"Thánh Thể Đạo, Nguyên Tố Đạo, Thôn Phệ, Huyết Ma Lưu...
Quả nhiên huyết mạch Thần Thánh Đế Hoàng có thể kiêm dung kết hợp, cho dù là song tu hay tu luyện nhiều loại cũng có thể tăng lên cảnh giới với một tốc độ nhanh chóng" Hắn mỉm cười giơ ngón tay giữa lên xoa giữa mày.
Ta quả nhiên là một thiếu niên chăm chỉ mà thiên tư trác tuyệt."Đại ca, ngươi đây là.
Mấy tên cấp dưới bị đập vỡ đầu chảy máu, quỳ trên mặt đất, nơm nớp lo sợ không dám nói chuyện.
Hoa Vũ Kiếm nổi trận lôi đình, đang quát lớn quở trách thuộc hạ."Phế vật, đều là phế vật."Phu nhân Chương, xin mời, ta đã đặt một tiệc rượu cho ngài ở tiệm rượu Hồng Hộc, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.
Tiết Ngưng Nhi mặc một bộ váy áo giáp bằng da màu tím, gương mặt mang cười, có hai gã hộ vệ đi theo, cùng một người phụ nữ trung niên vẫn còn xinh đẹp đằm thắm, cũng đi vào ngoài tửu lầu.
Hôm nay vừa lúc là ngày thứ mười."
Trên mặt Lâm Bắc Thần lộ vẻ ngoài ý muốn.
Quả thật mấy ngày nay hắn cũng phải gánh chịu không ít áp lực, vẫn luôn rất mệt mỏi, thấy bây giờ kiểu gì thì nhiệm vụ cũng không hoàn thành được, cuối cùng cũng tùy ý Lâm Bắc Thần lôi kéo đi ra ngoài Đặc Pháp Cục.
Luyện gia chúng ta chính là người môi giới của xích bất động sản lớn nhất ở khu Thái Kim, tuyệt đối có thể cung cấp phục vụ chuyên nghiệp và có tính quyền uy nhất cho ngài."Đại ca, sáng nay có rượu, sáng nay say" Lâm Bắc Thần khí thế hào hùng, lớn tiếng cười nói: "Ta đã đặt tiệc rượu cho đại ca ngươi, huynh đệ chúng ta không say không về, trời có sập xuống thì cùng nhau chống đỡ.
Tên thích khách Thích Điệp của Ám Ảnh Đạo này, hôm nay thế mà xuất hiện ở địa phương này..
Hoa Vũ Kiếm lắc đầu nói: "Làm gì có tâm trạng" Lâm Bắc Thần trực tiếp lôi kéo hắn đi ra bên ngoài, nói: "Tâm trạng có thể điều chỉnh được, đại ca, "nhân sinh đắc ý tu tẫn hoan, mạc sử kim tôn đối không nguyệt", có rượu thì phải nhậu, có chuyện vui thì phải chúc mừng, có chuyện buồn phải giải tỏa, không cần mặt mày ủ ê Hoa Vũ Kiếm dở khóc dở cười.
Hai người đi tới bên ngoài tiệm rượu Hồng Hộc.
Hắn vội vàng gọi người hầu trong nhà tới dò hỏi." Lâm Bắc Thần vội vàng nói: "Ta dùng Bổ Thiên Đan, hiệu quả kinh người, không áp chế được hơi thở trong cơ thể, bất đắc dĩ đành phải bế quan tu luyện.
Sắp xếp ổn thỏa xong, người phục vụ rời khỏi ghế lô.
Bên ngoài ánh mặt trời sáng rọi.
Mới qua mười mấy ngày ngắn ngủi thời gian quản lý cửa hàng mặt tiền của Luyện gia, Tiết Ngưng Nhi giống như đã biến thành một con người khác, tư thế thái độ, cách ăn nói đều trở nên tự tin giỏi giang hơn nhiều...
Mấy cái đồ cổ bằng sứ tinh xảo bị nặng nề mà ném ở trên mặt đất, rơi vỡ tan tác."Được, không say không về.
Trong lòng Hoa Vũ Kiếm vốn đang vô cùng phiền muộn mà không nói ra được, vô cùng hậm hực, có ý mượn rượu tiêu sầu, bởi vậy cũng là ai đến mời rượu cũng không từ chối, ùng ục ùng ục uống sạch sáu bình rượu thần.
Huỳnh huỵch.."Không xong" Sắc mặt Lâm Bắc Thần đột nhiên biến đổi.
Lâm Bắc Thần phất tay, ý bảo mấy tên cấp dưới đều đi ra.
Hai người đi vào bên trong tiệm rượu.
