Lâm Bắc Thần trở lại tửu lâu, nhìn thấy Công Tôn Long Tuyền đang đứng ở cửa tửu lâu nhìn về phía hắn."Sao ngươi lại xuống dưới này?" Hắn mở miệng đầy mùi rượu hỏi.
Công Tôn Long Tuyền cúi đầu xuống, nói: "Đêm nay đại nhân là ân khách của nô gia, không thấy ngài đâu, đương nhiên nô gia phải đi ra tìm ngài rồi.."Ngươi còn dám trở về nữa à?"Ai da, huynh đệ này của ta chính là một người quá thành thật, thật sự tự chuốc say mình luôn rồi, cô phụ mỹnhân nha" Hoa Vũ Kiếm có hơi cạn lời.
Tiết Ngưng Nhi đột nhiên cảm thấy hắn thật đáng thương."Tiết tiểu thư cứ yên tâm.."
Uất Trì Phi Vũ còn định giải thích gì đó.
Công Tôn Long Tuyền cũng không rời đi.
Răng rắc, răng rắc.
Người người chìm trong ân trạch Đế hoàng..
Hắn kêu lên thảm thiết, quỳ rạp xuống đất.
Hào trạch, thích rượu, còn háo sắc."
Uất Trì Phi Vũ treo nụ cười lạnh lẽo trên mặt, nhìn xuống từ trên cao, nói: "Ha ha, xem ra lần trước chỉ cho người đánh gãy một cái chân của ngươi đã là được lợi cho ngươi rồi........"Đại nhân, ngài đây là.
Trương Uy cũng không dám suy đoán tâm tư của Lâm Bắc Thần, nói: "Cục trưởng mỗi ngày trăm công nghìn việc, đã có việc quan trọng khác, không rảnh phân thân.
Tiết Ngưng Nhi lấy hết dũng khí xuất hiện ở trước cửa cửa hàng cũ mình làm việc.
Ta làm sao dám gây khó dễ cho cô nãi nãi nhà ngươi được."Xin lỗi Tiết tiểu thư" Giọng nói lạnh lẽo âm u của Trương Uy vang lên.
Ngày hôm sau.
Đúng lúc này.
Ánh hào quang Đế hoàng chiếu rọi khắp đại lục.
Nàng cho rằng hôm nay Lâm Bắc Thần sẽ xuất hiện ở đây.
Lâm Bắc Thần uống đến mức say mèm, bất tỉnh nhân sự.
Mấy tên hộ vệ cửa hàng lao đến như lang như hổ.
Còn Trương Uy thì đã tiến đến trước mặt Uất Trì Phi Vũ...
Sẽ đến chứ?"À, Lý công tử..
Uất Trì Phi Vũ nhịn đau quỳ xuống đất dập đầu, không dám mảy may tỏ ra bất mãn tí nào.
Đại nhân, ta.
Công Tôn Long Tuyền dẫn theo hai tiểu thị nữ của mình, điều khiển phi xa, tiến về Lộng Kiếm Cư.
Có tiền như thế, dùng vào việc tu luyện không tốt hay sao?
Còn mấy hộ vệ đang giương nanh múa vuốt kia vừa nhìn thấy đồng phục Đặc Pháp Cục trên người Trương Uy thì như chó hoang gặp phải hổ vương, lập tức đứng im không dám động đậy.
Ban đầu hắn thuận theo sở thích, kéo đầu bài tửu lâu là Công Tôn Long Tuyền đem đến cho Lâm Bắc Thần qua đêm.
Công Tôn Long Tuyền hơi động lòng.
Dạng người thế này, đúng là cặn bã trong cặn bã mà.
Trên đường đi, tiếng ngáy của Lâm Bắc Thần như sấm..
Nhưng nàng lại nhớ tới cảnh tượng mà mình nhìn thấy bên ngoài tửu lâu.
Một người cỡ trung niên mặc đồng phục Đặc Pháp Cục chậm rãi bước đến, đứng ở bên cạnh Tiết Ngưng Nhi, trong ánh mắt người này đều là vẻ lấy lòng, nói: "Tại hạ là Trương Uy, Tổ trưởng Tổ hành động số một của Đặc Pháp Cục, đến vấn an Tiết tiểu thư Tiết Ngưng Nhi a lên một tiếng, không biết phải đáp thế nào cho đúng..
Lúc này Uất Trì Phi Vũ sao không biết được bản thân đã gây ra đại họa gì?
