Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 2634: Tất sát




"Gầy chính là gầy thôi" Lâm Bắc Thần chớp mắt, nói: "Chờ ta xử lý xong mấy con ruồi đáng ghét này, chúng ta tìm một nơi, tẩm bổ cho ngươi một phen" Tần chủ tế nhìn biểu cảm quái quái trên mặt hắn, lập tức hừ khẽ.

Gia hỏa này, chắc chắn lại nghĩ ra mấy chõ loạn thất bát tạo gì nữa rồi.

Lúc này...

Nguyên Toại Lưu chịu đựng cơn đau kịch liệt, gào thét, lực lượng bộc phát, nắm đấm bên tay phải bất ngờ vung ra.

Gọn gàng, ngăn nắp.

Đây là hành vi vũ phu thô bỉ. các hạ là ai?

Mà lúc này."

Nguyên Toại Lưu hít vào một hơi thật sâu, đáp: "Bị người khác nhờ vả.

Làn sóng dao động cuồng bạo.

Đinh.

Sự chênh lệch giữa thư viện Đông Lâm và học viện Cầu Tri tựa như lạch trời, giống như sự chênh lệch giữa trung học thôn Ngọc Môn - Cam Túc hay xã Liễu Hà với Thanh Hoa, Bắc Đại vậy..

Sức mạnh từ Thánh thế đạo cấp bậc Tinh vương đỉnh phong tứ thập cửu giai có thể nói là khủng bố.

Lông tơ Lý Quang Khư dựng đứng, ý thức được cái chết đã chực chờ, lập tức nghiêm giọng nói: "Tường đồng vách sắt, vững như thành đồng" Âm thanh lật sách vang lên từ trong hư không.

Rắc rắc.

Thanh âm như sấm đến.

Trong chớp mắt, tất cả dị tượng loạn tượng biến mất không thấy đầu nữa.

Mới vừa rồi là người sai sử kẻ này xuất thủ phải không?

Rắc, rắc.

Một tia gió như kiếm khí được bắn ra.

Cánh tay trái của hắn đã bị xé rách xuống..

Âm thanh thứ hai vang lên.""Ngươi thừa nhận là tốt" Lâm Bắc Thần nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng sáng chỉnh tề, lóe lên vệt hàn quang như đao kiếm, nói: "Vậy thì chết đi."

Nhưng tay của Lâm Bắc Thần vốn không dừng lại.

Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.

Một lời không hợp, ra tay giết người.

Lý Quang Khư khó mà tin nổi, nhìn vào Lâm Bắc thần, tay run rẩy chỉ chỏ, nói: "Ngươi.

Trên vách tường năng lượng phóng ra một đống tia lửa văng tung tóe.

Người vậy mà giết người?"Ngươi..

Nguyên Toại Lưu chỉ kịp cảm thấy mắt hoa lên.""Người không phạm ta, ta không phạm người" Bên trong đôi mắt sâu thẳm của Lâm Bắc Thần lóe lên ánh sáng rét lạnh, nhìn chằm chằm Lý Quang Khư, nói ra từng chữ từng câu: "Nếu người phạm ta, không còn một ngọn cỏ.

Viu.

Hai chân của Nguyên Toại Lưu cũng bị kéo đứt."

Lý Quang Khư cố dốc hết dũng khí, nói: "Đây là chuyện giữa thư viện Đông Lâm và Tần Liên Thần, không liên quan đến các hạ, mong các hạ chớ nhúng tay vào" Hắn khai ra bối cảnh sư môn của mình..

Ánh mắt như lưỡi kiếm tiếp cận về phía Nguyên Toại Lưu, Lâm Bắc Thần chậm rãi tiến đến, nói: "Ngươi vừa mới nói muốn đánh gãy tứ chi của ai?"A.."

Lời còn chưa dứt..

Nhưng Lâm Bắc Thần chỉ há miệng hít vào, trong nháy mắt đã hút hết tất cả khí lực loạn lưu từ cú đấm mang theo cùng với không khí bên ngoài tràn vào trong miệng.

Chênh lệch thực lực giữa đôi bên tựa như hồng cầu.

Không thèm dây dưa dông dài chút nào.

Vốn không phải thứ mà bất kỳ bí thuật hay ngoại vật nào có thể giải quyết.

Đương nhiên, cái danh này chỉ mang ý nghĩ tượng trưng thứ tự trước sau mà thôi..

