"A, ta chợt nhớ ra ta còn có chuyện...
Tạm biệt." Kiếm Tuyết Vô Danh biến mất.
Lại cùng hai người hầu xinh đẹp cười cợt một lát, lúc này Lâm Bắc Thần mới trở về phòng."Ngày mai là ngày khai mạc của cuộc thi đấu chính thức rồi...
Ngài đừng xem thường người ta."Không hay."Cút ra ngoài, ở trong viện canh gác giữ nhà đi.
Một lát sau, Quang Tương lại chạy trở lại.
Chuyện gì vậy?" Sau khi kết thúc vận chuyển mười hai đại chu thiên Huyền khí, hắn đi xuống giường, đi chân trần đến cửa sổ.""Thiếu gia, bọn ta đều biết chữ đấy.
Quang Tương đang tàng hình trong sân, nghe thấy đoạn hội thoại này, nhất thời cảm động mà nước mắt đầm đìa...
Một tiếng sau, tỳ nữ Thiến Thiến và Thiên Thiên xinh đẹp làm xong bữa tối, Lâm Bắc Thần ra ăn."
Đúng lúc này.
Đúng lúc này.
Thử hỏi thế gian, có hình phạt nào đáng sợ hơn những bài tập về nhà dài vô tận chứ?""Có cơ quan, cẩn thận..."
Hắn thi triển thân pháp Vân Trung Phi Vũ, tựa như lông vũ bay ra ngoài cửa sổ, lập tức bay lên mái nhà.." Hai tỳ nữ xinh đẹp tươi cười.
Đây là cách tra tấn mà Lâm Bắc Thần nghĩ ra để trừng phạt con chuột đó..
Bên ngoài trúc viện đột nhiên truyền đến một tiếng nổ vang trời."
Xem ra không tìm được."
Một tiếng quát hoảng sợ vang lên."A, có độc..
Lâm Bắc Thần lại nắm lấy bàn tay mềm mại trắng nõn của Thiến Thiến cùng Thiên Thiên, vừa xem tay của họ vừa vỗ ngực nói: "Hai người đừng lo lắng, thiếu gia ta sẽ không đối xử tệ với hai người, chỉ cần ta có một miếng thịt thì sẽ cho hai ngươi miếng canh húp...
Lâm Bắc Thần: ".
Hai trong số đó bị bao phủ bởi một màn sương xanh biếc, lảo đảo mềm nhũn rồi ngã xuống, còn bốn người khác lao về phía sân, trên tay cầm kiếm, hàn quang lành lạnh." Lâm Bắc Thần nói: "Không thể lãng phí nữa.
Vù vù!"
Quang Tương tỏ ra dễ thương, bất an không yên đi vào trong trúc viện giữ nhà.
Đêm yên tĩnh."
Cường giả cảnh giới võ sư này hô lên một tiếng, che mũi miệng lại, nhưng đã vô tình hít phải không ít sương mù màu xanh biếc, bước chân lúc đó loạng choạng."
Hai tỳ nữ Thiến Thiến cùng Thiên Thiên ở phòng bên cũng bị đánh thức, mặc áo khoác tới đại sảnh, sợ tới mức mặt tái nhợt, run lẩy bẩy.
Lâm Bắc Thần tiếp tục chơi điện thoại, thiết lập các kế hoạch đào tạo kết hợp APP khác nhau."
Khóe miệng Vương Trung giật giật, lời nói không biết xấu hổ, thực sự phù hợp với phong cách của thiếu gia.."Lão Vương này, gần đây tài chính của chúng ta eo hẹp, vì vậy chi phí ăn mặc tiết kiệm một chút đi.
Ầm ầm ầm!
Chỉ thấy bốn cường giả cảnh giới võ sư vọt tới, trong đó có một người lao nhanh nhất, nhưng không biết mình giẫm phải cái gì, từng đám khói xanh trực tiếp toả ra...
Thực lực của mấy người này không tầm thường, đập bay cả bí ngân tiểu tiễn.