Trong lòng Uất Trì Phi Vũ đã nhảy ra liên tưởng xấu, lập tức cố gắng nặn ra vẻ tươi cười, vội vàng nói: "Ta và Trịnh cục trưởng Cục cảnh bị cũng là chỗ quen biết, ta."
Tiết Ngưng Nhi do dự một lát, không nhịn được mà hỏi."Làm phiền Công Tôn cô nương đưa Lý cục trưởng trở về" Hoa Vũ Kiếm vẫn chưa muốn từ bỏ, quyết định dâng hàng tới cửa, nói: "Lộng Kiếm Cư phố số một, địa chỉ ngươi biết rồi đấy.
Nếu không, sẽ bị quở trách" Lâm Bắc Thần khẽ gật đầu, tóm lấy bàn tay nhỏ của nàng, kéo theo đi về phía trước, nói: "Mọi chuyện xong hết rôi, quay về thôi" Công Tôn Long Tuyền nhìn sau lưng Lâm Bắc Thần, ánh mắt lộ vẻ suy tư.
Trương Uy lập tức động thủ.
Cả đêm đó, Lâm Bắc Thần vẫn ngủ ngáy như sấm.
Tiết Ngưng Nhi lùi về sau hai bước, thử nói: "Lương bổng và trích phần trăm của ta phải giao lại cho ta" Đây là thứ nàng nên lấy lại.
Khác biệt hoàn toàn so với thái độ cung kính khách sáo với Tiết Ngưng Nhi trước đó, lúc này Trương Uy lạnh lùng bá đạo, không để Uất Trì Phi Vũ có cơ hội giải thích nào, cường thế đến rối tinh rối mù..
Uất Trì Phi Vũ khoát tay, thản nhiên nói: "Người đâu, lôi đi, đánh.
Xương bánh chè trên người Uất Trì Phi Vũ lập tức bị đánh gãy..
Thời tiết lạnh lẽo.."Chuyện này."Xin hỏi, là Tiết Ngưng Nhi tiểu thư đúng không?
Có quan hệ thế này thì ngươi nói sớm ra đi chứ.
Mấy ngày trước Uất Trì Phi Vũ còn ngang ngược làm càn, lúc này lại trở thành một con chó hiền lành ngoan ngoãn.
Đây mới là tác phong chân chính của Đặc Pháp Cục.
Hóa ra nhân vật vung tiền như rác mua hào trạch gây xôn xao gần đây chính là Lý Thiếu Phi này.
Ừm, kẻ cặn bã có hơi chút chút lương tâm.
Hắn không đến sao?
Đây con mẹ nó hố người quá còn gì.
Trong lòng nữ tử dâng lên chút sợ hãi, cắn răng, đứng ở trước cửa cửa hàng Luyện Gia, không nói gì.
Màn đêm buông xuống, chủ khách trong tửu lâu Thiên Nga đều vui vẻ.""Quỳ xuống" Trương Uy trực tiếp ngắt lời hắn.
Đợi đến khi ngài ấy làm xong, chắc hẳn sẽ đến gặp Tiết tiểu thư" Tiết Ngưng Nhi thất vọng."Tiết."
Một giọng nói uy nghiêm truyền đến từ phía sau.
Nàng quay đầu nhìn xung quanh một lượt.
Lập tức có người phát hiện ra nàng, hồi báo cho Uất Trì Phi Vũ biết.
Đây tuyệt đối là bỏ hết cả tiền vốn ra rồi, ai mà biết được Lâm Bắc Thần lại bị tiên tửu làm cho uống say.
Hắn vẫn chưa đến.
Tiết tiểu thư, rất xin lỗi, ta sai rồi, cầu xin ngươi tha thứ cho ta.
Tiết Ngưng Nhi không nói gì.
Hắn chỉ là nằm mơ cũng không ngờ đến, Tiết Ngưng Nhi vậy mà lại có quan hệ không nhỏ với Cục trưởng Đặc Pháp Cục.
Trương Uy cố gắng nặn ra nụ cười tự cho là hiền hòa, rất khách sáo nói: "Cục trưởng đã sắp xếp xong xuôi rồi, chuyện ở đây cứ giao lại cho ta.
Không phát hiện bóng dáng Lâm Bắc Thần đâu."Vâng vâng vâng, trả lại cho ngài, trả lại cho ngài hết.
Vèo.
Một đường kiếm quang lướt qua.
Đầu của Uất Trì Phi Vũ rơi xuống đất.
Trương Uy chậm rãi thu kiếm về, thản nhiên nói: "Sau khi trải qua tra xét, có kẻ có quan hệ với phản quân Bắc Thần, chính là gián điệp, xử lý tại chỗ.
1216 chữ
