Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 296: Cho ngươi một bài học




Trong đại sảnh tầng 1 và tầng 2 đã chật cứng người.

Dần dần lần lượt lại có tiếng oằn tù tì chơi tửu lệnh, tiếng nhạc khúc dân gian truyền đến, dưới tác dụng của màn đêm và men rượu, mọi người dần dần ném bỏ đi những trói buộc của ban ngày và bắt đầu bàn luận viển vông.

Ngay sau đó đột nhiên nghe thấy một tràng cười sảng khoái từ phòng riêng bên cạnh truyền đến.

Một giọng nói có chút quen thuộc, dương dương đắc ý nói: "Ha ha ha ha, các ngươi là không nhìn thấy đấy thôi.

Hôm nay, khi Lâm Bắc Thần kia nhìn thấy Tào công tử, biểu cảm giống như cha mẹ chết vậy. tay của ngươi.

Máu tươi bắn tung tóe.

Thì ra là Khưu giáo viên của học viện Số 6."

Khưu Thiên ghét nhất người khác gọi ông ta là lợn béo, huống hồ Sở Ngân lại thêm từ ‘chết tiệt’? cái này của ngươi là thứ gì?.

Hả?"

Lời nói vừa dứt. không đúng, trên thị trường cho dù tay sắt có cao minh đến đâu, cũng không thể nào khống chế linh hoạt như vậy được, hơn nữa, ngươi bị chém đứt đôi tay, làm sao có thể...

Tên béo đã uống hơi say rồi, bước vào mở miệng chửi bới: "Vừa rồi là ai mắng lão tử?"

Tên béo này chính là Khưu Thiên, giáo viên của học viện Số 6..."

Tiếng bước chân vang lên."

Sở Ngân cười lạnh một tiếng, nói: "Ta còn tưởng là ai?

Kết quả vì quá tự cao, cậy thế hiếp người, đắc tội với mạo hiểm giả trong núi, suýt chút nữa đã chết ở Bắc Hoang sơn, còn bị người ta chặt đứt đôi tay, có phải là thật không vậy?"

Khưu Thiên hét lên thất thanh giống như giết lợn.

Nhưng rất nhanh sau đó, giọng nói trước đó giống như thẹn quá hoá giận gào lên mắng chửi: "Ngươi là cái thá gì, cũng dám mắng ta hả?."Tay của ta .

Ở sau lưng bàn tán về ta, lại không phải là khen ta đẹp trai ư? chỉ là nói đùa với ngươi thôi.

Động tĩnh cuối cùng đã kinh động đến những người khác trong Vạn Thắng lâu."

Hàn Bất Phụ đứng dậy, quát lớn: "Tào Phá Thiên, bất kể thân phận của ngươi trước đây là gì, bây giờ ngươi đã gia nhập vào học viện Số 6, thân phận hiện tại chẳng qua cũng chỉ là một học viên, sao ngươi dám mở miệng nói ra lời như vậy với một giáo viên được Sở giáo dục chứng nhận chứ?

Ông ta liền nổ tung ngay tại chỗ: "Họ Sở kia, nối được một đôi tay giả đã vênh mặt lên rồi à?

Thú vị đấy.

Tiếng xương gãy phát ra.."Dã tạp chủng từ đâu tới, ở bên cạnh uống nhiều rồi đánh rắm thối.

Tiếng xương vỡ vụn không ngừng vang lên.

He he he, nghe nói Sở đại chủ nhiệm đưa học viên lên Bắc Hoang sơn huấn luyện đặc biệt.

Đợi đến khi một chưởng này sắp đánh vào thân thể, ông ta đột nhiên giơ tay lên, trực tiếp nắm lấy lòng bàn tay của Khưu Thiên, gỡ bỏ sức mạnh của chưởng kia, sau đó năm ngón tay đột nhiên phát lực!

Hóa ra là các ngươi.

Chuyện hôm nay, nếu như ngươi không đưa ra một lời giải thích hợp lý, các ngươi đừng hòng ra khỏi đây!..."A a a a a a.

Bùm!"

Ánh mắt của Sở Ngân càng ngày càng lạnh lùng, nói: "Rõ ràng là ngươi nhìn thấy đôi tay của ta đã mất, chỉ là lấy chi giả che đậy, cho nên trực tiếp ra tay, cố ý làm nhục ta, còn dám nói là nói đùa thôi ư?."A a a a.""To gan.

