Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 2091: Ngươi đoán lại xem




"Những năm tháng gió mưa đều chỉ một mình, từng có nước mắt từng có sai lầm, cũng không còn nhớ rõ kiên trì là vì cái gì."

Đây là bài hát mà Lâm Bắc Thần đã gào vô số lần trong KTV ở kiếp trước, cũng là bài hát thể hiện tiêu chuẩn cao nhất khi hát karaoke của hắn.

Dựa theo giai điệu loa Bluetooth phát ra, hắn lập tức tìm lại được cảm giác.

Mặc dù cảm thấy làn điệu, ca từ của bài hát này rất lạ lẫm, nhưng đám người Nhạc Hồng Hương, Mễ Như Yên lại bị tình cảm toát ra từ người Lâm Bắc Thần đả động.

Lâm Bắc Thần hát đến nhập tâm.

Nàng kinh ngạc ngẩng đầu: "Đây là thứ gì thế?

Nàng cũng đã từng là người đồng sinh công tử với Lâm Bắc Thần.

Cho nên, ta đã tìm cơ hội mua một món đồ chơi nhỏ không đáng tiền này, xem như một món quà cho người" Nhạc Hồng Hương cũng không khách sáo, nhận lấy Mộc Linh Chi Tâm: "Nó có tác dụng gì không?

Giống như một biển năng lượng sinh mệnh mênh mông trong nháy mắt bành trướng.

Tương lai, bọn họ cũng sẽ trở thành nhân vật chính trong rất nhiều cố sự truyền kỳ.

Tuế nguyệt trôi qua, đa số những người trước mắt sẽ càng lúc càng ít gặp hắn.

Đây cũng chính là nguyên nhân hắn tổ chức tụ hội lần này.

Người hãy luyện hóa Mộc Linh Chi Tâm, rất có ích cho tu vi của ngươi."

Mễ Như Yên mỉm cười hỏi..

Cũng là bạn học, cũng là cuối cùng mỗi người một ngả."

Lâm Bắc Thần hát đến cuối cùng, tình cảm lại càng đầu nhập hơn.

Tất cả đều thân cư chúc vị cao trong Hải tộc, trong liên minh, đồng thời còn lập không ít thành tích...

Ban đầu, hắn muốn kiên trì quay về trái đất, đến bây giờ dường như đã không trở về được nữa.

Nhưng mộng tưởng thì mãi cũng chỉ là mộng tưởng mà thôi."

Nhạc Hồng Hương im lặng.

Hắn vốn cho rằng tất cả những gì ở trái đất đều đã phủ bụi đáy lòng, rất nhiều chuyện rốt cuộc không nhớ nổi.

Cho dù không biết là cái gì, nhưng Nhạc Hồng Hương cũng có thể rõ ràng cảm nhận được giá trị của vật hình trái tim này."

Ánh mắt Mẽ Như Yên lóe lên một cái, cắn răng nói: "Đến thì đến" Nói xong, nàng quay người rời đi.""Kéo dài tuổi thọ" Lâm Bắc Thần lên tiếng: "Vừa rồi ta giữ người lại chính là muốn giúp người luyện hóa thứ này."Bạn bè chưa từng cô đơn, một tiếng bạn bè người sẽ hiểu.

Hắn đã từng là mộng tưởng thanh xuân của các nàng.

Tất cả mọi người đều uống hơi nhiều.

Lâm Bắc Thần cười ha hả hỏi lại: "Ngươi đoán xem?

Nếu tin tức truyền ra ngoài, ta là lãnh tụ tinh thần của liên minh, sẽ mất mặt lắm.

Xuyên qua Đông Đạo Chân Châu, không phải vẫn luôn một mình hành tẩu trong mưa gió sao?

Lâm Bắc Thần quay lại, rót cho mình một chén trà, sau đó lấy Mộc Linh Chi Tâm từ trong không gian ứng dụng Baidu Netdisk ra: "Đây là món quà mà ta đã bỏ ra rất nhiều tâm tư để lấy được cho ngươi" Hào quang màu xanh biếc lấp lóe..

Ánh mắt của hắn lướt qua từng gương mặt.

Năm đó, khi hắn tốt nghiệp trung học, một đám hồ bằng cẩu hữu uống rất nhiều."

Mễ Như Yên nói: "Ta nghĩ là có" Lâm Bắc Thần nói: "Ngươi đoán tiếp đi" Quang mang lóe lên trong mắt Mễ Như Yên.

