"Nói như vậy, những người đã ám toán bọn ta đêm đó đều là cao thủ trong liên minh của các ngươi?"
Lâm Bắc Thần nói: "Ngay cả người của đoàn mạo hiểm Hoả Sắc Vi cũng đang phối hợp diễn kịch với các ngươi?
Không đúng, bọn họ cũng đã chết rất nhiều người."
Chu Thành vội vàng nói: "Phong Tứ Nương và những người khác của Hoả Sắc Vi vốn không biết những chuyện này, chỉ có điều vừa hay gặp dịp, bị bọn ta chọn trúng, trở thành công cụ dùng để tính toán các ngươi.
Bọn họ không phải cùng một nhóm với bọn ta."
Lâm Bắc Thần một chân giẫm lên ngực của Chu Thành nói: "Ngươi còn biết cái gì nữa, nói?."Lâm học trưởng, phải làm sao đây?
Không lẽ là Tào Phá Thiên và Bạch Hải Cầm đứng sau bố cục?..
Lâm Bắc Thần vô cùng căm hận."Trên Ma Vân Nhai của Ưng Sầu Lĩnh.
Có lẽ ."Nói, sào huyệt của các ngươi ở đâu?"
Mẹ nó."
Nói đến đoạn cuối, Chu Thành không dám nói tiếp nữa.
Trong lòng hắn rất lo lắng, trước đó hắn đều không dám hỏi câu hỏi này.
Kết quả lại như vậy.""Mặc dù thực lực của ta không đủ, nhưng mà ta có thể ."
Trong lời nói của Chu Thành vừa rồi, lờ mờ tiết lộ rằng đối phương đã bố trí tai mắt trong trạm gác ở miệng núi." Lâm Bắc Thần lại hỏi.
Nghe nói là vì yểm hộ cho cặp học viên đó mà kiệt sức bị bắt làm tù binh, e là."Ngươi có biết tên của bọn họ không?
Mình với hai người Sở Ngân và Bạch Khâm Vân có điểm chung nào?.
Manh mối ở đâu chứ?.
Chủ nhiệm khối một Phan Nguy Minh thân mang trọng thương trốn vào trong đầm lầy khí độc.
Khách hàng treo thưởng biết rất rõ về các ngươi.
Người đóng giả Tiểu Linh là một sát thủ có lai lịch thần bí, là khách hàng muốn để kế hoạch được chắc như đinh đóng cột, cho nên đã đặc biệt bỏ ra một mức giá cao để mời tới đối phó với ngươi. e là .. lành ít dữ nhiều, về phần chủ nhiệm khối hai Sở Ngân.""Vâng vâng vâng, Hàn Bất Phụ và Bạch Khâm Vân không rõ tung tích...""Không đúng, nếu như bọn họ không biết, vậy cô nương tên Tiểu Linh kia là sao vậy? ta biết chỉ có bấy nhiêu thôi.
Đây là một câu hỏi sống còn." Chu Thành nói.
Nói cách khác, Phan Nguy Mẫn, Nhạc Hồng Hương và Hàn Bất Phụ là bị tai bay vạ gió." Nhạc Hồng Hương muốn phản bác..
Rất có khả năng.
Nhưng đến cuối cùng hắn vẫn phải hỏi.
Liên minh đang tìm kiếm..
Nhạc Hồng Hương ở bên cạnh, trên mặt cũng lộ ra vẻ lo lắng.
Lâm Bắc Thần nói: "Ngươi còn có một số chuyện quan trọng hơn phải làm ..
Không chỉ muốn giết ngươi, mà học viên họ Bạch kia và Sở Ngân cũng đều là mục tiêu, còn phân phát chân dung xuống dưới.."
Hắn nhìn Nhạc Hồng Hương và nói: "Cho dù chỉ có một phần vạn hy vọng, ta cũng phải cứu chủ nhiệm Sở.
Tiếp theo, Lâm Bắc Thần lại tra hỏi một hồi, biết được thực lực của sáu đại minh chủ trong Liên minh mạo hiểm giả sâu mọt này, cũng như số lượng các cao thủ khác."