Khả năng tàng hình của nó thực sự không có hiệu quả đối với Lâm Bắc Thần, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm..
Lâm Bắc Thần nói: "Lão Vương, bảo vệ đại sảnh."Cám ơn thiếu gia.
Lâm Bắc Thần vận dụng đủ tinh thần lực quét qua một lượt, quả nhiên nhìn thấy Quang Tương đang nửa trong suốt đứng chỗ đó.
Lâm Bắc Thần nâng tay lên, ám tiễn bắn ra..
Lần thử thăm dò này làm trong lòng Lâm Bắc Thần run lên.
Từ trên cao nhìn xuống, chỉ thấy trong rừng trúc ngoài viện có tổng cộng sáu người mặc đồ đen.
Leng keng!
Lâm Bắc Thần lại hỏi: "Đúng rồi, hai người có biết chữ không?
Vương Trung vội vàng mặc áo vọt vào trong viện, hét lên: "Thiếu gia, mau tỉnh lại, có thích khác, có thích khách.""Đây là trận pháp gì vậy?
Thêm ba tiếng nổ kỳ lạ vang lên..
Lâm Bắc Thần vỗ tay, cười nói: "Vậy thì tốt quá, giao cho hai người một nhiệm vụ." Hắn cũng không dám hỏi nhiều."
Lâm Bắc Thần hung ác nói: "Thứ chó nhà ngươi, nuôi sói con không thạo, ta phải trừng phạt ngươi một trận khổ hình kinh hoàng nhất trên đời, nếu ngươi dám chạy, ta sẽ băm ngươi thành thịt vụn."
Vương Trung ngẩn ra: "Lại hết tiền à?
Ầm!."
Ha ha ha ha ha..
A.
Trong lòng Lâm Bắc Thần sửng sốt, hắn nhìn thấy ngoài sân có rất nhiều bóng người, kiếm quang ẩn hiện trong rừng trúc, kẻ đến không có ý tốt.
Trong nháy mắt, hai giờ trôi qua.
Hắn ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu tự mình tu luyện Huyền khí.
Tinh thần lực của hắn khuếch tán ra ngoài, chỉ thấy Quang Tương đang lén lút trốn trong rừng trúc, hai tay ôm bụng, hình như còn đang vén quần lên.""Đúng vậy, trong Huấn Đạo viện bọn ta từ nhỏ sẽ phải học cầm kỳ thi hoạ, thơ từ ca phú.
Dưới sự ép buộc của Lâm Bắc Thần, nó tiến vào trạng thái tàng hình.
Lâm Bắc Thần hơi giật mình, nhìn có chút quen.." Hai cô hầu gái xinh đẹp nũng nịu nói.
Là cao thủ, ít nhất cũng là cảnh giới võ sư.
Nhìn vầng trăng treo trên những ngọn cây ngoài cửa sổ, Lâm Bắc Thần vô cùng khổ tâm mà than vãn: "Vốn đã chuẩn bị tinh thần để ứng phó một chút trong cuộc thi, lười biếng làm qua loa là được rồi, nhưng bây giờ tiền lại bị Kiếm Tuyết Vô Danh lừa hết, xem ra vẫn phải tranh giành thứ hạng, kiếm tiền thưởng ở trận đấu vậy.
Từ ngày mai, dạy Quang Tương học chữ, nếu học không được thì đánh tay nó cho ta, nhớ kỹ, mỗi ngày phải xếp bài tập về nhà để nó làm.
Đó là.
Lúc này, Quang Tương vẫn đang ở trạng thái tàng hình.
Nó kinh hãi nhìn những cường giả cảnh giới võ sư này, giẫm phải đống cứt nó vừa thải ra ngoài, giống như giẫm phải mìn, làm ba đống cứt nổ tung!
Bọn họ tới để cướp phân à?
Quang Tương không thể hiểu nổi.
Mà Lâm Bắc Thần lúc này mới chợt hiểu ra.
