. ngươi không xứng..."
Hắn nở nụ cười đắc ý: "Khặc khặc khặc, thuận ta thì sống nghịch ta thì chết.
Chỉ trong ba hơi ngắn ngủi, Kiếm Tiêu Dao đã biến thành hắn.
Thanh kiếm vừa thô vừa cứng đâm thẳng vào miệng Phan Đa Tình..
Hắn chậm rãi cúi đầu."
Lâm Bắc Thần mỉm cười, ngọn lửa Thức Thần Hỏa Cảnh màu đỏ điên cuồng rót vào, cuối cùng tràn ra, trực tiếp lan khắp mặt Phan Đa Tình.""Cẩn thận hắn đánh lén."
Phan Đa Tình há miệng muốn nói cái gì đó.
Phan Đa Tình nghe được tiếng hét phẫn nộ mà bi thương của Hoặc Tà.
Ý thức trì độn.
Trong lòng hắn xiết chặt lại, lập tức bước nhanh về phía trước.
Xùy.
U Minh thần lực của hắn bị Kiếm Tiêu Dao mô phỏng không sai chút nào.
Ý thức được thời khắc hấp hối, Hoặc Tà mở to mắt nhìn, nhìn thấy cảnh tượng mà hắn không thể tưởng tượng nổi trên thế giới này.
Cánh tay cầm thương bị chém đứt.
Hắn lập tức lui lại.
Tầm mắt đen kịt một màu.""Hoặc Tà" phát ra tiếng cười quỷ quyệt, kỳ dị: "Ở ngay đây, khặc khặc khặc khặc.
A, khoan đã, ta không phải nhân vật phản diện."
Đằng trước truyền đến tiếng quát hỏi của Phan Đa Tình.
Tiếng sắt thép va chạm liên miên bất tuyệt.
Vô sỉ!
Hắn hiểu, vừa rồi hắn đã bị ám toán như thế..
Phi chủ lưu đại ngân kiếm chấn động, chấn vỡ hơn phân nửa tạng khí của Phan Đa Tình.
Lâm Bắc Thần phát hiện suy nghĩ của mình xuất hiện sai lầm..""A, ta trúng kiếm rồi.
Cánh tay yếu ớt cũng rời khỏi cơ thể.
Cơ thể giập nát của Phan Đa Tình ngã xuống bên trên băng nham lơ lửng..
Phan Đa Tình hoảng hốt, lập tức triệt thoái về phía sau.
Phan Đa Tình trong nháy mắt cảm nhận được chính là minh hữu của mình.
Lực Thức Thần Hỏa Cảnh điên cuồng bộc phát trong cơ thể hắn."Ta đã nói từ trước, thương và thuẫn này có duyên với ta.
Xùy."Là Kiếm Tiêu Dao hèn hạ vô sỉ.
Nhân vật phản diện chết bởi nói nhiều.
Bành.
Ý thức bắt đầu trầm luân.
Kiếm Tiêu Dao giống như chồn chuẩn bị ăn trộm gà, bên trong ánh mắt mang theo ý cười xấu xa, mô phỏng âm thanh của hắn, rống lớn."Phải gọi là.
Nếu không, mau nhận thua gọi ba ba đi."Hắn đang.
Khí cơ sụp đổ.
Bàn tay thần linh khổng lồ lượn lờ ngọn lửa và sấm sét, nhẹ nhàng phá trận pháp và hư không vô tận, nghiền ép xuống vị trí của Lâm Bắc Thần, che khuất bầu trời, uy không thể đỡ.
Hắn biết, hắn xong rồi.
Lâm Bắc Thần giống như giòi trong xương, nhanh chóng đuổi theo, một cước giẫm lên lồng ngực của Phan Đa Tình."
Lâm Bắc Thần không chút do dự thu lại thương thuẫn.
Sau đó, hắn sẽ đốt Phan Đa Tình thành tro.
Sức mạnh sụp đổ.
Lúc này, chuyện ngoài ý muốn đột nhiên xuất hiện.
Hèn hạ!."
Chỉ thấy Kiếm Tiêu Dao vừa gào thét vừa đánh vào ngực mình một chưởng, sau đó toàn bộ cơ thể giống như mất đi khống chế, bay thẳng về phía âm thanh Phan Đa Tình truyền đến.
Keng keng keng.
Lâm Bắc Thần đương nhiên sẽ không phạm loại sai lầm này, không cho Phan Đa Tình cơ hội nói chuyện, chỉ lừa hắn há miệng mà thôi.
Đây chính là thiết luật Thần giới.
Kiếm Tiêu Dao đứng tại chỗ, năng lượng gợn sóng trên người có chút lấp lóe.
Xùy.
Kiếm quang màu bạc giống như thủy ngân đổ xuống mặt đất, dính vào người hắn.
Tim chợt mát lạnh."
Phan Đa Tình khẽ giật mình.
Nếu không, môi hở răng lạnh..
Tiếp theo, Hoặc Tà lại nhìn thấy một cảnh khiến toàn thân hắn run rẩy hơn.
Là Hoặc Tà.
Vừa rồi ta đã phạm sai lầm rồi sao?
Hoặc Tà là minh hữu, tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn hắn chết dưới tay Kiếm Tiêu Dao..
Kiếm Tiêu Dao?
Đột nhiên, một bóng người rơi xuống đằng trước."Dừng tay.
Nhưng rất nhanh, sắc mặt của hắn đã thay đổi.
Mặc kệ hắn lui như thế nào, trốn tránh như thế nào, dưới cự chưởng hỏa diễm thiểm điện bao trùm, hắn hoàn toàn không cách nào tránh đi được.
Giống như Tôn hầu tử cưỡi Cân Đẩu Vân cách xa vạn dặm cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của Phật tổ.
Uy áp to lớn bao trùm xuống.
Không khí giống như ngưng kết, khóa chặt Lâm Bắc Thần ngay tại chỗ, không cách nào động đậy.
