"Thích Điệp!"
Trong chớp mắt này, Hoa Vũ Kiếm đột nhiên nhận ra Không phải một thích khách cỏn con.
Mà là thích khách Đế cảnh - Thích Điệp .
Nỗi sợ hãi to lớn ập đến, trong chớp mắt khiến cho lửa giận và men say của hắn tan thành mây khói.
Hắn ngàn lần vạn lần không ngờ tới thích khách Đế cảnh mà bản thân dốc hết sức lực, phái ra bao nhiêu cao thủ truy nã lùng bắt suốt mười ngày thế mà lại ở trong trường hợp như vậy, phương thức như vậy, xuất hiện ở trước mặt hắn.
Trong mắt Thích Điệp lộ ra một vẻ ngoài ý muốn.
Dũng khí biến mất, chiến ý tùy theo hỏng mất.
Oanh."
Tiết Ngưng Nhi vung tay lên: "Ngăn lại hắn.
Tại sao kẻ này không những chưa chết, mà còn có thể xông tới?
Hơn nữa lực lượng va chạm như này, ngay cả Đế cảnh như hắn cũng bị tê mỏi cả nửa người, xương cốt như là bị đâm tan ra thành từng mảnh vậy?
Phía sau, thích khách Đế cảnh cầm Điệp Nhận không thể thấy bằng mắt thường, bước qua máu tươi mà đến.
Đối với một thích khách mà nói, một đòn không trúng trốn xa ngàn dặm mới là tinh tủy của Thử Đạo thực sự.
Lâm Bắc Thần từ trên mặt đất bò dậy.
Tiệm rượu Hồng Hộc xây dựng sang quý, một cỏ một cây đều có bày trận pháp và cấm chế, hoa lệ mà đẹp đẹp, kiên cố đồng thời cách âm tốt.
Bên cạnh chỉ có một con chó xương cốt cứng một chút.
Phía sau truyền tới tiếng nổ mạnh của năng lượng chân khí mãnh liệt va chạm.
Một chiêu Điệp Đọa Nhận Kích vừa rồi hẳn là có thể trong nháy mắt hạ gục con chó bên cạnh Hoa Vũ Kiếm này mới đúng, tại sao lại chỉ gây tổn thương một chút tới da thịt?
Thân mình của Thích Điệp bị đẩy lệch sang một bên, Điệp Nhận trong tay không thể đánh trúng, trực tiếp thất bại.
Hai người hộ vệ đột nhiên khựng lại, bỗng nhiên giống như chồng xếp gỗ bị đánh đổ, hóa thành hai đống thịt nátbất quy tắc, thể xác và tinh thần đồng thời bị chém rớt, nháy mắt tử vong.
Truyền Thuyết Kiếm chỉ còn lại một cái chuôi kiếm trụi lủi.
Ánh đao tựa như cánh bướm bay múa chợt xẹt qua.
Nhưng Tiết Ngưng Nhi vẫn nhanh chóng nhận ra qua cái nhìn đầu tiên, đó chính là ân nhân Lý Thiếu Phi của mình."Lão đại cẩn thận Lâm Bắc Thần đem Hoa Vũ Kiếm đụng bay ra ngoài.
Hắn trực tiếp va vào bên trong ghê lỗ bên cạnh.
Thân hình đã máu thịt be bét.
Mà quả nhiên Thích Điệp vẫn chưa ra tay với các nàng.
Hắn đẩy Hoa Vũ Kiếm một phen, lần thứ hai xông tới phía Thích Điệp, dùng thân thể máu thịt ngăn trở sự đuổi giết của thích khách Đế cảnh.
Máu tươi tung tóe, bắn ra huyết hoa.
Cận vệ cùng cao thủ của Đặc Pháp Cục đều không ở đây.
Hắn nện bước không nhanh không chậm.
Phịch."Đại ca, không cần lo cho ta, đi mau.
Nàng ý thức được sự đáng sợ của kẻ làm ác, cũng ý thức được đám người các nàng không phải là mục tiêu, làm ra phản ứng tốt nhất.
Vừa rồi không nên cậy mạnh ý đồ phản sát.
Hoa Vũ Kiếm điên cuồng chạy trốn.
Nàng nhìn thấy một người máu me khắp người, nghiêng ngả lảo đảo đuổi theo từ phía sau, không màng tất cả nhằm về phía Thích Điệp ..
Không trượng nghĩa.
Phốc, phốc, phốc.
Xoet.
Không có chút vui mừng nào. không, đây là tình hữu nghị.
Có vấn đề.
Hoa Vũ Kiếm hoảng hốt.
Uỳnh."Kẻ nào?"Đại ca, đi mau, để ta ở lại cản hắn Lâm Bắc Thần vọt đi lên, trong tay cầm một thanh trường kiếm, phát ra kiếm quang đầy trời, phấn đấu quên mình mà xông thẳng về phía Thích Điệp."Ngươi hãy cẩn thận.
