Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 2633: Xuân về hoa nở Câu nói vừa dứt.




Bên cạnh hắn, chậm rãi nhảy ra thêm một nam tử trẻ tuổi cỡ hai lăm hai sáu tuổi.

So với những người khác mặc quần áo thư sinh, đầu đội mũ khăn vuông, nam tử trẻ tuổi này có dáng người cao lớn, khoác nhuyễn giáp màu đỏ sẫm, cơ bắp nhô lên cao, cơ thể cứ như được đúc từ sắt, toàn thân trên dưới tỏa ra khí thế nóng hừng hực và sát khí nồng nặc mùi máu tươi.

Chỉ vừa nhìn thôi đã biết đây là cường giả Võ đạo khác huyết mạch đi ra từ trong núi thấy biển máu."Tại hạ là Nguyên Toại Lưu, Thánh thể đạo, tu vi cấp bậc Tinh vương tứ thập cửu giai" Nam tử trẻ tuổi chắp tay, thản nhiên nói: "Tần Liên Thần, người tự mình rời khỏi nơi này hay để ta đánh gãy chân người, lỗi người rời khỏi đây."

Chân mày Tần chủ tế hơi nhướng lên..

Trong ánh mắt của nàng xuất hiện ánh sáng.

Sự vui sướng không thể nào che giấu nổi nhanh chóng tràn ra khắp gương mặt tuyệt mỹ kia.."

Trong ánh mắt Lâm Bắc Thần tràn đầy yêu thương: "Gầy đi rồi" Tần chủ tế bật cười.

Họ trông thấy một thiếu niên mặc quần áo thư sinh màu xanh nhạt, đầu đội mũ khăn vuông, không biết đã xuất hiện ở sau lưng Nguyên Toại Lưu từ lúc nào.

Thiếu niên này tuấn mỹ vô cùng, hoàn mỹ đến mức không còn giống như phàm nhân hồng trần thế tục nữa..

Đã cự tuyệt ta như thế, vậy thì phải chịu xấu mặt đi, tiện nhân...

Các thư sinh vây xem xung quanh đều trở nên phần khích.

Ngôi chùa cổ cũ nát vốn lạnh lẽo tịch lặng dường như trong nháy mắt đã bị ánh sáng tươi đẹp ấm áp thổi tan.

Hắn cũng cảm giác có điều không ổn, trực giác nói cho hắn biết rằng, tai họa khủng bố đang giáng xuống."

Nguyên Toại Lưu đang tiến hành đếm ngược."

Tần chủ tế thở dài một hơi, đang định đưa ra quyết định..

Thuận theo ánh mắt của Tần chủ tế, có người chậm rãi quay đầu nhìn lại.

Một số người còn không nhịn được mà ngẫm nghĩ rồi nói: "Một nữ tử xinh đẹp hoàn mỹ thế này, nàng có thật sự giống như các đại học viện, học phủ và thư viện miêu tả không, có thật là một nữ ma đầu tội ác tày trời, lòng dạ khó lường?

Lý Quang Khư càng lộ ra nụ cười âm hiểm."Tiến sĩ đạo tranh chấp nội bộ, ngươi dám nhúng tay?

Lôi một kẻ tai họa thế này ra, đánh đập hung hăng một phen, sỉ nhục, đuổi đi, là chuyện khiến lòng người phấn khích."Đáng tiếc, ngươi đã đưa ra lựa chọn sai lầm như thế?

Hai tiểu thư đồng như còn muốn nói đó nữa, Nguyên Toại Lưu khẽ hừ lạnh, sát khí vô hình ồ ạt phóng ra, mặt mày tiểu thư đồng lập tức trắng bệch, lùi về sau, một câu cũng không nói nổi nên lời.

Trong phút chốc, Lý Quang Khư thật sự không dám mở miệng nói chuyện.

Lúc này, Tần chủ tế vẫy tay."

Hai tiểu thư đồng đều không cam lòng hét to.

Thời gian bọn họ đi theo Tần chủ tế không dài, đều là cô nhi là Tần chủ tế giữ lại bên mình, xem Tần chủ tế như tỷ tỷ hay mẫu thân vậy.

Không phải là Lâm Bắc Thần cuối cùng cũng đến kịp thì còn là ai nữa?

Chỉ là lúc này gương mặt đẹp của hắn đã bị bao phủ bởi sự lạnh lẽo, toàn thân tỏa ra sát khí kinh khủng, tựa như một con hung thú đang nhắm vào người, khiến cả bầu không khí bên ngoài chùa Thảo Mạo dường như ngưng đọng, thành một đầm lầy chết chóc..

