"Đừng mà" Thiếu nữ tiểu Lolita bị dọa sợ, thất kinh ngăn trước mặt em trai của mình: "Chúng ta từ bỏ, chúng ta không cần hồi hồn thảo nữa.
Đại nhân, xin ngài hãy buông tha cho chúng ta" Nam Cung Ngang Chí cười lạnh, đang định nói cái gì...
Một âm thanh kinh ngạc truyền đến từ phía bên cạnh: "Hồi hồn thảo?"
Lâm Bắc Thần hùng hùng hổ hổ, đưa tay bắn ra một phát: "Lão tử còn có tên là Hiên Viên Thiết Chùy, không biết người có sợ hay không?
Ông nhìn ra được Lâm Bắc Thần rõ ràng chính là gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ.
Hắn là tên điên sao?
Nếu lần này ông ta dám đến, vừa lúc hắn muốn thử uy lực của AK47 vừa mua.."Mẹ nó, ai bảo người xen vào" Lâm Bắc Thần đằng đằng sát khí thổi nòng súng.
Người này cứ hở một chút là đòi mổ bụng moi tim, muốn ăn thịt Kim Thiền."
Nam Cung Ngang Chí nhạy bén cảm giác được Lâm Bắc Thần rất khó đối phó, lập tức nói rõ bối cảnh thân phận của mình."Mẹ nó, lại còn là Nam Cung Ngang Chí.
Nam Cung Ngang Chí và đám đệ tử Thần Thủy Cung cũng sửng sốt.
Hắn vọt đến bên cạnh miếng vải đen, cầm gốc có màu đen như mực, cẩn thận quan sát, sau đó nhìn thiếu nữ tuyệt sắc kia: "Ngươi nói nó là hồi hồn thảo, chính là có thể giúp người ta hồi hồn sao?
Dù sao ông ta cũng là một mỹ nam trung niên mà."
Lâm đại thiếu phẫn nộ nói.
Cho dù ngươi là đệ tử có thân phận địa vị cao nhất ở Triều Thiên Khuyết, ngươi cũng không thể tùy ý giết chết đệ tử Thần Thủy Cung ta?
Đầu Nam Cung Ngang Chí nổ tung, qua đời ngay tại chỗ.
Vừa rồi nàng ấy bị loại ác ôn Nam Cung Ngang Chí dọa SỢ, chắc hẳn sẽ nghĩ rằng thế gian tàn khốc hiểm ác."
Ngọc Vô Khuyết hỏi.
Không thể tha thứ.
Cái thứ đồ chơi này chính là hồi hồn thảo?"Nếu Thần Thủy Cung Đông Phương Đỉnh đang ở đây, chúng ta sẽ gặp phiền phức đấy?
Chờ ông ta đến, ta đánh nát luôn một chỗ" Hắn muốn chơi lớn một lần.
Mi tâm gã đệ tử Thần Thủy Cung xuất hiện một lỗ máu, cơ thể lung lay, sau đó ngửa mặt lên trời ngã xuống.
Thừa dịp ông ta còn chưa đến, chúng ta đi nhanh lên" Lâm Bắc Thần bá khí mười phần nói: "Sợ cái đếch gì?
Đáng thương cho Nam Cung Ngang Chí kia, chodù không phải họ kép, đoán chừng cũng sẽ vì nheo mắt mà bị đánh chết?"
Thiếu nữ tiểu Lolita ngẩn ra, nhìn Lâm Bắc Thần, cũng không biết trả lời như thế nào.
Lâm Bắc Thần quá bưu hãn rồi, một lời không hợp liền nổi bão giết người.
Thuận tiện liếm bao, có lẽ phát tài một phen cũng không chừng.
Ngọc Vô Khuyết thấp giọng nói: "Người này đã sớm là cường giả ngũ giai tuyệt thế.
Bây giờ, cung chủ tông ta đang ở gần đây.
Một âm thanh khí bao thanh thúy vang lên.
Người đã từng nghe qua cái thứ này trước kia chưa?"Tại hạ Nam Cung Ngang Chí, đại sư huynh đời thứ tư của Thần Thủy Cung, các hạ là ai lại dám giết chết người Thần Thủy Cung ta?"Lão đệ, ngươi cần gì phải.
Lần đầu tiên nhìn thấy Đông Phương Đỉnh ở Vân Mộng Trạch, hắn đã nhìn không thuận mắt."
Ngọc Vô Khuyết lấy lại tinh thần, khoan thai bước đến, cũng không biết nên nói gì cho phải."
Đệ tử Thần Thủy Cung gầm lên: "Tay bẩn như thế mà dám đụng vào thần thảo Nam Cung sư huynh ta địa chọn."
