Lại một khắc trôi qua.
Quang Tương và Tiêu Bính Cam đánh vỡ mặt đất vọt ra.
Trong tay Quang Tương còn mang theo một cái đầu bị xé từ trên cổ xuống.
Mái tóc dài màu vàng óng, gương mặt kiên cường, ngũ quan góc cạnh rõ ràng.
Hoa Phi Hoa chấn động trong lòng: "Đây chính là ma thần đã chết đó sao?"
Hàm Quang Tương cũng sưng phồng lên giống như ngậm kẹo, kêu chít chít, kiểu "ta rất hung, chọc giận ta sẽ không có kết quả tốt.
Cái đầu vốn đã lạnh, gương mặt lại nở nụ cười trêu tức, mắt mở ra, đột nhiên sống lại.
Sắc mặt đám người Hoa Phi Hoa lập tức thay đổi.
Một đôi tiêu thương màu vàng hóa thành kim long gào thét tới.
Ngươi là thần linh hệ nào?
Quang Tương cũng bị dọa đến lông lá toàn thân dựng đứng lên.
Oành.
Một Liệt Dương đại thần đã rất khó đối phó rồi."
Tiêu Bính Cam bị dọa đến mức thiếu chút nữa làm rớt cái quần cộc trong tay, một cước đá bay cái đầu ra ngoài."
Hạ vị thần?"Ngươi là ai?"Mẹ kiếp?
Bốn ma thần thiên ngoại uy áp không hề thua kém Liệt Dương đại thần.
Chỉ trong nháy mắt sau đó."
Ông ta vừa nói vừa cười, chợt tiến lên một bước, cười to: "Chỉ là hạ vị thần chó nhà có tang, cũng dám ở nơi này sủa loạn?"Thần ma cũng không phải bất tử, chỉ là lực sinh mệnh cường đại mà thôi.
Nhưng Vương Trung càng phách lối lại càng mang theo sức mạnh không hiểu, bọn họ lại càng nhìn không thấu, trong lòng lại còn có chút kiêng kỵ."Phan Cừu ta ngược lại muốn xem xem ngươi từ đâu đến, lại dám cổ lộng huyền hư ở đây.
Bốn người chẳng phải sẽ không có khả năng chiến thắng sao?.
Nhưng cũng chỉ kiêng kỵ mà thôi.
Rốt cuộc ai đi săn ai?
Lúc này, nếu có người có thể ngăn cơn sóng dữ, có lẽ cũng chỉ có người này."Rời đi?
Thân hình Liệt Dương đại thần chậm rãi hiện lên trong kim quang.
Thần lực màu vàng lan tràn, tạo thành bức tường thần lực, bao vây phạm vi ngàn mét xung quanh đám người Hoa Phi Hoa."
Mặt mũi Tiêu Bính Cam bầm dập, bị đánh đến ngay cả mẹ của hắn cũng nhận không ra.
Toàn thân hắn bành trướng kim quang mênh mông như đại dương, thần lực ba động tăng lên cực đỉnh, hai tay chộp vào hư không, thần lực tiêu thương màu vàng trong nháy mắt ngưng tụ, sau đó đưa tay ném ra."
Lời còn chưa dứt.
Nhưng Vương Trung hiển nhiên không có ý định ra tay.
Những lời này để lộ quá nhiều tin tức.
Một vệt kim quang phóng lên tận trời..
Không biết sống chết."
Vương Trung nhìn Quang Tương và Tiêu Bính Cam, khẽ cau mày: ‘Được rồi, việc đã hoàn thành.
Hoa Phi Hoa tò mò nhìn Vương Trung.
Chó nhà có tang?
Chúng ta rời khỏi nơi này đến tụ họp với bọn họ đi.
Nàng vô thức đưa ánh mắt về phía thế ngoại cao nhân Vương Trung.
Bốn luồng khí tức thần ma cường đại vô song từ bốn phía Đông Nam Tây Bắc bay đến, cột sáng thần lực màu vàng giống như nhà giam thiên địa phóng lên tận trời, tiến thẳng vào trong mây xanh.."