Lý Quang Khư rướn cổ lên, cắn răng nói: "Là ta thì sao nào?

Nguyên Toại Lưu hét lên thảm thiết.

Lý Quang Khư chỉ vừa kịp buông lỏng một chút thì trong nháy mắt sau đó, tiếng ken két vang lên, sắc mặt hắn điên cuồng thay đổi..

Không có cái miệng lảm nhảm của ngươi."A..

Lâm Bắc Thần đã đến trước mặt hắn.

Máu tươi phun ra.

Rất nhiều thư sinh mặt mũi hoảng sợ, hai chân run run lùi về sau."

Nói xong, hắn co ngón tay rồi búng ra.

Cánh tay phải của Nguyên Toại Lưu lại bị Lâm Bắc Thần kéo đứt."

Bụp.

Trước người hắn bỗng nhiên xuất hiện thêm một vách tường năng lượng trong suốt, bảo vệ hắn ở phía sau..

Nhưng Lâm Bắc Thần hoàn toàn không thèm để ý tới hắn.

Tay phải tóm lấy cánh tay trái của hắn, bất ngờ phát lực.

Nguyên Toại Lưu nằm trong vũng máu, khuôn mặt vì đau đớn kịch liệt mà vặn vẹo, nhưng hắn không hề kêu rên thảm thiết, cũng không hề cầu xin tha thứ, bên trong đôi mắt tràn ngập oán hận, lớn tiếng bật cười lạnh lẽo, nói: "Tiểu tử, có bản lĩnh thì ngươi giết ta ngay đi, sư tôn Thánh Chân Tinh quân của ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Ta cũng không định buông tha cho hắn đâu...

Dạy dỗ ra thứ đệ tử rác rưởi thế này.

Lâm Bắc Thần nhấc chân, trực tiếp giẫm nát bét đầu hắn ta.."Thủ hạ lưu tình" Nhìn thấy cảnh tượng này, Lý Quang Khư lấy làm kinh hãi, vội vàng lớn tiếng nói: "Nguyên huynh chính là đệ tử thân truyền của Tổng chủ đại tông Thánh Chân Lưu bên ngoài tinh hệ."

Hắn hoảng sợ vô cùng, hét lên: "Điện quang hóa thạch" Dưới câu chú này, tân thể hắn được gia trì lực lượng, tốc độ di chuyển bùng nổ, trong nháy mắt phản ứng tự nhiên, chợt lóe sang bên cạnh.

Kình lực từ nắm đấm như kinh đào hải lãng, trong nháy mắt đã bành trướng, đủ để khiến toàn bộ ngôi chùa Thảo Mạo và đám người xung quanh bị hất bay.

Thư viện Đông Lâm rất có tên tuổi ở tinh hệ Lệ Chí, đây chính là thế lực Tiến sĩ đạo xếp thứ hai, sau học viện Cầu Tri.

Thiếu niên tuấn mỹ như yêu ma này không phải là Tinh quân?

Tiếng kim loại và vào nhau vang lên."Sao có thể?

Chẳng lẽ ngươi còn dám động thủ với ta hay sao?

Người này đường đường là cường giả cấp bậc Tinh vương đệ nhất Thánh thể đạo tứ thập cửu giai, một thân thực lực trác tuyệt, có rất nhiều bí thuật mạnh mẽ, còn chưa kịp thi triển đã giống như một con rối vụng về, bị người phế bỏ tứ chi."

Con người của Nguyên Toại Lưu bất ngờ co rụt lại, trong lòng hoảng hốt, khó mà tin nổi.

Tia kiếm khí chỉ phong kia không hề tan đi mà còn bộc phát thêm lần nữa, trực tiếp làm vỡ vách tường năng lượng, tiếp tục bay vụt về phía hắn.

Phụt.

Một đốm máu tươi nổ tung giữa hư không.

Cánh tay trái của Lý Quang Khư bị chỉ phong kiếm khí xuyên thủng, lập tức nổ tung, hóa thành huyết vụ bột mịn, lan ra khắp không gian, tựa như một đóa hoa màu đỏ ngòm nở rộ.

Dù có bốn chữ châm ngôn "Điện quang hóa thạch" gia trì thêm thì vẫn chưa thể hoàn toàn né tránh được chỉ phong kiếm khí của Lâm Bắc Thần tại thời khắc cuối cùng đó.

1164 chữ


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.