Lâm Bắc Thần hỏi.
Lâm Bắc Thần lại lần lượt tra tấn riêng mấy tên mạo hiểm giả khác và nhận được câu trả lời tương tự.
Theo tin tức từ trạm kiểm soát ở bên ngoài ngọn núi truyền đến, bọn họ vẫn chưa trốn ra ngoài.
Mặc dù không nói rõ ràng, nhưng về cơ bản, những thông tin cần thiết đều có."Các giáo viên và bạn học của ta, bây giờ thế nào rồi?
Lâm Bắc Thần nghĩ đến đây, trong đầu đột nhiên lóe lên một tia sáng.
Khi đến thành cũng phải cẩn thận, không được tin tưởng bất cứ ai bên ngoài học viện cho đến khi ngươi gặp được hiệu trưởng Lăng Thái Hư mới thôi."
Lâm Bắc Thần nhạy bén đã nắm bắt được một số thông tin trong đó.
Chu Thành trong lòng lộp độp một chút, do dự không dám nói..
Hai tên cẩu tạp chủng này."
Nhạc Hồng Hương gật đầu nói: "Được, ta đi cùng ngươi."
Nhạc Hồng Hương lo lắng nhìn Lâm Bắc Thần.. e là."Nhạc sư muội, ta phải đi một chuyến đến Ưng Sầu Lĩnh."
Lâm Bắc Thần cuối cùng mới mở miệng hỏi.
Lâm Bắc Thần thấy vậy, trái tim chùng xuống, trường kiếm kề vào cổ hắn, nói: "Nói....
Chu Thành nói: "Thực ra, nữ nhi của ta sớm đã bị đánh tráo rồi, chỉ là Phong Tứ Nương không phát giác ra mà thôi.
Ba người bọn họ đều tham gia cuộc ước hẹn đấu kiếm.
Mình, Sở Ngân và Bạch Khâm Vân đều là mục tiêu?
Trước đó hắn còn hoang tưởng rằng Sở Ngân và Phan Nguy Mẫn, hai người dù sao cũng là cao thủ của học viện, có thể dẫn theo Hàn Bất Phụ và Bạch Khâm Vân trốn thoát.
Lâm Bắc Thần trước mắt gần như tối sầm lại.
Cho nên, năm lần bảy lượt nhắc nhở Nhạc Hồng Hương, tuyệt đối phải cẩn thận đừng dễ dàng tin tưởng bất cứ ai..
Thực sự là hao tâm tổn huyết.
Điều này khiến hắn rất lo lắng. ngươi cải trang rồi lập tức xuống núi, đến học viện cầu cứu, tới tìm.."
Lâm Bắc Thần lắc đầu nói: "Ngươi không thể đi."
Chu Thành vội vàng khẩn cầu: "Là tin tức từ trong liên minh truyền ra.. tìm hiệu trưởng Lăng Thái Hư, để ông ta cử các cao thủ trong học viện đến Bắc Hoang sơn giúp đỡ, nhớ kỹ, nguỵ tạo một thân phận, đến trạm gác để đăng ký, không được để lộ thân phận của ngươi, cũng không được dùng xe ngựa của chúng ta.
Mặc dù Nhạc Hồng Hương rất lo lắng cho Lâm Bắc Thần, nhưng nàng cũng phân biệt rõ ràng nặng nhẹ, việc gấp hay không gấp.
Nàng biết rằng những chuyện mà mình phải làm cũng rất quan trọng.
Nhớ kỹ sự sắp xếp của Lâm Bắc Thần từng cái một, Nhạc Hồng Hương ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt đẹp phản chiếu ánh sao rực rỡ, nghiêm túc nói: "Lâm học trưởng, ngươi tuyệt đối không được bốc đồng.
Nếu như gặp chuyện không thể làm được thì cứ âm thầm quan sát, nhất định phải bảo trọng." Nói xong, trong lòng đã vô cùng hoảng loạn.
