Tần chủ tế vốn cho rằng mình đã triệt để xoá bỏ đoạn ký ức kia.
Nhưng lần này, nàng mới phát hiện, thì ra những ký ức mà ngươi cho rằng bản thân đã quên kia, trên thực tế chẳng qua chỉ là bị ngươi cất giữ thật sâu ở nơi sâu nhất kiên cố nhất, một ngày nào đó xuất hiện một chìa khoá tương tự, cho dù không mở ra được cái khoá này, trong nháy mắt ngươi cũng sẽ nhớ lại thì ra bản thân vẫn còn cất kỹ một đoạn câu chuyện như vậy, bởi vì bảo vệ quá tốt, nó thậm chí ngay cả một tia bụi bặm cũng không nhiễm.
Cũng không biết qua bao lâu.
Lâm Bắc Thần đột nhiên mở mắt ra.
Bên tai mơ hồ truyền đến tiếng chim hót hoa nở."
Tần chủ tế gật đầu...
Có ý gì vậy?
Mặt biển sau giờ ngọ, sóng nước dập dờn giống như một mảnh gương bị đánh nát phản xạ ra quầng sáng du động nhỏ vụn, mộng ảo nhưng lại không hoàn chỉnh..
Hả?
Xem ra ta chỉ say trong một giây lát.""Không ngăn cản Tần chủ tế thản nhiên nói. quá.
Sáng rực có chút chói mắt.?.
Đây quả thực là sỉ nhục cảnh giới tu vi của ta."
Lâm Bắc Thần nhớ tới ý niệm nhỏ nhặt của mình trước đó, nói: "Dù sao cũng phải qua đó nói rõ ràng, để tránh nàng bị người ta lợi dụng" Tần chủ tế ánh mắt hư vô, nhìn về phía biển cả gợn sóng lăn tăn ở nơi xa, thản nhiên nói: "Được, đi thôi" Lâm Bắc Thần ngây ra một lúc: "Ngươi không ngăn cản ta à?"
Lâm Bắc Thần với dáng vẻ thở hồng hộc."
Trong con ngươi trong trẻo của Tần chủ tế, vẻ nghi hoặc càng nồng đậm hơn.
Không ngờ rằng bản thân lại có thể bị mất trí.
Trong khoảnh khắc ý thức khôi phục bình thường, hắn ngay lập tức liền bật người dậy.""Nếu như có thể.
Nụ cười khiến cho Lâm Bắc Thần ngay lập tức lay động hồn phách, suy nghĩ viển vông.
Không có vết tích bị."
Lâm Bắc Thần nhăn nhăn nhó nhó nói, nhưng nhìn thấy từng tia từng sợi băng tinh từ trên lông mi của Tần chủ tế ngưng kết ra, một cỗ hàn ý của Băng Thần đột nhiên tạo ra, trong lòng của hắn hơi hồi hộp một chút, nhưng biểu cảm không có chút biến hóa, ngữ khí kiên định nói: "Đương nhiên không thể, ta đã là người có chủ, ngươi không thể nảy sinh suy nghĩ gì với ta" Tần chủ tế đột nhiên nhoẻn miệng cười, giống như tuyết thụ nở hoa lê.
Cái này căn bản không hề phù hợp với nhu cầu của khách hàng.
Đợi đến khi con ngươi thích ứng với tia sáng, hắn nhìn trên đại án mà mình uống rượu trước khi nằm sấp.""Kinh thế hãi tục thì đủ rồi, nhưng mà.
Lâm Bắc Thần khẽ giật mình, lập tức phản ứng lại..
Thời gian dường như vẫn là buổi chiều.
Quần áo trên người vẫn rất sạch sẽ..
Lúc này, bên tai truyền đến phong thanh tay áo bồng bềnh."
Hắn hỏi ngược lại."Như vậy à, thật quá đáng tiếc" Tần chủ tế quay đầu thản nhiên nói.
Tần chủ tế nói: "Không lẽ những chuyện đó, không đủ kinh thế hãi tục sao?"