Ha ha ha, Nguyên huynh, lần này phải phiền đến người rồi" Nguyên Toại Lưu gật đầu, mặt không đổi sắc nhìn về phía Tần chủ tế, nói: "Ta cho người thời gian mười nhịp thở, sau mười hơi thở, ngươi còn không lui đi, ta sẽ đánh gãy tứ chi của ngươi, lỗi người rời khỏi đây?.

Hắn làm chuyện hợp tình hợp lý như thế, vả lại còn đại diện cho ý nghĩ của không phải một mình hắn.

Ngay đúng lúc này.

Rất đẹp trai..

Cứ như thể hắn đang bị một con tinh thú loài săn mồi khủng bố đứng đầu chuỗi thức ăn chầm chậm tiếp cận.

Thân hình Lâm Bắc Thần hơi động."Ngươi không sao chứ? chín, tám, bảy.

Lý Quang Khư đắc ý phản bác: "Tiện nhân, ngươi cũng xứng tự xưng là người trong Tiến sĩ đạo à?

Một ả tiện chủng từ xứ khác đến mà thôi.

Đến cả việc xoay người hắn cũng không dám làm.

Hai tiểu thư đồng ở bên cạnh đều nghiêng đầu, giống như một chú mèo tò mò, nhìn Lâm Bắc Thần từ trên xuống dưới.

Trong chớp nhoáng đó, toàn thân Nguyên Toại Lưu đột nhiên run bắn lên."Mười.

Bầu không khí bỗng nhiên trở nên căng thẳng.

Đây là ấn tượng đầu tiên của hai tiểu gia hỏa này đối với Lâm Bắc Thần.

Bởi vì trực giác nói cho hắn biết rằng bất kỳ một động tác nào cũng có thể kéo theo động cơ, tạo thành đòn công kích bài sơn đảo hải khủng khiếp của đối phương. bốn, ba, hai, một" Thời gian đếm ngược nhanh chóng kết thúc.

Cảm giác nguy hiểm trập trùng không cách nào áp chế được đột nhiên xuất hiện trong tim hắn.

Các thư sinh bên ngoài chùa Thảo Mạo như thoáng lâm vào cơn say.

Hàng chân mày của Lý Quang Khư giật lên điên cuồng..."

Một giọng nói ẩn chứa lửa giận khó nén vang lên sau lưng Nguyên Toại Lưu, mỗi chữ mỗi câu truyền đến.

Cùng lúc đó."Năm.""Người thân là tráng hán, đúng là vô lý, thô bỉ vũ phu.

Đôi chân mày xinh đẹp đang nhíu chặt lại với nhau của Tần chủ tế đột nhiên giãn ra.

Mồ hôi lạnh, từng giọt từng giọt trượt xuống trên trán của Nguyên Toại Lưu.

Nụ cười này chỉ thoáng qua như ngọn gió xuân đột nhiên thổi qua, vô số hoa dại trong cả ngôi chùa Thảo Mạo như thể đồng loạt nở rộ, ngôn ngữ trong ánh mắt và bút mực không thể nào hình dung được vẻ tuyệt đại phong hoa đang chầm chậm nở rộ này.

Nguyên Toại Lưu bước ra một bước, khí lưu toàn thân phun trào, nói: "Ta đánh gãy tứ chi này của ngươi.

Nhưng chưa từng có một người nào có thể giống như kiểu Lâm Bắc Thần, khiến Tần chủ tế vừa gặp đã để lộ vẻ tươi cười.

Ngoài ra, nó còn mang đến khoái cảm trả thù.

Sắc mặt nàng trở nên ngưng trọng.

Hai người họ đi theo bên cạnh Tần chủ tế thời gian lâu như thế, đã từng gặp gỡ rất nhiều người.""Cũng chỉ cũ mới có nửa năm thôi, sao có thể gầy đi được" Nụ cười nhẹ nhàng trên mặt Tần chủ tế để lộ rõ ràng tâm trạng vui vẻ trong lòng.

Bởi vì lúc trước, hắn đã từng thổ lộ với Tần Liên Thần không chỉ một lần, kết quả lại là lần lượt bị từ chối một cách lạnh lùng.

Chớp mắt sau đó, Lâm Bắc Thần đã xuất hiện ở bên cạnh Tần chủ tế."Ngươi nói muốn đánh gãy tứ chi của ai?

Hắn bày vẻ mặt chờ mong.

Thật sự vô cùng đẹp trai.

Nói chính xác hơn, trước đây hai tiểu gia hỏa thậm chí rất hiếm khi thấy Tần chủ tế cười.

Nhưng lúc này, Tần chủ tế chẳng những cười mà còn đang cười mãi.

Có "gian tình".

Hai tiểu gia hỏa liếc mắt nhìn nhau, rồi híp mắt lại.

1253 chữ


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.