Diệp Khinh An rất trẻ, thoạt nhìn vẻ ngoài chỉ cỡ hai mươi tuổi, mặt mũi đứng đắn, làn da trắng nõn, toàn thân có một loại hơi thở của người trí thức, giống như một thư sinh mặt trắng hào hoa phong nhã.
Người này cũng là một nhân vật truyền kỳ trong Xích Luyện Thần giáo.
Hắn là Nhân tộc, không phải Ma tộc.
Đến ngày hôm nay chưa từng tiếp nhận Chủng Ma.
Hắn là một cường giả Kiếm đạo trác tuyệt, chủ tu Nguyên Tố đạo trong hai mươi bốn huyết mạch của Nhân tộc, chân khí thâm sâu khó lường, bên hông từ trước đến nay luôn đeo hai thanh kiếm.
Mà không phải chỉ vì niềm vui thể xác."Thật sao" Lệ Vũ Kiền liếm môi, nói: "Ta sắp không chờ nổi nữa rồi.
Bên trong này là chân dung của một nhóm tổng cộng hai mươi "cận vệ".
Bất Tri Hạo Đại dung mạo tuyệt hảo, trời sinh lãng tử, từ lúc mười tuổi đã bắt đầu bỏ nhà ra đi, lưu lạc tinh hà, tu luyện Võ đạo."Bên trong nhóm này, có một thiếu niên tên là Bất Tri Hạo Đại, hình như cực kỳ xuất sắc" Lệ Vũ Kiền liếm môi.
Mặc dù không biết Vương Trung làm thế nào mà được, nhưng hắn thật sự đã biến thành một người khác.
Lệ Vũ Kiền thoáng nhìn sang vị Phó quan kỳ quái của mình, khép tập tranh trong tay lại.
Vẻ ngoài của nàng thuộc kiểu vô cùng thanh thuần, từ trên xuống dưới đều mang đến cảm giác yếu đuối trong trẻo khiến người ta thấy là yêu, khiến người ta chỉ nhìn một cái đã sinh ra ý muốn bảo vệ không thể nào kiềm nén được.
Cũng ví dụ như lần này, cái gọi là "cận vệ" được chọn lựa từ khắp nơi thật ra chính là "tuyển tú", đang chọn ra nam tử mỹ mạo trẻ trung, bổ sung vào đội ngũ hậu cung của Lệ Vũ Kiền.
Đến cả mặt mày cũng không cần phải biến hóa.
Bây giờ chỉ còn lại hai mươi người cuối cùng.
Tất cả những việc hắn từng trải qua cùng với chuyện có liên quan đến hắn, phần lớn đều có thể tra được, lai lịch thân phận đều rất trong sạch, không có bất kỳ điều khả nghi quá lớn nào.
Dưới sự kiến tạo của đủ loại trận pháp gia trì, thế giới bên trong tiểu hành tinh tràn đầy sức sống và tươi đẹp.
Đồ vật như thế này trước đây chỉ tồn tại trong anime của Trái Đất."
Diệp Khinh An sắc mặt thản nhiên như không hỏi.
Tuổi tác, tướng mạo, xuất thân của từng người một đều được viết rõ ràng.
Diệp Khinh An nói rồi xoay người ra ngoài, biểu cảm trên mặt vẫn bình tĩnh không dao động.
Rất nhiều người được gặp mặt nàng lần đầu tiên đều rất khó mà liên hệ được bốn chữ Xích Luyện Chi Hoa với nàng.
Trên đường đi, hắn cũng dễ dàng ứng phó tất cả đợt kiểm tra.
Thân phận không hề có một điểm sơ hở nào.
Không còn cách nào khác.
Một thanh màu xanh.
Nhưng Lâm Bắc Thần không cảm thấy áp lực chút nào.
Theo lý thuyết, loại tòa thành chiến tranh này không còn kém cỏi so với mẫu hạm cấp vũ trụ trong lý thuyết nữa.
Đến tận bây giờ hắn chỉ rút thanh kiếm màu xanh, chưa có kẻ nào từng thấy hắn rút thanh màu đỏ ra.
Sở dĩ hắn ở lại bên cạnh Lệ Vũ Kiền làm một Phó quan là vì hắn đang theo đuổi vị Xích Luyện Chi Hoa đây.
Lệ Vũ Kiền khẽ cười, đôi mắt xanh trong như nước nhìn chằm chằm vào Phó quan, nói: "Trước khi đi gặp bọn họ, chẳng lẽ ngươi không có điều gì muốn nói với ta sao?
