"Ngươi muốn làm gì?"Ngươi muốn làm gì?
Hoắc Hàn Sơn biến sắc.
Hắn cảm nhận được sự việc không phát triển theo ý của hắn.
Cường giả Lãnh chúa thập ngũ giai, lực sinh mệnh ương ngạnh vô cùng.
Hắn ngồi một cái, Tần chủ tế ngồi một cái, đại mã kim đao.
Một luồng kiếm quang phá không mà ra.
Nụ cười đó như một luồng sấm sét đánh vào trái tim của nàng, khiến cho cả người nàng trong nháy mắt giống như bị hòa tan.
Chúng ta có thể.
Hành lang vốn hỗn loạn đột nhiên trở nên yên tĩnh vô cùng.
Sẽ khó mà thoát khỏi bàn tay của hắn.
Chuyện này tiếp tục náo loạn, sẽ không cách nào kết thúc, đối với hắn cũng không có lợi gì?
Nàng sẽ khóc vì hắn, sẽ cười vì hắn, cùng hắn quấn quýt, si mê cả đời."Cái này.
Vù.""Không thể Lâm Bắc Thần từ chối: "Ngươi biết ta?"
Biểu hiện Doãn Tam Bưu ngưng lại.""Vâng vâng vâng, tiểu nhân đã nghe qua chiến tích của đại nhân.
Tay của một hộ vệ bảo an vừa chạm vào người Hoắc Hàn Sơn lập tức bị cắt đứt, máu từ vết thương bắn ra, bị dọa đến lập tức lui lại.
Có ai không, mau đỡ Hoắc đại nhân xuống" Hộ vệ bảo an Đại Phong lâu sau lưng lập tức tiến lên.
Hoàng Hải Uy bị trọng thương đứng bên cạnh, một câu cũng không dám nói.
Lâm Bắc Thần quay người bước vào phòng, lấy ra hai cái ghế, một cái bàn bày ở hành lang.
Dịch Thư Nam đột nhiên hâm mộ Tần chủ tế."
Lâm Bắc Thần một tay chống gối, thản nhiên nói: "Ai dám cứu hắn, người đó chính là đại địch sinh tử của ta.
Nói xong, hắn quay người đến bên cạnh Tần chủ tế.."Lui lại, tất cả đều lui lại" Ông ta sợ hãi, liên tục khoát tay ra hiệu cho thuộc hạ lui về phía sau.
Cho dù tứ chi Hoắc Hàn Sơn không trọn vẹn, mất máu rất nhiều nhưng vẫn tỉnh táo như cũ.
Người phản ứng đầu tiên nhất chính là hộ vệ bảo an Đại Phong lâu."Ai động, người đó chết" Sắc mặt Lâm Bắc Thần lạnh như băng..
Thư ký riêng Dịch Thư Nam đột nhiên ngày người.
Trong lòng Doãn Tam Bưu run lên, vội cười làm lành: "Lâm đại nhân, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?
Nói một nén nhang thì sẽ là một nén nhang.
Tiếng bước chân truyền đến.
Nụ cười của hắn thật dễ nhìn.
Nếu trên thế giới này cũng có một nam nhân anh tuấn mà ôn nhu, có thể vì mình mà giận dữ rút kiếm, không tiếc đối kháng với quân bộ và gia tộc, nàng sẽ như thế nào?
Trong tinh không, ngài đã từng chém giết Ma tộc bao gồm Si Tâm trưởng lão trong tam danh trưởng lão, mười một đàn chủ, hơn ba mươi hộ pháp, lại còn giết chết Hoàng Kim Sư Tử Kim Ngột Thuật của Sóc Phong giới và tứ đại tù trưởng dưới trướng.
Một vị tham mưu cấp ba khác là Hoàng Hải Uy sắc mặt trắng bệch đang dựa vào tường.
Máu tươi từ trong chi gãy của Hoắc Hàn Sơn như đáy nước rơi xuống bên trong vũng máu dưới cánh cửa, tạo thành từng tầng gợn sóng.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ông ta gần như ngạt thở.
Đối với địch nhân, ta chưa từng lưu tình.
