Một nữ tử trẻ tuổi đeo kiếm đứng ở sau lưng Bạch Thiển Tuyết, gương mặt cay nghiệt, thần sắc cứng rắn đột nhiên giơ tay lên.
Bàn tay quất mạnh vào trên mặt Trương Uy, tay chỉ vào mũi của hắn, quát mắng: "Mắt chó của ngươi mù rồi à, dám đòi hỏi chứng nhận từ tiểu thư nhà ta?
Tên tuổi tiểu thư nhà ta chính là chứng nhận.
Nửa gương mặt Trương Uy sưng tấy, hắn ôm mặt, vẫn cẩn thận từng chút một giải thích: "Bạch quan tòa đại danh đỉnh đỉnh, tất nhiên ta biết rõ.
Chủ là Lý cục trưởng của chúng ta trước khi rời đi đã ra tử lệnh, không xuất trình chứng nhận thì không có bất cứ người nào có thể mang người từ trong nhà giam đi được."
Bạch Thiển Tuyết nhìn biểu cảm của hai người họ liền biết thái độ của hai người họ.
Phải học được kiềm chế bản thân.
Nhưng đối phương rõ ràng đến gây chuyện..
Trên mặt nàng hiện ra vẻ giễu cợt mỉa mai, nàng nói: "Đừng nói như kiểu đáng thương đó, ta biết hai người các ngươi là con chó trung thành vô cùng tàn nhẫn dưới trướng Lý Thiếu Phi.
Đầu cúi thấp cũng đã ngẩng lên.
Xin Bạch quan tòa đừng làm khó những nhân vật nhỏ bé như chúng ta" Tay sai còn lại là Mã Hán thấy thế cũng tiến về trước, cúi người cười nói: "Đúng thế, Bạch quan tòa."Bạch quan tòa hiểu nhầm rồi" Vẻ mặt Trương Uy đột nhiên trở nên nghiêm túc, nói: "Những nhà bị chúng ta đến khám đều là nhà của đám quan xấu tội ác tày trời, kẻ bị bắt đều là kẻ cùng hung cực ác tội không thể tha, toàn bộ tài sản tịch thu đều dựa theo pháp luật Đế hoàng, tuyệt không tiến hành mưu hại hàm oan người vô tội" "Không sai" Giọng nói của Mã Hán cũng trở nên cứng rắn, eo lưng đứng thẳng tắp như tiêu thương, nói: "Cục trưởng chúng ta từ khi nhậm chức đến nay, bất kẻ là hành động hay quyết sách nào, từ đầu đến cuối vẫn luôn đặt luật pháp Đế hoàng làm đầu, bảo vệ kẻ yếu bình dân, trừng trị tham quan phạm pháp.
Cục trưởng Trương Uy gần đây phong quang vô hạn, nào phải chịu sỉ nhục thế này.
Chỉ cần làm được hai việc này, mình có chịu phải chút thiệt thòi thì có tính là gì?.
Cơ thể đang uốn người cúi xuống của Mã Hán cũng dần dần đứng thẳng trở lại..
Lời hay đã nói hết cả rồi."
Lời này vừa thốt ra, nụ cười làm lành trên mặt Trương Uy dần biến mất."Kiếm trận" Hai người hét to, đồng thời xuất kiếm, nghênh đón đỡ lấy.
Nửa mặt còn lại của Trương Uy cũng sưng lên theo.
Trương Uy vội vàng giải thích: "Ý của tổ chức là nếu như bây giờ chúng ta giao phạm nhân ra, đợi đến khi Cục trưởng trở về, chúng ta xem như chết chắc.
Hành vi buồn cười của đám ti tiện các ngươi kia vốn dĩ đang bóp chết vinh dự của đế quốc.
Đối với sự kiêu ngạo và tôn nghiêm của loại nhân vật nho nhỏ này, nàng chỉ cảm thấy ngây thơ, ngu xuẩn lại còn buồn cười thôi.
Trương Uy và Mã Hán không nói gì thêm nữa.
Hai người chỉ lẳng lặng đứng sóng vai cạnh nhau, ánh mắt bình tĩnh, đứng sừng sững trước đường hướng về nhà tù, không nói một lời, dùng sự im lặng để biểu hiện thái độ của bản thân.
Bốp.
Trên gương mặt xinh đẹp kiêu ngạo của nàng ta thể hiện rõ sự khinh thường, đầu ngẩng lên thật cao như thiên nga, lộ ra chiếc cổ trắng nõn mềm mại, nhìn xuống từ trên cao, nở nụ cười lạnh lẽo.
Trong sự bình tĩnh trên nét mặt của bọn hắn còn xen lẫn sự phấn khởi, trong lòng tràn ngập một loại cảm xúc kỳ quái..
