"Ngươi... vì sao ngươi lại làm như vậy?"
Nhan Như Ngọc nghiêm túc chất vấn.
Đều là nữ kiếm khách bị bắt làm tù binh.
Cho nên nàng ta mới dùng dạng này để bộc phát.
Một tiếng hổ gầm từ sơn dã truyền đến..
Hiện tại, nàng ta có thể trên cơ bản xác định, hai loại bí bảo đó đang ở trong hang động sau lưng Nhan Như Ngọc."Từ Anh, ngươi nói mà không giữ lời, ngươi.
Đợi đến khi bọn họ quay đầu lại.""Người thân?"
Nhan Như Ngọc thống khổ nhắm mắt lại: ‘Được, ta giao, ngươi thả người trước đi.
Ha ha, ngươi không phải vẫn luôn thèm nhõ dãi sắc đẹp Nhan sư tỷ ta sao?"Sao?
Vốn gương mặt mỹ lệ lại vặn vẹo như một con chó hoang.
Ngươi giao hay không giao?.
Nhan Như Ngọc nghiêm mặt nói: "Từ Anh, ngươi chết không yên đâu.
Ha ha, ngay từ cháu gái ruột Từ Uyển của ta, ta còn giết, huống chi là bọn họ?
Ngươi mới là người đáng chết nhất..
Bọn họ đều là đệ tử của ngươi, ngày thường đều xem ngươi như người thân.
Nhưng cái quan trọng là, âm thanh hổ khiếu này có chút lớn."
Ba người xuất hiện chính là Lâm Bắc Thần, Đái Tử Thuần và Hồ Mị Nhi."Nhan sư tỷ, ta biết ngươi tâm địa Bồ Tát, ha ha, thế nào, ngươi chỉ cần giao ra hai loại bí bảo đó, ta có thể thả ngươi và những đệ tử này còn sống rời đi.."Đơn giản thôi, đối nghịch với Đại Hoang thần điện có kết cục tốt sao?"
Ánh mắt Từ Anh lóe lên ánh sáng của rắn độc: "Nếu ngươi không giao ra, bọn họ sẽ ..."Ha ha ha, là do ngươi ngu thôi.."
Nhan Như Ngọc vừa kinh vừa sợ."
Nàng ta phá lên cười: "Được rồi, Thạch thiếu chủ, đám nữ nhân này đều là của ngươi.""Bị Đại Hoang thần điện truy nã, trốn được nhất thời, có thể trốn được một thế sao?
Nữ kiếm khách bị bắt lại bị xé rách quần áo, tuyệt vọng nhắm mắt rơi lệ."
Trong những lần chiến đấu trước, sở dĩ nàng ta ra sức diễn kịch, biểu hiện anh dũng vô song, thả đám người Nhan Như Ngọc đi, chính là để moi ra tin tức hai bảo vật này.
Bởi vì miệng của các nàng đều bị nhét một mảnh vải."
Từ Anh cười to."
Khi nói đến đây, biểu hiện của Từ Anh vô cùng dữ tợn."
Từ Anh mang theo hai món bảo vật quay người rời đi." Nàng ta vừa nói xong."
Từ Anh cười lạnh: "Giao đồ ra, ta mới thả người.
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt.
Ta có thể dùng nhân cách của mình để đảm bảo.""Nhan Như Ngọc, tiện nhân ngươi cùng với hai đệ tử tham gia đại hội luận kiếm, bị Bạch Vân kiếm tiên Lâm Bắc Thần trêu chọc đến xuân tâm dập dờn, không biết trời cao đất rộng giật dây Phủ chủ đối nghịch với Đại Hoang thần điện, kéo Văn Hương kiếm phủ vào vực sâu hủy diệt.
Lúc này dùng một câu sơn cùng thủy tận, dầu hết đèn tắt để hình dung tuyệt đối không khoa trương.
Ngươi không có tư cách cò kè mặc cả với ta.’
Từ Anh ngừng bước, gương mặt lộ vẻ kinh ngạc: "Hồ Mị Nhi, ngươi còn sống trở về sao?"
Từ Anh vung tay lên..
Tiếng hổ gầm cũng không quá nghiêm trọng.
Vốn trong cuộc chiến phá vây, nàng bị trọng thương, hành động bất tiện, vừa nãy nàng cố gắng bỏ qua thương thế, mạnh mẽ thôi động huyền khí để chiến đấu.""Ngươi đúng là mất hết nhân tính.
