Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 239: Toàn bộ đều chết?




Không thể nào.

Những chỗ khác, hắn đều đã quét qua một lần rồi, ngoại trừ Tứ minh chủ, Ngũ minh chủ, Nhị minh chủ bị hắn giết, thì ba tên minh chủ còn lại đều chưa xuất hiện, bọn họ nhất định đều đang ở trong đại điện.

Hắn cũng bắt lấy mấy tên lâu la hỏi rồi, ít nhất thì Đại minh chủ ngày thường đều sinh hoạt trong đại đại, làm sao có thể không ra được?

Lâm Bắc Thần đứng ở cổng, suy nghĩ một lúc, cuối cùng quyết định tiếp tục rắc chất độc.

Rắc tất cả Thiên Hương Tam Tiếu Tán cùng Long Huyết Trùng Tề vào trong đại điện, sau đó đem một ít củi từ nơi khác đến, chất thành đống ở cổng rồi trực tiếp châm lửa đốt, khói dày đặc cuồn cuộn theo hướng gió thổi vào trung đại điện.

Với tư cách là trùm cuối trong phó bản này, Đại minh chủ chắc hẳn không nghèo đúng không?." Đại minh chủ cười rộ lên.

Đại minh chủ vốn đã tắc thở, khuôn mặt cứng ngắc thì đột nhiên mở to hai mắt, như ác linh hoàn hồn, song chưởng như tia chớp đánh ra, hung hăng đánh vào ngực Lâm Bắc Thần.

Chỉ cần giết được Đại minh chủ, lại có thể phát tài rồi.

Chưởng kình vẫn chưa suy giảm, đánh ra ba mươi mét, ầm một tiếng trên cửa đại điện, làm chính điện rung chuyển dữ dội, như thể một trận động đất.

Là dấu hiệu của trúng độc." Lâm Bắc Thần suy nghĩ một chút, cuối cùng tự cho mình ăn một chục ngụm, đỉnh đầu xanh ngắt, sau đó trong miệng ngậm hai viên Vạn Độc Dịch Tích Đan, tay cầm kiếm đi vào trong..

Phía sau cánh cửa thứ nhất, có mấy tên mạo hiểm giả nằm la liệt, tất cả đều đã chết, cơ thể đã bị cháy đen, hẳn là trúng độc mà chết.

Trên đường đi, chỉ cần gặp phải đám mạo hiểm giả còn sống hay đang chạy loạn, sống dở chết dở, đều trực tiếp chém, một kiếm ở tim, một kiếm chặt đầu, đảm bảo rằng dịch vụ đầu thai đủ điều kiện một trăm phần trăm, tuyệt đối không bỏ qua bất kỳ khách hàng nào.

Đúng lúc này đột ngột xảy ra một chuyện.

Mãi đến sau cánh cửa cuối cùng, liền nhìn thấy một đại sảnh giống như Tụ Nghĩa Đường, có vài người nằm ngổn ngang, nhìn quần áo của họ thì địa vị chắc không thấp, tất cả đều chảy máu thất khiếu mà chết.

Cuối cùng hắn vẫn quyết định mạo hiểm vào xem, ngoài việc muốn giết tất cả mọi người trong đó, hắn còn thèm muốn chút ‘tài sản’ của Đại minh chủ.

Khi Lâm Bắc Thần trở lại cổng đại điện, ngọn lửa đã tắt, cổng đá đại điện đều bị cháy đen.

Không có lệnh bài."Ha ha ha.

Chuyện gì đã xảy ra?

Đồng thời, trên bậc thang thứ mười hai có một ngai vàng được chế tác tinh xảo."Mẹ kiếp, ta không tin các ngươi không ra.

Toàn bộ đều đã chết?

Cũng may có được điều này là nhờ có rất nhiều độc dược mà ‘Vạn Độc lão tổ’ đã dày công điều chế."Đại gia, trước tiên để đạn bay đã."Lão già nhà ngươi, quả nhiên là giả chết."Hả?

