"Ta sẽ chờ ngươi đến cưới ta.
Đây là lời mà lúc ấy Lăng Thần đã nói.
Nữ hài tử này, chưa bao giờ thay đổi tâm ý của nàng.
Từ đầu đến cuối, nguyện vọng lớn nhất của nàng, chính là gả cho mình.
Mà dường như Lăng Thần cũng là người đầu tiên kiên định nói ra muốn làm bạn gái của hắn từ khi hắn xuyên không đến nay?
Khi nàng nhìn thấy động tác nhỏ giữa Lâm Bắc Thần và Lăng Thần, khóe miệng thậm chí còn mang theo một tia mỉm cười.
Kiếm Tuyết Vô Danh biết, bản thân có thể là có chút để tâm vào chuyện vụn vặt.
Không.
Ngân Hoàng Hải tộc không nhịn được lại thở dài một hơi, nói: "Đã thích hắn, tại sao không nói rõ ràng chứ?
Nàng nhìn nam tử được vô số ánh mắt dõi theo kia, đôi mắt mỹ lệ hơi híp lại.
Trong ánh mắt của nàng, có chút lo lắng."
Ngân Hoàng Hải tộc lại nói: "Đã kết thúc rồi" Kiếm Tuyết Vô Danh gật gật đầu, nói: "Đi thôi, đã đến lúc rời đi.
Ngân Hoàng Hải Vũ thỉnh thoảng nhìn về phía Kiếm Tuyết Vô Danh.
Lâm Bắc Thần dắt tay cô nương yêu thương nhất bước lên nghi thức hôn lễ.
Quan trọng là hắn sắp kết hôn rồi, nhưng từ đầu đến cuối đều không hề nhắc qua với nàng cho dù là một câu..
Thân là nữ nhân, thực ra nàng rất rõ." Kiếm Tuyết Vô Danh vẫn duy trì trầm mặc.
Nhưng nàng phát hiện, không khống chế nổi tâm trạng và suy nghĩ của mình.
Càng không quan trọng.
Nàng giật mình nhớ tới, bản thân cũng đã từng có một hôn lễ như vậy.
Nhưng biểu cảm của Kiếm Tuyết Vô Danh, lại vô cùng bình tĩnh.
Còn ngồi ở bên cạnh nàng, lại là Ngân Hoàng Hải Vũ với mái tóc dài màu xanh lam..
Trên mặt của Lâm Bắc Thần, ánh sáng trong đôi mắt nhìn nữ tử xinh đẹp vô song bên cạnh này cũng trở nên ôn nhu.
Nếu ta là ngươi, ta đã sớm ngủ với hắn rồi.
Sau đó, chính là nghi thức đăng cơ của Hoàng đế và hoàng hậu.
Lúc đó, hắn vẫn là một tên hoàn khố thanh danh vẫn chưa hoàn toàn thay đổi."
Ngân Hoàng Hải Vũ nhẹ giọng nói.
Thật sự là trải nghiệm đáng sợ."Xem hết" Nàng kiên quyết nói.
Lăng Thần dường như cảm ứng được sự biến hoá tâm trạng của Lâm Bắc Thần, ngón tay nhẹ nhàng ngoắc ngoắc trong lòng bàn tay của hắn, không hề nghiêng đầu nhìn hắn, vẫn duy trì sự trang nghiêm và nghiêm túc của Đế Giả, nhưng khóe miệng xinh đẹp lại nhếch lên một đường cong rõ ràng.
Trước kia dường như cũng đã từng trải nghiệm qua?
Nàng theo bản năng thậm chí ngẩng đầu nhìn bầu trời."Ngươi không sao chứ?
Thực ra còn có người thứ ba.
Điều kỳ quái là, mọi người chung quanh đối với sự xuất hiện của các nàng, dường như không hề có bất cứ phản ứng nào, giống như căn bản không nhìn thấy vậy.
Không biết là không có hứng thú nói chuyện, hay là không có sức lực để nói chuyện.
Nàng biết chuyện cũ giữa Lâm Bắc Thần và Lăng Thần.
Ta thích ngươi, thích cũng vô dụng, vô dụng vẫn thích.
Ngân Hoàng Hải Vũ thở dài một hơi, nói: "Nếu như ngươi muốn ngăn cản, có lẽ chỉ là chuyện mà một câu nói liền có thể khiến cho hôn lễ này dừng lại, thậm chí còn có cách khác, tại sao không đi tranh giành một chút chứ? chi bằng trở về đi, Hư Không đã rục rịch ngóc đầu dậy, bắt đầu khôi phục, kế hoạch của chúng ta nhất định phải gia tăng tiết tấu" Kiếm Tuyết Vô Danh cuối cùng đã mở miệng.
Một người trong đó, thân mặc váy dài trắng, dáng người yểu điệu, dung nhan tuyệt mỹ thanh lệ đến cực điểm, trên trán tản mát ra một loại khí thế uy áp thiên địa, không phải Kiếm Tuyết Vô Danh thì là ai?
Hành động nhỏ trong khoảnh khắc này, cũng chỉ có hai người bọn họ mới có thể cảm nhận được.
Trong chỗ ngồi của hơn một vạn Thần tử ở phía dưới kia, vị trí không thu hút ở phía sau, hai thân ảnh kỳ quái lặng lẽ ngồi, các nàng vốn không phải là chủ nhân thực sự thuộc về hai chỗ ngồi này.
Kiếm Tuyết Vô Danh không nói gì.
Cái này cũng không quan trọng."Bây giờ có thể đi rồi chứ?
Bây giờ, mộng tưởng chiếu vào hiện thực.
Hôn lễ không có mời nàng.
Cái này cũng không quan trọng..
Khi đó người mà mình nắm tay, người nói ‘Vĩnh viễn không phụ ta là ai?
Bất kể lúc này mình có nói cái gì, có làm cái gì, cũng không có chút ý nghĩa nào cả, lời nói cho dù có đạo lý, nói ra vào thời điểm này, đối với Kiếm Tuyết Vô Danh mà nói có thể đều ầm ĩ khó nghe giống như chim sẻ líu ríu.
Cẩu nữ thần rất yên tĩnh.
Quà tặng của vận mệnh, thật là kỳ diệu.
Không trong trẻo ôn nhu như ánh trăng.
Thế là Ngân Hoàng Hải tộc không nói gì nữa.
Ánh nắng có chút chói mắt."Hay là chúng ta đi thôi" Ngân Hoàng Hải Vũ đổi một loại phương thức khác, nói: "Nhìn cũng ngại lắm."
Kiếm Tuyết Vô Danh vẫn không nói gì.
Ánh trăng rất sáng, sáng cũng vô dụng, vô dụng nhưng vẫn sáng.
Rất nhanh sau đó, hôn lễ long trọng này, đã kết thúc trong một mảnh chúc mừng chúc phúc cùng hoan hô.. hả?"
Trong giọng nói của nàng, đột nhiên lộ ra một tia kinh ngạc."Hình như có vị khách không mời sắp tới" Kiếm Tuyết Vô Danh đã phát giác được điều gì đó, khẽ nhíu mày, chợt lông mày lại giãn ra, giọng nói khôngnghe ra được giao động cảm xúc, thản nhiên nói: "Tiếp tục xem thử xem, có chuyện thú vị sắp xảy ra rồi" Lời còn chưa dứt."Chờ đã" Đột nhiên một tiếng hét lớn vang vọng khắp toàn bộ quảng trường ngoài điện, truyền đến rõ ràng vào trong tai của tất cả mọi người, nói: "Ta phản đối" 1338 chữ
