Thân hình của hắn trên không trung, quay người quét ngang một cái.
Cạch.
Một cước đá vào xương lông mày của tượng Thần Vương.
Cổ tượng Thần Vương còn to hơn thân hình của Lâm Bắc Thần mấy trăm lần răng rắc một tiếng, gãy xương chín mươi độ dán trên vai."Ba hơi" Lâm Bắc Thần xoay bảy trăm hai mươi độ trên không trung, một chân bổ xuống, chân trái bổ vào cái cổ đang vặn vẹo của tượng Thần Vương."Bốn hơi" Thân hình Lâm Bắc Thần từ trên cao hạ xuống, đánh vào phía sau lưng tượng Thần Vương.
Đánh thành như vậy mà còn có thể khôi phục.
Đây là sức mạnh cấp bậc gì?
Ánh lửa màu đỏ bên trong ánh mắt một lần nữa cháy lên rừng rực.
Thiếu niên này, mặc dù não tật hoàn khố nhưng không biết vì sao hắn lại càng phù hợp với hình tượng muối phu của ta.
Tiếp theo, màu xanh, màu vàng, màu lam và màu đỏ nhanh chóng lưu chuyển trên cơ thể khổng lồ của nó.
Tất cả mọi người chậm rãi di chuyển ánh mắt, hướng về phía tâm địa chấn.
Sau đó chậm rãi biến thành cuồng hỉ.
Ầm ầm.
Không, là kinh hỉ?
Ánh mắt mọi người chấn kinh.
Uy áp Chủ thần tràn trề không gì chống đỡ nổi giáng xuống.
Niềm vui sống sót sau tai nạn giống như cuồng triều bao phủ bọn họ.
Đại địa chấn chiến.
Thật sự là kinh hỉ.
Bất luận là Lăng Trì, Viêm Ảnh hay là Cao Thắng Hàn, Lăng Ngọ, hay những cường giả liên minh khác, tất cả đều vô thức dụi mắt của mình.
Năm đó, Lâm Bắc Thần còn chưa phải là Thiên Nhân, thực lực không bằng hắn.
Thời khắc này, Lăng Trì vẫn chưa biết chuyện gì phát sinh ở Vân Mộng thành.
Tâm niệm Lâm Bắc Thần vừa động, trong nháy mắt mở ra uy áp Thương thần vị.
Đám người Lăng Trì chỉ cảm thấy trong lòng giống như có một thần sơn thái cổ ép xuống, nặng đến mức không thể thở nổi.
Lâm Bắc Thần giơ ngón tay giữa vuốt mi tâm, nở nụ cười kệch cỡm, ngửa mặt lên trời điên cuồng gào thét:"Phiền phức?
Không thể nào, không thể nào, không thể nào.
Không được.
Hoàng đế Hải tộc Viêm Ảnh rất nhanh khôi phục lại bình thường, thái độ khinh thường, cau mày không tán thành, hơi nhếch môi nói: "Cắt!
Lâm đại nhân không gì làm không được, hắn lại lại lại thắng.
Oành.
Thắng.
Đây có tính là đầu rạp xuống đất hay không?
Hai chân hắn phát lực, bỗng nhiên bắn lên đến trên không, cẩn thận quan sát bên dưới.
Tượng Thần Vương chậm rãi đứng lên.
Tiểu hoàn khố sau khi dung hợp thần vị Kiếm Tiên lại cường hãn như vậy sao?
Âm ầm.
Uy áp kinh khủng trước đó một lần nữa tràn ngập ra, giống như tử thần đánh không chết. được rồi, xem ra ta đã đánh giá cao ngươi.
Vị trí bị đánh nát khôi phục như lúc ban đầu.
Cơ thể cao lớn của nó dính đầy bùn đất màu đen.
Hoàn toàn không cần đến năm hơi" Lâm Bắc Thần đứng trên lưng tượng Thần Vương, trấn trụ nó, khiến cho nó nằm rạp trên mặt đất không cách nào động đậy, sau đó ngẩng cao đầu bốn mươi lăm độ nhìn Viêm Ảnh: "Sư tỷ, ta có đẹp trai không?
Tất cả mọi người đang thỏa thích phát tiết hưng phấn.
Mặc dù rất yếu nhưng lại rất dai.
Đúng là ghê tởm, lại làm ra vẻ nữa rồi" Lúc này, mặt đất khẽ chấn động.