Lâm Bắc Thần sờ lên trán của mình, đầu có chút tê tê, hít vào một hơi lạnh da."Ngươi làm cái gì vậy?
Lâm Bắc Thần nói: "Ta đang hút gió""Hút gió?
Thật sự là may mắn.
Lâm Bắc Thần: ?
Đại đại lão bà cho ta uống cái rượu gì, lại có thể khiến ta quá chén?
Giống như ta là tới xem phim ngươi lại chào hàng bảo hiểm với ta.
Lần này, cười đến mức run rẩy cả người, thậm chí vô ý thức đưa tay che cái miệng nhỏ.
Sau đó chậm rãi châm một điếu thuốc, hít vài hơi trong gió, đã tỉnh táo một phần ba giây, sau đó giống như mắc chứng động kinh vung quyền đá chân đánh đập tàn nhẫn về phía gió biển, sau đó lại hít từng ngụm khí..
Chỉ là sau khi uống say rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hắn đến một chút ký ức cũng không có.."Nhưng mà cái gì?
Lâm Bắc Thần thuận theo ánh mắt của nàng, nhìn về phía mặt biển ở xa xa.
Ta là mang theo thành ý tràn đầy mà tới.
Cho nên ta liền bắt đầu hút gió.
Hắn giống như đã bỏ qua năm trăm vạn xổ số, biểu cảm phiền muộn.
Vừa nghĩ đến đây, Lâm Bắc Thần vội vàng sờ lên ngực của mình...) ?"
Tần chủ tế nói: "Ngươi có phải muốn đi tìm Bạch Khâm Vân hay không?
Trước mắt một mảnh ánh sáng."
Tần chủ tế quay đầu nhìn thoáng qua Lâm Bắc Thần, nói: "Ngươi có phải muốn ngủ với ta hay không?
Kết quả ngươi lại nói cho ta những điều này."Đúng vậy, ngươi xem điếu thuốc này, nó có giá trị không nhỏ, ta đã hao tốn không ít tâm tư mới mua được, bình thường ta cũng không nỡ rút, nhưng mà vừa rồi khi ta hút thuốc, khói phiêu tán trong gió, ta hút một nửa, gió hút một nửa, gió dựa vào cái gì mà hút thuốc của ta?"Cho nên, ngươi tìm ta, chính là để nói những chuyện trước đó sao??
Khi Lâm Bắc Thần quay đầu nhìn, lại thấy Tần chủ tế giống như băng tinh tuyết thụ, tắm mình dưới ánh nắng, xinh đẹp giống như người trong tranh, lẳng lặng đứng bên vách núi của hậu viện, gió biển thổi lên mái tóc dài màu bạc, tựa như sóng lớn vỗ bờ cuốn lên ngàn lớp tuyết."Ta vậy mà lại có thể thật sự uống nhiều??
Tần chủ tế nhìn hắn, lại cười.
Lâm Bắc Thần thu xếp suy nghĩ, đứng dậy đi qua, đứng sóng vai với Tần chủ tế, nói: "Ta đã uống say à?"
Trong con ngươi xinh đẹp của Tần chủ tế loé lên một tia nghi hoặc."
Lâm Bắc Thần trong lòng tự nhủ, ta không có hứng thú đối với những ái hận tình thù rắm chó của Thần giới này, ta tới là để hẹn hò với ngươi, là muốn cùng ngươi ăn một bữa tối lãng mạn ngập tràn ánh nến, rồi cùng nhau ngắm trăng, nếu như có hứng thú càng sâu hơn một bước, thấu hiểu nhau, có thể lại bù đắp cho nhau.
Lâm Bắc Thần nói: "Đó là rượu gì vậy?
(??.
Tần chủ tế ngay lập tức thu liễm cảm xúc, dường như cũng cảm thấy bản thân quá thất lễ, trên kiều nhan giống như bạch ngọc nhuộm ra một mảnh hồng nhuận."Ngươi đi đi, đi tìm nàng đi" Nàng hạ lệnh đuổi khách.
1219 chữ