Nàng hừ một tiếng: "Không cần đoán, dù sao ta cũng sẽ chờ, thử lại lần nữa" Lâm Bắc Thần suy nghĩ một chút rồi nói: "Ba ngày sau, người đến trúc viện tìm ta""A.

Yến hội rất tận hứng.

Những cảnh tượng khi đó và người trước mắt lại giống nhau đến cỡ nào?

Cũng giống như bạn học cao trung ngày xưa, thậm chí cả bạn học thời đại học, sau khi tốt nghiệp thì từ đó biến mất khỏi cuộc đời của ngươi.

Tình cảm giữa nàng và hắn không giống như Nhạc Hồng Hương hay hai tiểu thị nữ nhưng lại thân hơn nhiều so với Vương Hinh Dư, Thương Sơn Tuyết.

Nếu không nhờ Lâm Bắc Thần lợi dụng máy ảnh ma pháp chuyển bại thành thắng, chỉ sợ nàng đã không còn trên đời này nữa.

Tiểu cô nương mười sáu mười bảy tuổi, ai mà không muốn có được một tình lang danh dương tứ hải, không gì làm không được chứ?

Mễ Như Yên mặc một chiếc váy dài màu vàng, đứng giữa rừng trúc, quay đầu nhìn Lâm Bắc Thần, ánh mắt sáng như sao trời.

Tất cả mọi người yên tĩnh nhìn hắn, đã bị nội dung của bài hát đã động.

Đến cuối cùng, trong trúc viện cũng chỉ lưu lại một người ngoài là Nhạc Hồng Hương.

Mọi người vừa khóc vừa cười, từng gương mặt thanh xuân bay lên, từng cái tên quen thuộc, cả một thời thanh xuân vụt qua, rốt cuộc không tìm lại được.

Trong lòng Lâm Bắc Thần biết rõ, tu vi của hắn tăng lên, hoành thông thần giới, thậm chí còn phó ước đến thiên ngoại.

Ta đều chuẩn bị một món quà cho từng người.""Một món quà nhỏ mà thôi" Lâm Bắc Thần hời hợt nói: "Thật ra, thời gian trước ta cũng không phải bế quan mà là nhận sự chiêu mộ của Kiếm Chi Chủ Quân miện hạ đến thần giới liếm.

Với quan hệ giữa chúng ta, ta tặng quà cho ngươi, ngươi từ chối.

Từng có nước mắt, từng có sai lầm."Ta còn cơ hội không?

Lúc trước, nàng bị nhiễm độc từ thiên ngoại tà ma. à, kiếm sống.

Có lẽ bọn họ vĩnh viễn không bao giờ đuổi kịp bước chân Lâm Bắc Thần nhưng bọn họ cũng đã là những người nổi bật, ưu tú nhất trong những người đồng lứa.

Nhìn Mộc Linh Chi Tâm trọn vẹn mười mấy hơi thở, nàng mới chậm rãi ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn Lâm Bắc Thần: "Nó rất trân quý đúng không?

Tiếng ồn ào huyên náo đã hoàn toàn biến mất.

Cảnh này quen thuộc đến cỡ nào.

Bên trong ngưng trọng còn có một tia thương cảm, bên trong thương cảm lại chảy xuôi sự kiên định.

Tối nay người đừng về, ta ở đây hộ pháp cho người.

Bầu không khí yên tĩnh trước nay chưa từng có..

Cuối cùng, dưới sự đưa tiễn của Lâm Bắc Thần, tối năm tốp ba rời đi.

Mễ Như Yên, Vương Hinh Dư, Tuần Khả Nhi, Thương Sơn Tuyết đều lẳng lặng nhìn Lâm Bắc Thần, tinh quang lóe lên trong mắt."

Lâm Bắc Thần mỉm cười nói: "Cũng tạm được thôi, giá bằng mấy khối thần thạch" Nói đến đây, dường như nhớ ra cái gì đó, sắc mặt hắn vội vàng nghiêm lại: "Này, Tiểu Hương Hương, người đừng từ chối.

Huống chi, chờ ngươi dung hợp thứ này xong, ta còn có một chuyện quan trọng cần nhờ Tiểu Hương Hương người hỗ trợ Nhạc Hồng Hương mỉm cười."Cảm ơn người" Nàng rất tự nhiên hào phóng nhận lấy: "Ta nhận.

Dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên người tặng quà cho ta, mà ta nhận quà của ngươi cũng không phải lần một lần hai" Trước đó, rượu thuốc lá đều là những bảo vật có tiền khó mua.

Mặc dù đều là người khác mang đến cho nàng, nhưng là quà của Lâm Bắc Thần, nàng nhận hết.

1275 chữ


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.