Thắng bại không quan trọng.
Nàng cho Lâm Bắc Thần quyền lực, là hy vọng tiểu tử này cơ linh một chút, làm dáng một chút, không phải thật sự xông lên chịu chết.
Loại luận võ này, ý nghĩa thắng thua sau cùng không lớn.
Thu lợi trên chiến trường mới là bên thắng thật sự.
Lúc này, trong Thú nhân đối diện đã chọn ra được võ sĩ thân cao ba thước, cầm cự phủ bạch cốt trong tay, toàn thân trên dưới toát ra khí tức giết chóc bưu hãn, ngay cả không khí bên cạnh cũng bị bóp méo.
Tốt.
Oành.
Giao thủ với cường giả Thú nhân da xanh tàn bạo hiếu chiến.
Đám thú nhân da xanh Hoắc Nhĩ Tư cười vang."
Sở Tân đang có cảm giác ăn dưa đột nhiên lại ăn vào người mình, có chút vội vàng không kịp chuẩn bị.
Đến lúc đó, để ta xem cái tên hèn nhát ngươi còn từ chối như thế nào nữa.""Chúng ta đã sớm nghe nói bọn họ chẳng qua chỉ là bình hoa dễ nhìn mà thôi.
Sở Tân cười lạnh: Nếu ngươi dám xuất chiến, chiến thắng quay về, ta nhất định sẽ đứng ra bảo vệ vinh quang của đại soái.
Nhất định sẽ chết đến ngay cả mẹ ruột cũng nhận không ra.
Trong cận vệ đoàn, Sở Tân một lần nữa lén cười vui vẻ.
Diệp Khinh An xoa huyệt Thái Dương, chẳng biết nói gì với Lâm Bắc Thần."Chúng ta thân là thị vệ đại soái, nhận được sự tín nhiệm của đại soái, tại sao lại không báo đáp ơn tri ngộ của đại soái?"
Gương mặt Sở Tân đỏ bừng nhưng cũng không lọt hố, cưỡng từ đoạt lý: "Nếu bảo vệ vinh quang của đại soái, ngươi là đội trưởng, hãy làm gương trước đi?.."
Lâm Bắc Thần chiếm cứ đạo đức, bộc phát khí thế mạnh mẽ, nổi giận mắng: "Biển cả quét qua mới thể hiện được bản sắc nam nhi.
Khí trụ siêu thanh trong suốt gào thét xuất hiện.
Lâm Bắc Thần làm ra vẻ đương nhiên: "Ta là đội trưởng, ta ra lệnh cho ngươi xuất chiến..
Sở Tần như muốn thổ huyết.?
Hắn dựa vào giá trị nhan sắc để kiếm cơm.
Cảnh tượng khó coi trước mắt lại càng khiến bọn họ phách lối và ương ngạnh hơn.
Đi rất nhẹ nhàng.
Cường giả Thú nhân từng bước bước đến, bạch cốt cự phủ vung vẩy trong tay, hàn mang lấp lóe, uy áp dọa người tràn ngập, giống như một cỗ máy giết chóc kinh khủng bước ra từ chiến trường Tu La, răng nanh bén nhọn lật ra bên ngoài, cười gằn nói: "Tiểu côn trùng, là ta giết ngươi..
Giậm chân một cái.
Tu vi chân khí cũng chỉ là Vực Chủ cấp 21 mà thôi.
Ngươi chính là quán quân chụp mũ..
Lúc này, Sở Tân chỉ muốn mạng không muốn mặt, hắn cứng cổ nói: ‘Đây là sai mệnh, ta không tiếp nhận" Cảnh tượng như vậy khiến trán người trong đại điện đều hiện lên hắc tuyến.
Vực Chủ cấp 30 đỉnh phong.
Quyền kinh phát ra tiếng nổ."Sở Tân" Lâm Bắc Thần đột nhiên quát to.
Khí lưu mắt trần có thể thấy được bộc phát ra.
Tạp vật bị đánh bay.""Ngươi không xứng" Lâm Bắc Thần hít sâu một hơi, đột nhiên đưa tay đánh ra một quyền."Mau đến nhận lấy cái chết đi.
Người chết, tất cả của người sẽ thuộc về ta.
Nhưng vào lúc này."
Sở Tân: "?
