Mộ Dung Thiên Giác quay người trở về, nhìn Lâm Bắc Thần, thành khẩn nói: "Thư hữu, mong người nghĩ lại""Xem như có đối địch với toàn bộ thư viện Đông Lâm thì sao chứ?""Aa a a."
Lâm Bắc Thần nở nụ cười dài rét lạnh, nói: "Ngươi không hiểu rồi, kẻ nên bất an chính là thư viện Đông Lâm, chứ không phải là ta" Mộ Dung Thiên Giác chỉ cảm giác kẻ trước mắt bá khí bức người, mạnh mẽ đến mức rối tinh rối mù, chính là kiểu mà mình chưa từng gặp được, vội vàng nói: "Thư hữu, ngươi giết chết Lý Quang Khư còn vô cùng có khả năng gây nên hỗn loạn ở tinh hệ Lệ Chí...
Tất cả mọi người nghẹn họng nhìn trân trối cảnh tượng Lâm Bắc Thần túm lấy thi thể bị chặt đầu trong tay.
Nàng thở dài một hơi, vô cùng tiếc rẻ, nói: "Ta không biết người đến từ đâu, cũng không biết bối cảnh của người là gì, càng không biết ngươi dựa vào át chủ bài gì, ta chỉ nói cho người biết, người dùng hết tất cả mọi thứ cũng không thể đối chọi lại được với thư viện Đông Lâm.""Mau, mau đi tìm thủ tịch""Đi báo cáo lão sư" Mười mấy thư sinh học viện Đông Lâm lập tức mặt mày trắng bệch, xoay người rời đi."
Lâm Bắc Thần lộ rõ sát khí, không chút lưu tình.""Ngươi giết hắn rồi sao?
Âm!
Trong nháy mắt sau đó.
Không hổ là thủ tịch.
Thân hình Mộ Dung Thiên Giác run lên, trên gương mặt kiều diễm tuyệt mỹ, quang mang đỏ trắng giao nhau lập lòe, tiếp đó tòa hư ảnh Thái Cổ Thần Sơn phía sau lưng trong nháy mắt cũng vỡ nát đổ sụp.
Xung quanh thân thể vang lên tiếng lật sách rào rào.
Rất nhiều thư sinh hiểu được điều đó có nghĩa là gì, lập tức tê dại cả da đầu."
Lâm Bắc Thần thản nhiên nói: "Đừng tưởng rằng ngươi có mấy phần tư sắc là có thể tự cho là đúng ở trước mặt ta."Ngươi."Ai cản ta thì phải chết.
Vung tay đấm ra một đấm.
Đám người cũng tỉnh hồn, nhao nhao lùi về sau.
Toàn bộ bên ngoài chùa Thảo Mạo cuồng phong gào thét, luồng không khí hỗn loạn như kinh đào hải lãng."
Lâm Bắc Thần nở nụ cười giễu, ném thi thể của Lý Quang Khư cái bộp sang bên cạnh, nói tiếp: "Kẻ nên giải thích, là thư viện Đông Lâm" Mộ Dung Thiên Giác chán nản.
Hôm nay, coi như lão Thiên Vương có đến hắn cũng phải giết chết Lý Quang Khư.
Không biết tại vì sao hắn lại chọc giận đến thư hữu, có thể để tại hạ làm hòa hoãn chuyện này, để Lý thư hữu chịu nhận lỗi.
Cái gọi là rồng có vảy ngược, chạm vào, không chết không thôi."Học trưởng."Ta không thể nhìn người phạm sai lầm được" Mộ Dung Thiên Giác thản nhiên nói tiếp: "Gió êm sóng lặng Tiếng lật sách lại vang lên.
Đây đầu khác gì một hòn thiên thạch ập xuống mặt nước vốn đã không an tỉnh."Mộ Dung học tỷ""Không ổn rồi, mau cứu người" Xung quanh hỗn loạn.
Người vẫn chưa đủ tư cách đầu.
Vậy kể từ bây giờ trở đi, nàng ta không những không vào được học viện Cầu Tri mà đến cả chuyện sống sót cũng khó, các ngươi.
Bọn hắn chỉ đến bóng chuyện thôi, nhưng không ngờ vậy mà lại được nhìn thấy cảnh tượng thế này.
Đệ đệ ruột của học viên thủ tịch thư viện Đông Lâm, học viên ưu tú Lý Quang Khư đã chết trên Vấn Đạo Sơn.
Đó là thế lực đáng sợ nhất tinh hệ Lệ Chí này, trêu chọc một người chẳng khác gì trêu chọc cả một đống người.