Lâm Bắc Thần leo lên bậc thang để quan sát kỹ hơn.

Nhưng tiếng cười rất nhanh đã dừng lại, bởi vì hắn chợt nhận ra có điều gì đó không ổn.

Hoặc bị độc, hoặc bị giết, dù sao tất cả họ đều bị Lâm Bắc Thần giết."Chẳng lẽ không có ai thật?

Đây là bị đầu độc chết đúng không?

Ngươi lại nỡ đánh lén?.

Sức mạnh của song chưởng trực tiếp đánh Lâm Bắc Thần thành tro bụi.

Đại minh chủ khẽ nhíu mày.

Bùm!

Một tiếng sau, Ma Quật của đám sâu mọt mạo hiểm giả này gần như đã trở thành một thành phố chết.

Rất nhiều mạo hiểm giả căn bản còn chưa nhìn thấy mặt Lâm bắc Thần mà đã chết rồi." Lâm Bắc Thần cảm thấy bất ngờ.

Hay bị độc thổi từ cửa đại điện vào?

Lúc này, Đại minh chủ mới khiếp sợ nhìn lên, một bóng người giống hệt thanh niên đã bị hắn đánh thành tro trước đó, đang từ phía sau cửa đại điện đi ra." Lâm Bắc Thần không muốn xông vào đại điện, nhỡ bên trong có cơ quan hay có mai phục thì chẳng phải là tự chui đầu vào rọ sao?

Đường đường là Đại minh chủ, sẽ chết lãng xẹt như vậy sao?

Lâm Bắc Thần cảm thấy bất ngờ, Bị chất độc trong nước đầu độc chết?"Đồ chó già ngươi, thật đúng là không có một chút nhân tính, một thiếu niên tuấn mỹ vô song, hiền lành chất phác, dung mạo như ngọc, nam tử vô song trong thiên hạ như ta.

Trên ngai vàng một bóng đen ngồi cứng ngắc, là một ông già vạm vỡ khôi ngô với mái tóc hoa râm mà hắn đã nhìn thấy đêm qua, khuôn mặt méo mó vặn vẹo, biểu cảm dữ tợn, đã tắt thở.

Không phải Lâm Bắc Thần thì còn ai nữa?

Đi vào đại điện, bên trong yên tĩnh." Lâm Bắc Thần cầm kiếm, bắt đầu đi lang thanh xung quanh các chỗ khác trong Thạch thành.

Sau khi chém xong liền tiếp tục đi tiếp." Một giọng nói phát ra từ cửa đại điện.

Lâm Bắc Thần không ngần ngại đâm một kiếm vào tim, sẵn chặt đầu.

Lâm Bắc Thần vừa bị đánh thành tro, không đổ một giọt máu nào, khi chưởng lực chạm tới, lại chưa truyền đến cảm giác đã chạm vào.

Ta còn không dùng sức mà tất cả đều ngã xuống rồi?

Đại điện sâu thẳm, tổng cộng có bốn cổng, sau mỗi cánh cổng đều có thi thể bị trúng độc chết.." Lâm Bắc Thần chửi ầm lên.

Hắn lo lắng có âm mưu vì thế mới dùng hình chiếu 4D, chiếu ra một người giống mình để vào đó.

Cũng may lão già kia ở bên trong giả chết, để tránh rút dây động rừng, không cẩn thận cảm nhận khí tức, dùng sức kìm lại, nên không phát hiện hình chiếu giả, trực tiếp ra tay, vì thế ngay lập tức bị phơi bày.

Đại minh chủ dần bình tĩnh lại, hắn ngồi ở trên thạch toạ, giống như đang nhìn kẻ thù giết cha, lạnh lùng nói: "Tiểu tặc, ngươi rốt cuộc là ai, tại sao lại là kẻ thù của Bắc Hoang sơn liên minh mạo hiểm giả ta?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.