Từ Anh biết, cho dù có tra tấn đám người Hoa Phi Hoa đến tàn nhẫn, bọn họ cũng chẳng moi ra được tin tức gì.
Nhưng không có niềm tin trăm phần trăm, nàng ta vẫn không thể nào yên tâm hoàn toàn.
Nàng ta gầm lên: "Ta biết tiện nhân Hoa Phi Hoa đã nói tung tích Văn Hương Kiếm và Văn Hương Kiếm Tịch Kinh cho ngươi biết." Mặt Từ Anh không chút biểu cảm, nói: "Đừng nói nhảm mấy lời này nữa.
Đám cường giả Bạch Phát Phi Giáp tộc tinh trùng lên não bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi, tất cả dục niệm trong lòng đều biến mất toàn bộ, vô thức nhìn về phía phát ra tiếng hổ gầm.""Chẳng những bảo vệ ngươi, mà còn muốn truyền chức Phủ chủ cho ngươi.
Nói, có phải là hang đá sau lưng ngươi không?
Một lát sau, nàng cầm hai bảo vật từ xa ném tới cho Từ Anh."Ha ha ha.
Văn Hương Kiếm và Văn Hương Kiếm Tịch Kinh chính là gốc rễ lập phủ của Văn Hương kiếm phủ...
Người là sống."Đồ đã đưa cho ngươi, mau thả người.
Đám kiếm khách Bạch Phát Phi Giáp tộc cười gằn bức tới đám người Nhan Như Ngọc..
Đúng lúc này.
Từ Anh cầm hai món đồ, sau khi kiểm tra không sai, ánh mắt lộ ra vẻ mừng như điên."Mau dẫn người đến...
Bây giờ, nàng ta ngay cả lực phản kháng cũng không có, tùy ngươi muốn chơi như thế nào thì chơi. a."Không thể nào.
Chỉ thấy bên cạnh Nhan Như Ngọc không biết từ lúc nào xuất hiện ba bóng người.
Hai tên kiếm khách Bạch Phát Phi Giáp tộc dẫn theo hơn mười người máu me khắp người tiến lên phía trước.."
Nhan Như Ngọc lạnh lùng nói.
Tất cả đều giật mình.
Bây giờ không còn đường nào để đi, chỉ có thể đánh cược một lần.
Nhưng không nhìn thấy thứ gì cả.
Tuy nhiên, Hoa Phi Hoa lại giữ bí mật về hai bí bảo này rất kín, thậm chí cũng không để chúng ở Văn Hương thành." "Nằm mơ đi, chức Phủ chủ chỉ có thể là ta.
Cũng chính là bảo bối mà chỗ dựa sau lưng Từ Anh đã ngấp nghé từ lâu.
Không giao, bọn họ sẽ còn bị hành hạ hơn nữa.
Rống!""Ưm, a.
Chỉ có thể dùng phương thức này kéo dài thời gian, tích lũy huyền khí, chuẩn bị cho một kích ngọc đá cùng vỡ sau cùng."
Nhan Như Ngọc cắn răng tiến vào thạch huyệt sau lưng."
Vật là chết.
Nhưng không nói nên lời."
Nhóm nữ kiếm khách phát ra tiếng rống phẫn nộ.
Lộ ra làn da trắng như tuyết..""Nhưng Phủ chủ và các trưởng lão khác vẫn luôn bảo vệ ngươi."Ô ô ô.
Còn mang theo uy áp kinh khủng khó mà hình dung.
Quần áo trên người mười nữ kiếm khách bị xé nát...
Tộc nhân Bạch Phát Phi Giáp tộc giống như dã nhân gương mặt hiện lên sự dâm đãng, bắt đầu động tay động chân.
Nào có hổ chứ?
Huyết Cốt Ma Hổ bởi vì ý chí cầu sinh mãnh liệt, giống như chó vẩy đuôi mừng chủ, được Lâm Bắc Thần yêu thích động vật thu bên người, lúc này đã biến thành size mini ngồi xổm trên vai Đái Tử Thuần giống như một chú mèo màu đỏ biến dị, không khiến người khác chú ý bao nhiêu."Sư phụ, người sao rồi?"
Hồ Mị Nhi hoàn toàn không để ý đến Từ Anh, chạy đến đỡ Nhan Như Ngọc sắc mặt trắng bệch.
Nàng cảm ứng một chút, lập tức biết được trạng thái bên trong cơ thể của sư phụ rất kém, gần như là đèn dầu sắp tắt.
Điều này khiến Hồ Mị Nhi vô cùng sợ hãi.