Tâm niệm khẽ động, dùng camera ma pháp lần thứ hai che lấp trạng thái chân thật của bản thân, sau đó về tới Đế Đô của vũ trụ Hồng Hoang.
Một lát sau."Ồ?
Người phục vụ yên lặng phát ra tiếng than ở trong lòng.
Lần này mình bế quan, thời gian đã trôi qua bao lâu?
Sau khi chúc mừng, Hoa Vũ Kiếm lại cắn răng nói: "Nhiệm vụ lần này là không thể hoàn thành được, phải nghĩ biện pháp khác.
Một người phục vụ trẻ tuổi của tiệm rượu lập tức đầy mặt tươi cười, nhiệt tình tiếp đón: "Cửa hàng trưởng Tiết, ngài đã tới, mời vào, phòng Nhã Trúc đã được sắp xếp sẵn cho ngài, xin mời Theo sau, dẫn đoàn người đi lên tầng hai.
Đại ca, ngươi bên này còn chưa tìm được manh mối sao?
Còn kịp.
Rầm.
Một lúc sau.
Cho dù việc này truyền ra ngoài, đại ca ngươi cũng không mất mặt.."
Lâm Bắc Thần nói: "Đột phá rồi" Hai người cùng nói một câu giống nhau nhưng ý chỉ cảnh giới là khác nhau.
Chuyện này truyền ra ngoài, uy tín của hắn sẽ bị hạ thấp.
Hoa Vũ Kiếm cũng cảm thấy bản thân nên thả lỏng một chút.
Nếu vượt qua ba ngày, vậy thì kế hoạch lúc trước sẽ tan vỡ tanh bành, muốn "trợ giúp" Hoa Vũ Kiếm cũng không còn kịp rồi.
Hắn lấy điện thoại di động ra, mở ra bản đồ Baidu tìm tòi một phen."Đại ca, ta mời ngài..
Thật hâm mộ quá đi mà.
Từ trong mật thất đi ra.
Không bằng như này, đừng nghĩ những chuyện này nữa, ta dẫn đại ca đi một chỗ, hai huynh đệ chúng ta uống chén rượu, thả lỏng một chút.
Lâm Bắc Thần an ủi: "Trong vòng mười ngày phải bắt được một thích khách Đế cảnh mà ngay cả cao tầng của Đặc Pháp Cục mất mấy tháng cũng không bắt được, vốn dĩ chính là cố ý làm khó người khác.
Phu nhân vừa lòng mỉm cười, khoác tay Tiết Ngưng Nhi tiến vào trong tiệm rượu.
Hoa Vũ Kiếm nhìn thấy người đến là Lâm Bắc Thần, hơi áp xuống lửa giận, nói: "Mấy ngày nay ngươi đi đâu?
Chẳng mấy chốc đã tới thời điểm làm ăn phát đạt nhất trong ngày của tiệm rượu, mười mấy người phục vụ trong tiệm rất mau trở nên bận rộn.
Tuy rằng ngay từ đầu đã cho rằng không thể hoàn thành nhiệm vụ, nhưng mắt thấy kỳ hạn mười ngày sắp qua, sử dụng nhiều năng lượng và tài nguyên như thế, đến cuối cùng cũng không tìm được một sợi tóc của Thích Điệp, không có chút manh mối này, đây quả thực là một trò cười lớn.
Hắn đột nhiên ý thức được chính mình đã sơ sót một vấn đề lớn.
Lâm Bắc Thần bưng lên chén rượu, điên cuồng mời rượu.
Khi trải qua phòng Lưu Thủy, hắn theo bản năng nhìn lướt qua, xuyên qua cánh cửa chưa hoàn toàn khép tín nhìn thấy hai vị nhân vật lớn của Đặc Pháp Cục đang say sưa chè chén với đám môn khách, đồng thời, hồng bài Công Tôn Long Tuyền có biệt hiệu "Kinh Hồng Phiên Tiên" đang cùng mấy người vũ nữ ca cơ dốc sức biểu diễn tiết mục.
Người lãnh đạo trực tiếp Hoa Thu Dạ chắc chắn sẽ lợi dụng việc này để làm to chuyện.
Tiết Ngưng Nhi cười nói."
Hoa Vũ Kiếm trong lòng bực bội, hơi gắt gọng, nói: "Ngươi đột phá rồi?
Đúng lúc này, Lâm Bắc Thần đến.
Ghế lỗ Lưu Thủy."Phục vụ, mang rượu lên.
Lâm Bắc Thần quát to.
Một lát sau, người phục vụ trẻ tuổi kia, trong lòng ngực ôm một vò rượu, trên vai khiêng hai vò rượu, cười ha hả mà đi vào tới, nói: "Tới rồi, khách quan, rượu thần nhất phẩm mà ngài muốn đây...
