Không.
Sư tỷ đã chết.
Sư phụ không thể...
Đối với những nữ kiếm khách mà nói, bọn họ có rất nhiều thủ đoạn có thể mang đến sự đau đớn lớn nhất mà vẫn có thể tránh được chỗ yếu hại, còn mạnh hơn so với y học trên trái đất."
Thiếu chủ Bạch Phát Phi Giáp tộc Thạch Huyên kinh hãi, trở tay rút trường kiếm bên hông ra."
Lâm Bắc Thần mỉm cười nói: "Đái đại ca, vất vả cho ngươi rồi."
Đái Tử Thuần nói: "Thần lực của Liệt Dương thần tộc.
Quay về cho ta.
Sau đó là tiếng cầu xin tha thứ.."
Niềm tin của hắn mười phần.
Ngươi nhất định biết đúng không?
Tiếng gầm thét và tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Ầm ầm ầm.
Ngươi đừng giết ta.
Thần lực mà hắn tu luyện ở Thần giới vẫn có thể dùng như cũ.
Ngươi quen với cháu gái của ta, nàng ấy tên Từ Uyển.."Mau đi cứu người.
Một vòng kiếm khí liệt diễm phá không mà ra."Cái gì?
Nữ kiếm khách Văn Hương kiếm phủ tiến lên mở trói cho hơn mười đệ tử đồng môn đang bị trói, lấy miếng vải trong miệng xuống, phủ thêm quần áo, dìu tất cả trở về."A?"
Nhìn thấy cảnh này, con ngươi Từ Anh đột nhiên co lại."
Đái Tử Thuần gật đầu: "Sống hay là chết?
Đầu ngón tay phát lực.
Ta theo Lâm Bắc Thần ca ca đến, hắn có thể cứu người."
Lúc này, thiếu chủ Bạch Phát Phi Giáp tộc Thạch Huyên đã nhận ra thân phận của Lâm Bắc Thần: "Thì ra ngươi chính là tiểu tạp chủng xếp hạng đầu tiên trên tội bảng.
Lên cho ta.
Đúng rồi."Nhan tỷ tỷ, giao cho các người."Nhan tỷ tỷ, xin lỗi, ta đến muộn.
Lâm Bắc Thần cười ngạo nghễ, hất cằm nói: "Dưới sữa của ta, không có tổn thương nào là không giải quyết được.
Nhóm nữ kiếm khách cực hận hai người, dùng kiếm đâm xuyên đùi của họ, bắt bọn họ quỳ dưới đất.."
Mẹ kiếp.
Lâm Bắc Thần: ".
Từng cường giả Bạch Phát Phi Giáp tộc giống như pháo nổ tung, ngay tại chỗ tràn ra sương mù pháo bông màu đỏ.
Luồng năng lượng màu vàng bị bóp nát tản mạn khắp nơi.
Điều sư phụ quan tâm đầu tiên không phải nàng.
Âm thanh như đốt pháo liên tiếp vang lên.
Đây là lần đầu tiên Đái Tử Thuần ra tay sau khi quay về Đông Đạo Chân Châu.
Lúc này, nàng rốt cuộc nhận ra nam nhân xuất hiện bên cạnh mình chính là oan gia không biết vì sao lại cứ ngẫu nhiên xông vào giấc mộng của nàng.
Khí tức huyền khí phát ra từ trên người hắn, ngay cả Thiên Nhân cũng không đạt đến.
Nàng ta nhìn Lâm Bắc Thần, nói: "Ta nhận ra ngươi rồi.
Ầm ầm ầm.
Nhóm nữ kiếm khách này cũng quá kinh khủng tàn bạo đi..
Nàng kinh ngạc nhìn về phía Lâm Bắc Thần.
Một luồng ánh sáng màu xanh đột nhiên bao phủ sư phụ lại.
Đột nhiên, một cái thứ giống vòi voi từ trong đám người bay ra, rơi xuống trước mặt Lâm Bắc Thần.
Đái Tử Thuần đưa tay phất một cái.
Đái Tử Thuần gật đầu, quay người bước về phía cường giả Bạch Phát Phi Giáp tộc.
Trong lòng nàng ta xuất hiện một cảm giác chẳng lành."
Hắn giao Thạch Huyên cho đám người Nhan Như Ngọc.
A?"
Lời còn chưa dứt, hắn bỗng nhiên lên tiếng: "Muốn đi?""Đại địch từ đâu đến thế?""Giữ hai tên dẫn đầu lại, những người khác làm thịt hết."
Lâm Bắc Thần nhẹ nhàng nắm chặt ngón tay dương chi bạch ngọc của Nhan Như Ngọc, đau lòng sờ lên."