Nam nhân cụt tay chậm rãi lên tiếng.
Liệt Dương đại thần nhẹ nhàng vặn vẹo cái cổ, phát ra âm thanh răng rắc của xương cốt dính liền, ánh mắt mang theo sát ý lăng lệ, nhìn về phía đám người Vương Trung: "Chỉ là một đám phàm nhân, nắm giữ chút xíu da lông thần lực thì cho rằng mình có thể khiêu chiến thần linh?"
Hoa Phi Hoa nhìn chằm chằm đầu Liệt Dương đại thần.
Một tay hắn cầm cái quần cộc của mình, trước tiên thay ngoại bào mới: "Không sai, cẩu vật đó thật lỳ lợm.
Chỉ cần bổn nguyên không bị vỡ nát, hoàn toàn giết không chết, có thể lần lượt trùng sinh.
Chít chít chít."Ta đã nói rồi, ngươi còn chưa xứng để ta ra tay.
Gương mặt đó nhìn rất đoan chính, không giống người tà ác, nhưng rất nhiều đệ tử Văn Hương kiếm phủ chết dưới tay của hắn và ma trảo của Bạch Phát Phi Giáp tộc dưới trướng hắn, Hoa Phi Hoa hận không thể chém nát đầu của hắn.
Thần ma thiên ngoại có lực sinh mệnh cường đại không thể tưởng tượng nổi."Không ổn rồi."
Thần lực trên người hắn một lần nữa tăng vọt.
Quả nhiên, Liệt Dương đại thần đối diện liền biến sắc.
Bởi vì người lên tiếng không phải ai khác mà chính là cái đầu trong tay Tiêu Bính Cam.
Hoa Phi Hoa nhìn thế ngoại cao nhân Vương Trung."
Liệt Dương đại thần nhìn chằm chằm Vương Trung, chỉ cảm thấy trên người người này không hề có khí tức thần lực cường hoành nhưng lại có thể nói ra rất nhiều tin tức, không khỏi coi trọng một chút: "Thì ra đám phàm nhân đê tiện kia nắm giữ thần lực là do ngươi ban cho?
Chỉ thấy mặt người sau không chút biểm cảm.
Thậm chí còn siêu việt hơn trạng thái chiến đấu trước đó." Liệt Dương đại thần tự báo tính danh, quyết định tự mình ra tay."
Một âm thanh vang lên."Tốc độ của các ngươi quá chậm.
Các ngươi đi được sao?
Ngu xuẩn!" Ngũ đại thần linh Liệt Dương tộc không khỏi nổi giận."
Hoa Phi Hoa cảm thấy nặng nề trong lòng.
Vất vả lắm mới lấy được đầu của hắn.
Cho nên, trận săn giết hôm nay, rốt cuộc ai là con mồi, ai là thợ săn?"Thần ma là bất tử.
Mụ nội nó, vì sao lại đến những bốn người?
Nàng không thấy được, bàn tay của Vương Trung hơi run lên trong ống tay áo."
Lời còn chưa dứt.
Ầm ầm ầm ầm.. còn không mau ra tay?
Vù.
Bốn mặt trời nhỏ màu vàng hiện lên bên trong cột sáng thần lực."
Vương Trung phách lối cười lạnh: "Ngươi còn chưa xứng để biết.
Cái đầu bị đá một lần nữa quay trở về, mọc lại trên cổ.
Tiến hành vây kín bốn phía."
Hai tay Vương Trung vẫn chắp sau lưng, hai chân dưới lớp áo choàng có chút phát run, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản như cũ:"Lão gia hỏa, ngươi còn chờ tới lúc nào.
Vù.
Một luồng kiếm quang màu đỏ vút không bay đến.
Xùy.
Thương long màu vàng bị chém đứt trong nháy mắt, hóa thành hư vô.
Dư thế kiếm quang không suy, trực tiếp chém về phía Liệt Dương đại thần.