Phim còn chẳng tạo được cảm giác như thế này, thầy phụ trách hiệu ứng đặc biệt chắc còn phải mệt đến nôn máu cũng không làm được như này."Vị huynh đài này.
Nên đến tận bây giờ, Diệp Khinh An chính là nam nhân duy nhất bên cạnh Lệ Vũ Kiền có thể gõ cửa tiến vào phòng ngủ mà chưa từng lên giường với nàng.
Diệp Khinh An thậm chí còn đích thân xử lý chuyện này, hơn nữa còn vô cùng cẩn trọng.
Ban đầu có tổng cộng một trăm người cùng với hăn.
Lên giường thì được, cưới ta thì không được.
Sau này thất bại trong cuộc tranh đấu quyền thế nên buồn bực sầu não mà chết, gia tộc từ đây lụi tàn.
Hắn bị Vương Trung đưa đến đại doanh của kẻ địch rồi.
Không một ngoại lệ nào, đều là mỹ nam tử.
Đúng thế.
Là kiểu theo đuổi rất nghiêm túc.
Mà dường như hắn cũng không quan tâm chuyện Lệ Vũ Kiền đã xảy ra quan hệ với nam nhân khác."
Diệp Khinh An rất chân thành suy nghĩ kỹ càng, nói: "Ví dụ như, ta cưới ngươi?"Cái này con mẹ nó mới đúng là thế giới văn minh Cao Võ.
Đều là rác hết.
Một thanh màu đỏ.
Lâm Bắc Thần quan sát không gian bên trong pháo đài chiến tranh, vô cùng rúng động.
Ngươi, bộ dạng chưa đủ đẹp trai""Vậy ta sẽ nhanh chóng sắp xếp nhóm người Bất Tri Hạo Đại này đến gặp ngươi.
Còn có mấy người bị phát giác là gian tế, thích khách các thứ, tất cả đều bị xử lý."Muốn đi gặp bọn họ ngay bây giờ sao?
Cả quãng đường vừa đi, Lâm Bắc Thần đã bị tên Phó quan tên là Diệp Khinh An kia làm ảnh hưởng sâu sắc.
Kiểu khí chất thế này rõ ràng trái ngược hoàn toàn với tiếng tăm, địa vị và sự tích đáng sợ về nàng.
Bởi vì hắn chỉ cần dùng đến thanh kiếm màu xanh thôi là có thể giải quyết được đối thủ.
Thân ở trong lòng địch là sẽ nguy hiểm tứ bề như thế, bước từng bước trong lo sợ.
Bởi vì nói về vẻ ngoài, bọn họ không thắng nổi hắn."Đúng là có một thiếu niên như thế, vẻ ngoài như hạc giữa bầy gà trong tất cả hậu tuyển, và cũng là độc nhất vô nhị trong số tất cả mỹ thiếu niên mà ta từng gặp, ta chưa bao giờ được gặp một người anh tuấn đến thế" Diệp Khinh An cũng đồng ý, gật đầu: "Tu vi chân khí cấp bậc Đại lãnh chúa đỉnh phong, nhục than cấp bậc Vực chủ nhị thập ngũ giai, xuất thân từ gia tộc Bất Tri - quý tộc sa sút của hoàng triều Y Trĩ, là gia tộc huyết mạch đơn truyền.
Sau này lần lượt bị loại."
Lệ Vũ Kiền ngáp một cái, ngồi thẳng dậy, nói: "Mơ đi.
Cha là Bất Tri Kế Bảo, từng là trung thần của hoàng triều Y Trĩ, đủ để đối đầu với Tà Võ Vương.
Bởi vì trong nháy mắt khi nhìn vào người này, hắn cảm nhận được sự nguy hiểm đến mức dựng tóc gáy, trực giác nói cho hắn biết rằng người này rất mạnh, khủng bố hơn so với vẻ bề ngoài trí thức của hắn nhiều, phải để ý một chút.
Một mỹ thiếu niên tiến đến, nói: "Tại hạ Sở Tân, không biết huynh đài xưng hô ra sao?"
Lâm Bắc Thần thoáng nhìn sang đối thủ cạnh tranh này, nói: "Ngươi tên gì, liên quan quần què gì tới ta.
Ta tên là gì, liên quan quái gì đến ngươi?"
Sở Tân: "" Có ý tốt chào hỏi, người này sao tự dưng lại xù lông lên thế.
1350 chữ
