Bóng người lấp lóe như dòng điện bắn ra.
Đinh định định.
Âm thanh binh khí giao kích nổ vang.
Rầm rầm rầm.
Lại mấy tiếng năng lượng va chạm cuồng bạo vang lên."Ha ha."Giết hắn" Tô Khảm Ly đã mất đi hứng thú chơi trò chơi.
Đám người Tô Mang tế ra bảo giáp luyện kim, dùng vũ khí thành danh của mình để chặn đường.
Kết quả như vậy khiến rất nhiều người trong đại điện cảm thấy ngoài ý muốn.
Bang Tô Mang xuất đao."Tiện nhân, giết cha mẹ ta, vị hôn thê và hàng xóm láng giềng của ta chính là người do người sai khiến.
Ta hỏi ngươi, ngươi có dám thừa nhận hay không?
Khi đao mang còn cách Tất Vân Đào nửa mét, bỗng nhiên vỡ vụn, hóa thành hư vô.
Mắt Tất Vân Đào trừng như muốn nứt ra, miệng phát ra tiếng gào thét không có ý nghĩa, giãy dụa muốn đứng lên nhưng cứ té ngã xuống vũng máu."A a a.
Tô Khảm Ly khẽ cười một tiếng, từ trên cao nhìn xuống, một chưởng nhấn ra.
Trong đại điện cũng còn một số nhân vật có lương tri, trong lòng khẽ thở dài, cảm thấy tiếc hận cho Tất Vân Đào.
Tất Vân Đào gầm thét, hai mắt mở to nhìn thẳng đao mang.
Nàng ta thản nhiên nói: "Là ta, thế thì như thế nào?
Thân ảnh mất khống chế đập thật mạnh xuống mặt đất bên trong đại điện, không biết đụng ngã bao nhiêu cái bàn, lăn dài mấy chục mét mới đứng vững thân hình..
Bóng người tách ra."Giết" Tất Vân Đào thôi động đao ý, hóa thành một luồng hồng quang, trường đao trong tay trảm xuống Tô Khảm Ly.
Chưởng ấn lộng lẫy như ngọc.
Thực lực của Tất Vân Đào còn mạnh hơn so với bọn họ đã nghĩ.
Có liên quan đến vị nữ nghị trưởng cấp hai này sao?
Một thời đại huy hoàng có lẽ cần mấy đời người gian khổ lập nghiệp sáng tạo ra.
Không biết từ lúc nào, tinh khu Tử Vi đã biến thành như thế.
Sắc mặt mọi người bên trong đại điện kinh ngạc nhìn Tô Khảm Ly.
Không phải Tất Vân Đào sai."Aa a a."
Đám người Tô Mang, Từ Vũ khẽ giật mình, sau đó lui lại."Có lẽ nó đã từng phát sinh qua trong chuyện xưa, nhưng hiện thực bây giờ không phải sâu kiến có thể lấy hết dũng khí khiêu khích thượng vị, mặc cho cấp dưới chiếm quyền.
Mấy nhân ảnh di hình hoán ảnh bên trong hư không, không ngừng giao thủ.
Mà là thế giới này sai.
Huy hoàng đã từng có dần dần mất đi, thời đại không còn đường lối, Nhân tộc mất đi chí tiến thủ, chỉ biết đắm mình trong vàng son lộng lẫy, người mang lòng chính nghĩa thì bị xa lánh, kẻ theo đuổi quyền thế thì kiêu ngạo, người thân cư miếu đường thì không lo công đạo, người ở chỗ giang hồ thì chỉ biết lo thân mình.
Bước chân Tất Vân Đào có chút lảo đảo, lui lại ba bước.
Ba đại nguyên soái liên thủ chặn đường, đánh ra sát chiêu nhưng cũng không giết chết được Tất Vân Đào.
Đao mang vỡ vụn, Tất Vân Đào há miệng phun ra một huyết tiễn, bay thẳng ra ngoài..
Chỉ nghe oành một tiếng, không khí bên trong đại điện nhanh chóng co vào.
Toàn thân hắn phồng lên chân khí màu đỏ."
Hắn nghiêm túc chất vấn.
Cho dù ngươi là thiên tài cũng còn kém xa lắm" Tô Khảm Ly cúi đầu quan sát Tất Vân Đào, giống như Thần Vương cửu thiên đang quan sát một con chó sắp chết.
Hắn hoảng hốt nhìn về phía Lâm Bắc Thần đang đứng trên bậc thang."Tránh ra" Tô Khảm Ly vươn người đứng dậy, đứng trên bậc thang, thản nhiên nói: "Để ta tự giải quyết.
Vẫn còn.
Tô Khảm Ly phát ra tiếng cười khẽ.
- Nhưng muốn ăn mòn thời đại thì chỉ cần chưa đến trăm năm, thậm chí ngắn hơn.
Ngược lại ba người kia đều bị thương, thương thế không đồng nhất, có chút chật vật.
Tất Vân Đào tu luyện huyết mạch thứ hai mươi Nguyên Tố Đạo, thôi động thực lực đến trình độ đỉnh phong, trường đao chấp pháp dài hẹp pha tạp màu đen trực chỉ Tô Khảm Ly.
Tất cả mọi người đột nhiên cảm thấy giống như có một bàn tay vô hình hung hăng bóp chặt trái tim bọn họ, vô cùng khó chịu."
Hắn như dã thú gào thét, ngay cả muốn đứng thẳng cũng không được.
Một tiếng nổ quen thuộc vang lên.
Mấy hơi sau.
Tu vi và chiến kỹ chênh lệch quá lớn.
Hắn giãy dụa muốn đứng lên, nhưng máu từ trong mũi miệng tuôn ra, không thể đứng dậy..
Nhẫn nộ đao ngoan.
Phá Thể Vô Hình Kiếm Khí..
Đối diện hắn, ra tay chặn hắn lại chính là nguyên soái Tô Mang của Khảm Côn quân bộ, nguyên soái Từ Vũ của Nhứ Ngữ quân bộ và nguyên soái Trần Đa Nghĩa của Long Nha quân bộ.
Không có nổ.
Bành.
Gương mặt xinh đẹp tuyệt luân bởi vì thân cư cao vị mà nuôi dưỡng được vẻ uy nghiêm tuyệt đối lộ ra nụ cười khinh thường, giống như đang quan sát một con chó dại đang ồn ào.
Đao mang như điện chém về phía Tất Vân Đào.
Phốc.""Ta giết người" Tất Vân Đào xách đao bước lên, từng bước một thối động khí thế.
Tinh thần Tô Mang chấn động mãnh liệt, theo bản năng sờ lên đầu của mình.
Ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung trên người Lâm Bắc Thần."Vừa rồi ta đột nhiên nhớ đến một chuyện rất quan trọng" Lâm Bắc Thần giơ ngón tay giữa lên vuốt mi tâm, không nhanh không chậm nói: "Ta có một bí kỹ Đạo đạo tên là Thiên Đao Quyết.
Sau khi đạt được, ta vẫn không lĩnh hội được.
Tất Vân Đào, nếu ngươi là đệ nhất thiên tài Đao đạo Thiên Lang tinh, ngươi có thể giúp ta tìm hiểu một chút hay không?"
1319 chữ