Với chỉ số thông minh của đầu lợn nhà ngươi, sẽ không thể nào hiểu được đâu.

Không thể nào tha thứ.

Hả?

Sở Ngân lúc này mới buông tay.

Hôm nay, ta phế một tay của ngươi, coi như là một bài học!

Cái dung nhan này, đúng là độc nhất vô nhị.." Ông ta chuyển vận Huyền khí, ra sức giãy dụa nhưng khó mà thoát ra, không khỏi kinh ngạc nhìn Sở Ngân, nói: "Không đúng.

Ha ha, hắn có nằm mơ cũng không ngờ rằng, Tào công tử lại có thể có tư cách tham gia Kiêu Dương Tranh Bá Chiến lần này, suýt chút nữa bị doạ cho tè ra quần rồi!.

Thì ra là các ngươi?"

Khưu Thiên chỉ cảm thấy lòng bàn tay của mình giống như bị gang thép buộc lại, xúc cảm lạnh buốt, rõ ràng không phải là thể máu thịt, trong lòng càng ngày càng sợ hãi nói: "Ngươi lại có thể gắn tay sắt.

Cửa phòng riêng bị đập mở tung. làm sao có thể chứ?..

Lại nhìn thấy một tên béo bề ngang sắp trở thành khối cầu tròn trịa dẫn theo bảy tám người xông vào."A, tay của ta..

Đứng ra đây cho ta..

Sở Ngân cười lạnh một tiếng, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích."

Năm ngón tay của Sở Ngân dần dần phát lực, cười lạnh nói: "Thứ gì à?""Nói đùa thôi à?

Khưu Thiên, tên chó lợn nhân phẩm hạ tiện nhà ngươi, ở sau lưng sỉ nhục học viên của ta, lại còn ở trước mặt sỉ nhục ta, cũng xứng dạy học, giáo dục người khác à?

Ngươi chờ đó..

Sở Ngân, ngươi nhanh buông ta ra," Khưu Thiên chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình sắp bị bóp thành thịt nát rồi, lớn tiếng gào thét: "Vừa rồi ta.

Khẩu khí lớn thật, lão tử đứng ra đây, có thể làm được gì chứ?

Phòng riêng bên cạnh ngay lập tức trở nên im lặng.

Răng rắc!...

Tào Phá Thiên với vẻ mặt u ám bước vào phòng riêng, nói: "Họ Sở kia, ngươi ra tay tàn nhẫn quá rồi đấy.

Khưu Thiên nhận ra người trong phòng riêng, trong lòng hơi giật mình, lại lập tức giễu cợt nói: "Ta còn tưởng là ai chứ?.. họ Sở kia, ngươi lại có thể thật sự phế tay của ta..

Không thể coi thường...."

Sở Ngân cười lạnh lùng nói: "Rất bất ngờ, đúng chứ?.

Răng rắc.

Lâm Bắc Thần đặt ly rượu trên tay xuống."

Răng rắc, răng rắc...."

Vừa nói vừa bước ra một bước, thân hình thoắt một cái, đã xâm nhập đến trước mặt Sở Ngân, một chưởng đánh ra."

Sở Ngân vung đôi tay lên nói: "Lợn béo chết tiệt, ngươi có thể qua đây thử xem."

Sở Ngân trực tiếp không nhịn nổi, đập đũa xuống bàn, mở miệng chửi bới.

Ấn chưởng đánh ra, mang theo âm thanh của phong lôi. ta sẽ không tha cho ngươi, a.

Ngươi còn lại mấy phần thực lực của ngày xưa chứ, he he he, hôm nay lão tử sẽ dạy cho ngươi một bài học.

Xương ngón tay phải của Khưu Thiên trực tiếp bị bóp nát thành nhiều mảnh. ngươi .

Mặc dù người béo như lợn nhưng thân pháp lại cực kỳ linh hoạt."

Khử Thiên nhìn năm ngón tay của mình biến dạng giống như bánh quai chèo, hét lên thất thanh."

Hắn là người chững chạc và bảo thủ, trong mắt không có một hạt cát, nhất là không thể nhìn được loại hành vi chống đối giáo viên này.

Học viên chính là học viên.

Thầy giáo chính là thầy giáo.

Mặc dù không cùng chung một học viện, nhưng cũng phải có sự phân biệt lớn nhỏ.

Ở trong mắt Hàn Bất Phụ, loại hành động phạm thượng này là điều không thể nào tha thứ nhất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.