Khi hắn đứng cùng với Tần chủ tế, tựa như một bức họa khiến người ta say mê.
Nàng phát hiện, Lâm Bắc Thần đang đằng đằng sát khí như cuồng ma, khi nhìn Tần chủ tế, đột nhiên trở nên ôn nhu giống như ánh nắng xuân đầu tháng ba.
Người kia cũng rất đẹp.
Chưởng quỹ tầng lầu Doãn Tam Bưu thất kinh mang theo người vọt đến hành lang."
Doãn Tam Bưu cười khổ nhìn Lâm Bắc Thần: "Lâm đại nhân, cớ sao ngài lại tức giận chứ?
Lúc này, thư ký riêng Dịch Thư Nam không nhịn được, lặng lẽ tiến đến bên cạnh Tần chủ tế: "Tần tỷ tỷ, ngươi có thể khuyên Lâm đại nhân một chút được hay không?"Ta sẽ cho ngươi biết cái gì gọi là tuyệt vọng" Khóe miệng Lâm Bắc Thần nhếch lên nụ cười tàn nhẫn.
Chi bằng bớt giận, có chuyện gì chúng ta từ từ nói.
Xảy ra chuyện lớn rồi."Nếu người đã biết chiến kỹ của ta, vậy người nên cân nhắc một chút có nên làm trái ý của ta hay không?
Đột nhiên.
Lâm Bắc Thần nhìn Doãn Tam Bưu: "Nếu không tin, ngươi có thể thử một chút, nhưng đừng trách là ta không nói trước" Doãn Tam Bưu chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh từ đuôi xương cụt xuất hiện, thuận theo xương sống bay thẳng Thiên Linh Cái, gần như muốn nổ bay sọ não của ông ta.
Sau đó, hắn đốt một nén nhang trên bàn.
Trong lúc nhìn đại đại lão bà, Lâm đại thiếu liền nở nụ cười ấm áp, giống như học sinh cấp ba vừa mới học xong, ôn nhu nói: "Máu đen làm ô nhiễm không khí, nơi này không quá sạch sẽ, người về phòng trước đi""Ta ở lại với người" Tần chủ tế bình tĩnh từ chối rời đi.
Chờ "người câu cá" đến..
Hắn sẽ kiên nhẫn chờ."
Doãn Tam Bưu tận lực khen tặng, muốn hóa giải cục diện.
Anh hùng Nhân tộc Hoắc Hàn Sơn, tham mưu cấp ba quân bộ Chân Như Ý đều bị đình trên tường, không thể động đậy.
Tách tách.
Nhất là khi bị ánh mắt của Lâm Bắc Thần tiếp cận, chẳng khác nào dao gác vào tim, khiến cho ông ta có một cảm giác áp bách đến ngạt thở.
Tần chủ tế nhìn ánh mắt lo lắng của nữ thư ký trẻ tuổi, giọng nói nhẹ nhàng hỏi: "Ngươi có nam nhân nào yêu mến chưa?"
Dịch Thư Nam khẽ giật mình, trong đầu vô thức hiện lên một hình ảnh thanh mai trúc mã, gương mặt trứng ngỗng xinh đẹp hiện lên sự ngượng ngùng: "Có".
Nàng không biết vì sao Tần chủ tế lại hỏi như vậy.
Chỉ thấy gương mặt xinh đẹp khiến người ta hít thở không thông của Tần chủ tế nở nụ cười ôn nhu: "Vậy tỷ tỷ nói cho ngươi biết hai chuyện""Chuyện thứ nhất, nếu đã lựa chọn, vậy thì người hãy vĩnh viễn tin vào nam nhân của người" Nàng dừng lại một chút, nhìn vào mắt Dịch Thư Nam rồi nói tiếp: "Chuyện thứ hai, khi người người thích vì bảo vệ người mà giận dữ rút kiếm, hãy ủng hộ hắn, đừng tự cho là lấy đại cục làm trọng mà ngăn cản hắn.
Bởi vì đó chính là sự kiêu ngạo và tôn nghiêm lớn nhất của người đàn ông" 1276 chữ