Sau đó Lâm Bắc Thần cả người là máu, bay ngược ra ngoài, nặng nề ngã vào trước mặt Hoa Vũ Kiếm.
Không nghĩ tới Thánh Thể Đạo như Lý Thiếu Phi thế mà cũng không ngăn cản được Điệp Nhận của Thích Điệp.
Ti ngấn mà mắt thường không thể nhìn thấy được vạch phá không gian.
Máu tươi đầm đìa..
Hắn không ngờ rằng, Lý Thiếu Phi lại trung thành với mình như thế.
Thứ Điệp đưa ra phán đoán."Đại ca cẩn thận!"Cẩn thận" Tiết Ngưng Nhi lôi kéo người phụ nữ trung niên, nỗ lực né sang một bên.
Huynh đệ tốt.
Đây không phải tình huống mà hắn mong đợi.
Khoảnh khắc trong lòng trào dâng cảnh giác, Thứ Điệp trào dâng lên ý niệm chạy trốn.
Cộp cộp.
Là tình huynh đệ.
Cơ hội hiếm có như vậy, Thứ Điệp cho rằng tất cả đều ở trong lòng bàn tay của mình.
Lâm Bắc Thần thấy thế, trong lòng chửi mẹ.
Lực lượng của vết đao vô hình khiến cho cả ghế lô trở nên rách nát.
Nhưng mà, đối tượng ám sát trước mắt yếu giống như một con gà con hốt hoảng.
Từ ngực trái đến hông phải là một vết thương sâu tới nỗi có thể nhìn thấy xương, da thịt bong tróc, máu tươi trào ra.
Giống như Tử Thần lặng yên không tiếng động tới gần, đang hưởng thụ vẻ đẹp tàn nhẫn khi thu hoạch sinh mệnh.
Một dấu chấm hỏi to đùng toát ra ở trong đầu Thích Điệp.
Huych.
Hoa Vũ Kiếm bất ngờ ngã vào trong ghế lỗ cách vách khiến cho Tiết Ngưng Nhi đang cười nói trò chuyện với khách hàng bị giật mình.
Phốc phốc phốc.
Nhưng thân là nhân vật chính của bộ phim đêm nay, ta làm sao có thể để ngươi cứ thế mà đi chứ?
Ưu thế ở ta.
Hắn xoay người chạy mất.
Mới đối mặt một cái?
Thích Điệp dẫm lên máu tươi mà tới, Điệp Nhận trong tay lần thứ hai chém về phía Hoa Vũ Kiếm.
Sau đó lại lần nữa dùng nhục thân của mình, chặn một đòn này.
Trên người Lâm Bắc Thần bắn ra từng dòng máu, sau đó lần thứ hai bay ngược ra ngoài.
Bản thân hắn chắc chắn không phải là đối thủ của Thích Điệp."
Lâm Bắc Thần gào thét lớn, đảm bảo giọng nói của hắn rõ rành truyền tới trong tại Hoa Vũ Kiếm, sau đó tiếp tục biểu diễn, giống như không muốn sống mà va vào Thích Điệp .
Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, ánh mắt Tiết Ngưng Nhi ngưng lại.
Hoa Vũ Kiếm bị đâm đến choáng đầu hoa mắt, nhưng lại cảm động không lời nào có thể diễn tả được..
Thú vị.
Trong lúc đối diện.
Trong nháy mắt này, Hoa Vũ Kiếm cảm thấy vô cùng cảm động.
Đây là ánh đạo có thể cắt qua đạo tắc..
Con chó này đã ẩn giấu thực lực?
Điệp Nhận lại lần nữa xuất thủ.
Hai gã hộ vệ lập tức xông lên phía trước.
Điệp Nhận lặng yên không tiếng động xẹt qua."Huynh đệ, đa tạ, ngươi yên tâm đi, cho dù ta có đập nồi bán sắt, cũng nhất định cho ngươi nở mày nở mặt" Hoa Vũ Kiếm rống to, thân hình như điện, điên cuồng chạy trốn về phía cao ốc.
Hắn lại lần nữa bị đánh bay, công bằng, vừa hay hung hăng đập vào trên người Hoa Vũ Kiếm.
Răng rắc răng rắc.
Xương cốt của Hoa Vũ Kiếm, không biết bị đụng gãy bao nhiêu cái, một ngụm máu già liền phun ra."Lão đại, ngươi không sao chứ, lão đại?"
Lâm Bắc Thần đỡ lấy Hoa Vũ Kiếm, lắc bờ vai của hắn, lớn tiếng nói: "Lão đại, ngươi tỉnh táo một chút, không được ngủ, ngươi mau trốn đi lão đại" 1173 chữ