Uy áp khủng bố bùng nổ trong chớp mắt.
Ngươi.
Khí bạo lôi âm, tựa như tiếng rồng ngâm..
Rắc."
Nàng há miệng nôn ra một ngụm máu tươi, cả người như diều đứt dây bay ngược ra bên ngoài...
Ngươi không thể nào mở miệng giải thích được nữa rồi""Giải thích?"Thư hữu hãy tỉnh táo" Nàng cũng không lùi bước, cho thấy thái độ ngăn cản..
Cho người thời gian ba nhịp thở, tránh ra" Dù sao Mộ Dung Thiên Giác cũng là thiên tài đỉnh cấp của học viện đỉnh cấp, đã mấy lần dùng lời nói khuyên nhủ, kết quả còn bị Lâm Bắc Thần chế giễu, trong lòng cũng dâng lên lửa giận, giọng nói trở nên cứng rắn hơn:"Thư hữu, cớ gì hùng hổ dọa người thế?
Cảnh tượng trong phút chốc đứng im...
Uy năng của Tiến sĩ đạo lưu chuyển.
Hôm nay, nếu không phải hắn chạy đến kịp thời, chỉ sợ Tần chủ tế đã phải chịu trọng thương...
Năng lượng khủng bố từ nắm đấm bành trướng.
Lời còn chưa dứt.
Ngươi không nghe cảnh cáo của ta, tự tay chôn chính mình" Nói đến đây, nàng ngừng lại, rồi nói tiếp: "Cũng chôn luôn cả Tần Liên Thần."Ngươi gây nên đại họa rồi" Mộ Dung Thiên Giác vì bị thương mà sắc mặt tái xanh, nhìn vào Lâm Bắc Thần, trong mắt toàn là phẫn nộ, nói: "Ngươi giết chết người của thư viện Đông Lâm, toàn bộ tinh hệ Lệ Chí không ai không biết thư viện Đông Lâm giỏi bao che nhất."Tránh ra" Lâm Bắc Thần nhanh chân tiến về phía trước.
Tất cả dị tượng loạn lưu lập tức biến mất."
Lý Quang Khư hoảng hốt.
Lý Quang Khư đã chết rồi.
Nhưng cũng chỉ vỏn vẹn có thể mà thôi.
Có câu chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, mọi người đều là Nhân tộc, tốt nhất có thể biến chiến tranh thành tơ lụa, không cần phải động một tí là đánh giết""Ngươi đang dạy ta hành sử đấy à?
Bị giết chết rồi.
Lâm Bắc Thần đã bẻ gãy cổ của hắn.
Nàng uống thuốc chữa thương, khí tức hồi phục nhanh chóng."Phụt.
Cùng lúc đó, năng lượng phun trào bên trong hư ảnh một tòa Thái Cổ Thần Sơn nguy nga, hiển hiện ở phía sau nàng, trở thành hậu thuẫn, gần như hợp làm một với Mộ Dung Thiên Giác, càng lộ rõ tư thế cả người sừng sững bất động tại chỗ của nàng, không phải thứ mà sức người có thể rung chuyển được."Bất động như núi" Tóc đen Mộ Dung Thiên Giác bay múa, tay áo bay phần phật...
Đám Tiến sĩ Đông Lâm sẽ không nói lý lẽ với người, từ trước tới nay bọn họ luôn giúp người trong không giúp người thân.
Lực lượng gia trì rộng lớn mênh mông ập đến, khiến tư thái uyển chuyển của nàng bỗng nhiên biến thành một loại khí thế không thể rung chuyển..
Còn Lâm Bắc Thần, thân hình chợt lóe lên, đến bên cạnh Lý Quang Khư.
Vị học viên thủ tịch của thư viện Thái Bình này, bất kể là tu vi hay là khí thế, hay là kinh nghiệm chiến đấu, không biết mạnh mẽ hơn Lý Quang Khư biết bao nhiêu lần.
Nếu nói trước đây Tần Liên Thần vẫn còn một tia hy vọng, có thể thông qua đợt triệu tập dự thi tuyển chọn lần này để tiến vào học viện Cầu Tri.
Mau mau trốn đi, nhưng cũng chưa chắc có thể trốn được""Nữ nhân ngu xuẩn tự cho mình là đúng?
Lâm Bắc Thần lười nói nhiều, không kiềm được lên tiếng: "Nể tình vừa rồi ngươi không có ý định ra tay với Tần tỷ tỷ, ta không giết người... cút đi" 1042 chữ