Nhìn thấy cảnh này, tâm tất cả quân liên minh đều xiết chặt, cảm giác ngạt thở trước đó một lần nữa ngóc đầu trở lại.
Lôi vẫn lập tức cuồn cuộn trên bầu trời, từng tia chớp màu bạc như ẩn như hiện trong lối vận."Năm.
Tiếng kim loại va chạm vang lên.
Nó sẽ không phục hồi như cũ chứ?
Không phải ảo giác.
Ta phải đánh chết nó..
Không thể nào?
Trên gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Viêm Ảnh lộ ra nụ cười vui vẻ, nhìn Lâm Bắc Thần trên bầu trời, có chút hả hê: Nhìn đi, năm hơi thở còn thiếu rất nhiều đấy.
Cái cổ bị đánh lệch, ngón tay bị gãy mất, bàn tay vặn vẹo và đùi đều có chất lỏng kim loại chảy ra, đang chậm rãi khôi phục."
Viêm Ảnh ngồi trên xe lăn, mắt mở to, khóe miệng giật giật nói không ra lời.
Tượng Thần Vương khiến cho quân Thần Vương trong nháy mắt sụp đổ, cũng làm cho quân liên minh suýt chút nữa rơi vào tai họa ngập đầu cứ như vậy giống như đống cát không hề có lực hoàn thủ bị đánh bại?
Đây là người máy chất lỏng trong kẻ hủy diệt sao?
Biểu hiện đám người Lăng Trì trở nên ngưng trọng.
Cao Thắng Hàn cảm khái vô tận.
Nó giống như đang sống lại.
Trong cơ thể của nó có khí tức cùng loại với ngũ khí thần lực.
Giữa thiên địa hoàn toàn yên tĩnh..
Cuộc chiến kết thúc.
Tượng Thần Vương đã "tắt máy" toàn thân lóe lên quang văn thần ma, một lần nữa giãy dụa.
Đánh không chết?
Thật kỳ quái!
Tượng Thần Vương khổng lồ không cách nào khống chế độ lắc lư, hai chân bị đánh xuống đất, hai đầu gối không cách nào gánh được sức nặng cơ thể quỳ trên mặt đất, cánh tay còn lại chống xuống đất.
Lâm Bắc Thần cũng có chút ngẩn người.
Ác mộng một lần nữa đánh tới.
Bởi vì hắn nhìn ra được tượng Thần Vương dường như là một bảo bối.
Thời gian chưa qua được bao lâu, Thần Vương gần như diệt thế lại bị hắn đánh giống như đánh một con rối đồ chơi.
Bất luận là Nhân tộc hay là Hải tộc, tất cả sinh linh đều nhảy cẫng lên hoan hô, miệng gào thét những thanh âm mà ngay cả bọn họ cũng không hiểu, vô thức làm những động tác chúc mừng, hành vi có thể nói là phóng túng.
Lâm Bắc Thần thắng rồi.
Tượng Thần Vương bị tàn phá ngã xuống thành hình chữ nhất.
Hắn chậm rãi thở ra một hơi.
Ta còn chưa tu luyện xong, không nghĩ đến tượng Thần Vương trước mắt lại hoàn thành.
Tiếng hoan hô như hải khiếu triều dâng, trải rộng một mảnh thiên địa.
Người gặp phiền phức lớn rồi" Để ta xem người còn có thể giả bộ nữa hay không.
Mọi người đang reo hò chợt im bặt.
Lăng Trì nhìn Lâm Bắc Thần.
Không ai có thể đi trước ta được.
Uy áp ngạt thở này còn bàng bạc hơn so với tượng Thần Vương toát ra trước đó.
Quả nhiên, tượng Thần Vương vừa mới khôi phục lại cơ thể và hành động giống như bị ngàn vạn thần tia vô hình quấn quanh, khí cơ cấp Chủ thần nghiền ép, toàn thân nó điên cuồng lấp lóe quang văn phù lục thần ma.
Trận pháp hạch tâm bên trong cơ thể cũng toàn lực thôi động nhưng động tác của nó vẫn chậm chạp như ốc sên trong đầm lầy.
Miệng nữ hoàng đế Viêm Ảnh lại há thành chữ O, có thể nhét cả một cây nước đá vào trong.
1161 chữ