Gương mặt Đái Tử Thuần lộ vẻ kinh hãi, nắm chặt Liệt Dương kiếm khí, năm ngón tay uốn lượn thành trảo, luyện hóa nó thành một luồng năng lượng màu vàng nhạt, nắm chặt trong lòng bàn tay, khiến cho nó giống như bị giam giữ, hoàn toàn không cách nào chạy trốn ra ngoài.
Sau đó, ánh mắt của mọi người một lần nữa tập trung trên người Từ Anh..
Hồ Mị Nhi nhìn thấy cảnh này, không khỏi bĩu môi."Các ngươi xong rồi.
Thì ra là chạy trốn đến Đông Đạo Chân Châu.
Nhan Như Ngọc vội rút ta lại: "Tình huống đang nghiêm trọng, chúng ta trước.
Ta giết ngươi.
Kiếm quang hóa thành hư vô phiêu tán." Nhan Như Ngọc vung tay lên.
Có cừu báo cừu, có oán báo oán.
Một nhóm nữ kiếm khách đang phẫn nộ trong nháy mắt bao phủ thiếu chủ Bạch Phát Phi Giáp tộc."Là ngươi.."
Lâm Bắc Thần vẫy tay, bóp trên đầu ngón tay luồng năng lượng màu vàng nhạt trong lòng bàn tay Đái Tử Thuần: "Chỉ là dư nghiệt của Liệt Dương thần tộc."
Khi Lâm Bắc Thần đến, hắn đã từ miệng Hồ Mị Nhi biết được hành vi của đám người Bạch Phát Phi Giáp tộc, đương nhiên sẽ không có bất kỳ lưu thủ."
Nhan Như Ngọc chỉ cảm thấy một thứ chất lỏng ấm áp màu đỏ vây quanh, thương thế bên trong cơ thể dùng tốc độ khó mà tin nổi nhanh chóng khép lại, ngay cả huyền khí khô kiệt, kinh mạch vỡ vụn và lực tinh thần héo úa cũng nhanh chóng tăng vọt.
Cuối cùng biến thành tiếng gào thét và kêu rên của dã thú sắp chết.""Đại thần tộc ngươi?
Trước mặt thần lực, huyền khí yếu ớt như một trang giấy, hoàn toàn không chịu nổi một kích.
Bành một tiếng, bị ném mạnh xuống đất.
Ngươi là Kiếm Tiên Lâm Bắc Thần."Ha ha ha."
Bành."
Thạch Huyên dữ tợn, ánh mắt hung ác giống như dã thú, cười lạnh nói: "Đại thần của tộc ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu.
Thần lực phun trào.
Từ Anh đang điên cuồng chạy trối chết đằng xa lập tức thân bất do kỷ bay ngược lại."Không, đừng giết ta.."
Ánh mắt Nhan Như Ngọc bắn ra hào quang kinh người.."Là thần lực..
Bốn tên kiếm khách Bạch Phát Phi Giáp tộc nổ tung giữa không trung, biến thành bột xương huyết nhục, người và kiếm cùng nhau biến mất.
Hồ Mị Nhi ngẩn ra, bỗng nhiên kịp phản ứng.
Từ Anh và Thạch Huyên đều bị dẫn đến."
Tay trái lăng không kéo trở về.
Xương cụt của hắn đổ mồ hôi lạnh, thận hơi đau, hạ bộ phát lạnh.
Nhưng Đái Tử Thuần không cho bọn họ cơ hội.
Lệ mang hàn khí lấp lóe.
Quá tốt rồi, không nghĩ đến hôm nay ngươi lại chủ động tự chui đầu vào lưới.
Nếu có, lại thêm một ngụm sữa nữa.
Bốn tên kiếm khách Thiên Nhân cảnh nhị tam giai Bạch Phát Phi Giáp tộc trong nháy mắt ra tay.
Rất nhanh, sau khi nhóm nữ kiếm khách xả hết cừu hận trong lòng, thiếu chủ Bạch Phát Phi Giáp tộc đã biến thành một cục thịt nhão.
Vù vù vù.
Thiếu chủ Bạch Phát Phi Giáp tộc tự cho mình xương cứng rất nhanh đã bị các nữ kiếm khách cừu hận trùng thiên tra tấn đến sụp đổ nhưng vẫn không để hắn chết, cứ lặp đi lặp lại tra tấn nhiều lần."Ngươi là ai?
Kiếm khí bạch phát hoành không."
Từ Anh rốt cuộc không còn phách lối như trước đó, vừa hoảng sợ vừa ủy khuất, đau khổ cầu xin tha thứ.
Ngươi giết ta, Từ Uyển nhất định sẽ trách ngươi.
Ta là cô ruột duy nhất của nó.""Thật sao?"
Lâm Bắc Thần giơ tay ngón giữa lên vuốt mi tâm, làm ra vẻ bừng tỉnh, thể hồ quán đỉnh nói: ‘Ngươi nói dường như rất có lý."