Trong mắt Bạch Thiển Tuyết lộ ra sát ý.
Chẳng qua là hạt bụi trong gió, ngọn cỏ trong đất mà thôi, vòng đi vòng lại từng lứa rồi tới từng lứa, chuyện sống chết của bọn hắn có ý nghĩa gì so với đế quốc sao?
Trong mắt vị nữ quan tòa này lóe lên sự khinh thường, sự kiên nhẫn cuối cùng đã hết, nàng ta phất tay, thản nhiên hạ lệnh: "Thanh Tuyền, Minh Nguyệt, Lục Trúc, Bạch Chú, bốn người các ngươi ngay lập tức tóm người ra khỏi nhà tù."Ngươi đang dùng gã họ Lý kia để ép tiểu thư nhà ta?"Bảo vệ đám dân đen không đáng nhắc tới kia lại khiến các ngươi cảm động đến thế sao?
So với quý tộc, quan chức chịu trách nhiệm vận hành và bảo vệ trật tự của đế quốc, những dân đen này có tính là gì?
Bạch quan tòa có thể xem thường ta, nhưng xin ngài tuyệt đối đừng nói xấu Lý cục trưởng" Sau khi hai người nói xong, biểu cảm và thần thái biểu hiện ra của đám người đặc vụ khác trong ngoài đại sảnh dần xảy ra thay đổi trong vô thức.
Nhưng trên mặt hắn vẫn là nụ cười lấy lòng, từ đầu đến cuối không thể hiện ra bất kỳ thay đổi gì khác.
Thế là, hắn lại lần nữa xoay người cúi đầu, liên tục cười làm lành: "Không không không, ti chức tuyệt đối không có ý này."Ha ha.
Có khúm núm thêm nữa thì đúng thật là ném hết thể diện của lão đại đi.
Mặt hàng như Lý Thiếu Phi mà cũng xứng để ta thủ hạ lưu tình?
Máu tươi bắt đầu lan ra khắp đại sảnh Đặc Pháp Cục."
Ánh mắt Bạch Thiển Tuyết đảo sang, mắt phượng sắc bén, thản nhiên nói: "Ta nhất định phải làm khó dễ các ngươi thì sao?
Các ngươi đã mang danh tội phạm đế quốc rồi."
Nữ tử kia chất vấn với vẻ mặt nghiêm nghị.
Không thể gây thêm chuyện cho lão đại được.
Eo lưng cúi thấp trước đó đang ưỡn thẳng."
Bạch Thiển Tuyết chậm rãi đứng dậy.
Vèo vèo vèo vèo..
Ánh mắt nàng lướt nhìn quanh bốn phía, sắc bén như đao lướt qua gương mặt mỗi một đặc vụ.
Sự thay đổi này đều chạm đến Bạch Thiển Tuyết và bốn nữ hầu đeo kiếm bên cạnh nàng ta."Ha ha..
Kiếm quang chói mắt, xé rách không gian.
Ngài là thần nữ cao cao tại thượng, đừng làm khó những nhân vật nhỏ bé kiếm ăn trong bùn đất bọn ta "Nếu như.
Nữ tử trẻ tuổi đeo kiếm kia lại vụt thêm một bạt tai nữa.
Trương Uy và Mã Hán không nhịn thêm được nữa, đồng thời xuất thủ trong chớp mắt.
Nếu kẻ nào cản trở, giết chết không luận tội."
Trương Uy và Mã Hán liếc mắt nhìn nhau, đều lộ vẻ bất đắc dĩ, đồng loạt cúi người, cầu xin lần nữa: "Xin Bạch quan tòa thủ hạ lưu tình" Bạch Thiển Tuyết chậm rãi đứng lên.
Chờ lão đại trở về, nhất định sẽ đánh chết bọn hắn.
Nụ cười nịnh nọt vừa nãy đã biến mất.
Mấy ngày qua, các ngươi dùng cờ hiệu của Đặc Pháp Cục khám nhà diệt tộc cướp bóc đốt giết khắ nơi, không biết đã giết hại bao nhiêu người, liệu có nghĩ tới chuyện thủ hạ lưu tình hay không?
Bốn nữ tử đeo kiếm không chờ đợi nổi nữa, đồng loạt xuất thủ."Thủ vững ngục giam."Muốn đưa người đi sao, bước qua xác của bọn ta trước đã."Tồn tại cùng nhà giam.
Mặc dù khẩu hiệu có hơi là lạ, nhưng đám người đặc vụ khí thể mãnh liệt như thủy triều, đục không sợ chết, hoàn toàn khác so với bất kỳ đặc vụ Đặc Pháp Cục nào mà Bạch Thiển Tuyết từng gặp qua.
1241 chữ