Giống như có bột phấn bị đánh bay..
Lâm Bắc Thần cười lạnh, nhảy ra giữa sân."Ngươi gây ra tai họa, liên quan gì đến ta?
Đây không phải của người phúc ta sao?
Cường giả Thú nhân da xanh tay cầm cự phủ đối diện chỉ cảm thấy hoa mắt, còn chưa kịp làm ra bất kỳ động tác nào, ý thức đã bị đánh mất."Ha ha, các ngươi đúng là tham sống sợ chết.
Lệ Vũ Tầm nhìn Lâm Bắc Thần, trong lòng không khỏi thở dài.
Cực kỳ kinh khủng.
Ý hắn muốn nói, xuất chiến không thì không đủ mà nhất định phải chiến thắng.?
Đi chịu chết đi.
Một tiểu thị vệ mới miễn cưỡng tiến vào cấp Vực Chủ, làm sao là đối thủ của một đại Vực Chủ đỉnh phong thân kinh bách chiến chứ?
Một chút hảo cảm mơ hồ sinh ra trước đó bây giờ gần như biến mất không còn.
Nửa người dưới còn đứng im tại chỗ.
Ha ha, chỗ nào so sánh với dũng sĩ Thú nhân cường tráng, bền bỉ như chúng ta?
Dọn dẹp sạch sẽ.
Sau đó, sợ hãi và phẫn nộ nương theo mà đến."Được, ta là Đội trưởng, để ta làm gương" Lâm Bắc Thần đột nhiên không đôi co với Sở Tân nữa, trở nên mạnh mẽ: "Ta xuất chiến xong là đến ngươi."
Lâm Bắc Thần ngoắc ngoắc ngón tay với tên cường giả Thú nhân đang cầm bạch cốt cự phủ đối diện.
Bây giờ chính là lúc ngươi hiệu lực vì đại soái.
Tên của ta là.
Phần eo là một vết thương hình bầu dục.
Lâm Bắc Thần quay người, nheo mắt mỉm cười nhìn hắn: Trận chiến đầu tiên do người bảo vệ vinh quang của đại soái đi.
Tất cả mọi người đều cảm thấy lần này Lâm Bắc Thần chắc chắn sẽ phải chết.
Sở Tần vô thức nói: "Có thuộc hạ" Đây là phản ứng có điều kiện được hình thành trong mấy ngày gần đây."Đây là vệ đội đại soái Xích Luyện thần giáo sao?
Cho nên, ngươi phải nhớ kỹ tên của gia gia..
Vô số ánh mắt nhìn chăm chú, Lâm Bắc Thần một bước tiến lên.
Đúng lúc này.""Xích Luyện thần giáo cũng chẳng có gì hơn.
Oành.
Ngươi khúm núm như vậy, xứng đáng với đại soái sao?
Phần cơ thể từ vết thương trở lên, bao gồm bạch cốt cự phủ giống như băng tuyết hòa tan trong ánh mặt trời, biến mất không thấy gì..
Mau xuất chiến đi.""Ta.
Phốc."
Sở Tân không chút nghĩ ngợi hỏi ngược lại: "Vì sao người lại bảo ta xuất chiến?"Đại phủ của ta đã sớm đói khát khó nhịn rồi.
Vừa nãy hắn lòng đầy căm phẫn, bây giờ lại tham sống sợ chết bảo người khác xuất chiến."
Lâm Bắc Thần thản nhiên nói: "Ngươi không muốn bảo vệ vinh quang của đại soái?
Nửa người trên của hắn bị quyền kình đánh trúng, lập tức hóa thành bột mịn.
Quyền kình đáng sợ trong nháy mắt chôn vùi vị cường giả Thú nhân.
Quyền kình dần dần khuếch tán thành một mặt quạt, chấn hơn mười cường giả Thú nhân tham gia yến hội ở đằng sau không kịp chuẩn bị thành huyết thủy thịt nát, va thật mạnh vào vách đại điện, phát động trận pháp ma văn gia trì, toàn bộ đại điện ầm ầm rung động.
Một quyền ấn cự hình mười mét vuông, giống như điêu khắc trên vách đá hiện ra.
Tinh thần của mọi người dưới uy thế của một quyền này tạo thành không khỏi chấn động hẳn lên.
1097 chữ