Lâm Bắc Thần hỏi.
Người hãy kiểm tra thương thế của vị tiểu huynh đệ này như thế nào, sau đó trị liệu một phen""Vậy còn ngươi?
Hai chị em đáng thương nhà kia không nghĩ đến đột nhiên xuất hiện một thiếu niên không nói một lời đã trực tiếp giết chết đệ tử Thần Thủy Cung."
Lâm Bắc Thần cũng không quay đầu lại, khinh bỉ nói: "Lão Ngọc ngươi không có điểm tiết chế gì cả."
Lâm Bắc Thần nhìn cũng không thèm nhìn, đưa tay bắn một phát.
Lâm Bắc Thần rõ ràng là vì gốc cỏ đó nhưng lại tìm cớ nhiều như thế.
Ngọc Vô Khuyết bó tay: "Vì sao không phải ta đi tạo ấm áp chứ?
Ý tưởng này quá điên cuồng, cũng quá vô pháp vô thiên.
Tiếng kêu kinh ngạc vang lên không thể ngăn được.
Sau đó phẫn nộ."Điều mấu chốt bây giờ là cần phải biết rõ tác dụng của thế này."Ngươi nhất định phải chết, ngươi có gan thì đừng đi" Một đệ tử Thần Thủy Cung thét lên chói tai: "Ta đi mời Cung chủ nhà ta đến..
Ta biến thành Âu Dương Thúy Hoa từ khi nào vậy?"
Lâm Bắc Thần làm ra vẻ đương nhiên: "Ngươi không thấy sao?
Ngọc Vô Khuyết trực tiếp bó tay.
Đùng.
Đám người xem náo nhiệt chung quanh, người nào cũng hiện lên vẻ mặt kinh ngạc.
Ta đánh nổ đầu chó của hắn có phải là tiện nghi cho hắn rồi không?
Ông tiến lên đỡ cậu thiếu niên, kiểm tra thương thế, lập tức nhận ra thương thế của cậu không nhẹ nhưng cũng không phải là không cứu nổi.
Tiếng súng vang lên."
Chính là Lâm Bắc Thần.
Ngươi đừng đi" Nói xong, hắn quay người đào tẩu.
Ngọc Vô Khuyết ngẩn ra, miễn cưỡng đuổi theo tiết tấu của Lâm Bắc Thần, cũng không biết nên nói cái gì."Ta đương nhiên phải chiếu cố tiểu muội muội này rồi. ta nhổ vào" Lâm Bắc Thần hùng hổ cất súng, cầm gốc có màu đen như mực kia, cẩn thận quan sát.
Ngươi xấu như thế, chẳng may hù dọa thiếu nữ ngây thơ người ta thì làm sao bây giờ?
Ngươi có biết hậu quả của việc làm như thế hay không?"Con hoang ngươi từ đầu đến vậy?
Nhưng ông ta không thể không thừa nhận, mặc kệ ông ta tự tin về mình bao nhiêu, luận giá trị nhan sắc, ông ta không sánh bằng Lâm Bắc Thần.
Ta phải có trách nhiệm để nàng ấy một lần nữa cảm nhận được sự ấm áp của thế gian này" Nói xong, hắn bước về phía tiểu Lolita."Con mẹ nó, họ kép thì coi mình là nhân vật chính sao?
Ngọc Vô Khuyết lắc đầu: "Ta chưa từng nghe qua, hình như là vật không phải của giới này" Lâm Bắc Thần giơ ngón tay giữa lên vuốt mi tâm, sau đó quay đầu nhìn thoáng qua chị em nhà kia, trong lòng hơi động: "Lão Ngọc, ta cho người một cơ hội làm người tốt."Âu Dương Thúy Hoa người đến phân xử thử, vừa rồi cái tên cẩu vật tự cho rằng mình họ kép thì rất ngưu bức, tự cao tự đại trước mặt ta."
Ầm."
Ngọc Vô Khuyết chán nản nói.
Ông liền lấy thuốc chữa thương của Phi Kiếm Tông đưa cho cậu thiếu niên uống vào, sau đó rót chân khí giúp cho thuốc tan ra.
Gương mặt cậu thiếu niên nhanh chóng có huyết sắc.
Nhìn thấy cảnh này, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của tiểu Lolita hiện lên sự vui mừng, liên tục cảm tạ.
Lâm Bắc Thần ngồi xổm xuống, cười híp mắt: "Tiểu muội muội, ngươi nói cho ca ca biết, cây cỏ mực này có thể giúp cho người chết hồi hồn phải không?"
1273 chữ
