Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 3025: Tương Kiến Hoan




Công Tôn Long Tuyền mặt mang nghi hoặc mà xoay người nhìn về phía hắn."Tìm mấy cao thủ đáng tin cậy, âm thầm bảo hộ Tiết Ngưng Nhi" Lâm Bắc Thần nghiêng đầu, bình đạm nói: "Hiện giờ có rất nhiều người muốn đối phó ta, ta sợ có một số kẻ đê tiện không có giới hạn đạo đức, âm thầm ra tay với nàng...

Ngươi thay ta che chở nàng Công Tôn Nàng Long Tuyền giật mình..

Phần tin nhắn vẫn chưa có trả lời.

Nhân tài của các học viện lớn đều đã tụ tập tại đây.

Hơn nữa, bởi vì hiệu quả của Dinh Dưỡng Khoái Tuyến, "Thư Đế" Không Sơn Ánh Tuyền vốn hẳn đã hóa thành xương trắng mà giờ vẫn chưa chết, tuy rằng chưa hoàn toàn khôi phục thực lực, nhưng vẫn có khả năng quản lý học viện.

Dáng người lay động tựa như một đóa hoa sen nở rộ trong dòng nước chảy xiết, kiêu ngạo quật cường mà lại yếu ớt.

Trong gió, mái tóc dài màu bạc như thác nước chảy tung bay.

Vậy hãy để chúng ta cùng nhau nỗ lực.

Đây cũng là một trong những nguyên nhân giúp Cầu Tri học viện phát triển mạnh mẽ như bão táp.

Nhưng không biết tại sao, Tần Chủ Tế luôn cảm thấy tin nhắn mà nàng gửi đi, người bên kia đã nhận được.

Tương kiến hoan.

Mà người mà nàng nhớ mong lại ở nơi nào?

Dường như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Hiện giờ, mọi người lưu lạc khắp nơi.

Thời gian trôi qua lâu như vậy, cô nhóc lúc trước ngây ngốc vì tình yêu mà gánh chịu tiếng xấu, hiện giờ cũng nên trở lại" Tần Chủ Tế lẩm bẩm tự nói.

Hồ sơ kiếm thuật Tương Tư Nhập Cốt do nàng gửi đi vẫn như cũ im ắng mà xuất hiện ở trong cuộc trò chuyện, là tin nhắn duy nhất trong cuộc đối thoại.

Tần Chủ Tế kết thúc bế quan, chậm ra mở to hai mắt.

Nàng mới không tin tai họa ngàn năm đã chết đâu.

(Nghĩa đen: mừng gặp nhau; cũng là tên bài thơ của Lý Dục) Cùng một ban đêm.

Rất nhiều Thiên Trận Sư tu vi cao đã rời đi nơi bị quá độ sử dụng này từ lâu, đi tìm viên giới tinh mới càng thêm thích hợp tu luyện.

Nhạc Hồng Hương si mê Thiên Trận Thuật, khiến cho nàng cảm thấy như cá gặp nước ở viên giới tinh này, thu hoạch rất lớn. nhìn Lâm Bắc Thần, biểu cảm trên gương mặt người đàn ông này chân thành mà sáng trong, ánh mắt trong suốt như nước suối mùa thu.

Nơi khởi nguyên của Thiên Trận Thuật trong truyền thuyết này, nơi thánh địa của Thiên Trận Thuật đã suy sụp trong mắt vô số người này, hiện giờ đã là một cái thế giới tan vỡ thành mảnh nhỏ..

Tử trong đôi mắt của người đàn ông này, không nhìn thấy sự mê luyến quyền thế như trong tưởng tượng của nàng.

Có lẽ, đây chính là nguyên nhân lúc trước nàng lựa chọn đi theo phục tùng hắn đi.

Đối với việc trong học viện, kỳ thật Tần Chủ Tế cũng không có hứng thú.

Tên kia ảnh hưởng tới nỗi lòng buồn vui giận hờn của mọi người, khiến cho tất cả mọi người vướng bận cùng nhớ mong.

Hiện giờ nàng càng giống như một linh vật, một cái truyền thuyết, để cho các học viên ngưỡng mộ và theo đuổi.

Lệ Sắc tinh hệ.

Nàng lấy ra di động, xem WeChat.

Ánh trăng khác nhau.

Dù gì Vân Dao giới tình cũng là "cái nôi" của Thiên Trận Thuật.

Tựa như con sông cuối cùng cũng đổ vào biển rộng, sao trời vĩnh viễn thuộc về vũ trụ, Tần Chủ Tế tin tưởng, luôn có một ngày, mọi người sẽ hội tụ với nhau, gặp lại nhau.

Hắn chắc chắn đang ở chỗ nào đó nỗ lực.

Đã hơn nửa năm từ lúc đi tới Vân Dao giới tinh.

Hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng chết đi như vậy."Đã biết Công Tôn Long Tuyền xoay người đi ra bên ngoài văn phòng.

Bác Sĩ Đạo thánh địa."Sau lần bế quan này, thực lực của ta đã đạt tới đỉnh Đế cấp, là lúc nên đi thực hiện việc kia.

Ánh trăng luôn dễ khiến người ta tưởng niệm.

Nói đơn giản, Vân Dao giới tinh giống như một tờ giấy bị quá nhiều người viết vẽ lên trên, có quá nhiều đường cong lung tung rối loạn, đã hoàn toàn mất đi dáng vẻ ban đầu.

So sánh với trước kia, dường như cũng không có gì thay đổi.

Tần Chủ Tế nhớ tới rất nhiều chuyện, rất nhiều người lúc trước ở Vân Mộng Thành.

Ánh trăng mờ ảo như sương mù.

Nhạc Hồng Hương ngồi trên nóc nhà, ngẩng đầu ngắm trăng.

Tần Chủ Tế rất ít khi tham gia tới việc kinh doanh hàng ngày của học viện.

Chậm rãi đi ra từ trong Thư Giới, Tần Chủ Tế đứng ở đỉnh núi phía sau Cầu Tri học viện, nhìn về phía sân thư xá rậm rạp phía dưới.

Hắn chắc chắn còn tồn tại.

Thế cục hiện nay, ít nhất hắn vẫn còn nhớ tới thiếu nữ kia.

Nghe đồn năm đó Thần Thánh Đế Hoàng bệ hạ vĩ đại đã gặp Thiên Trận Thủy Tổ thứ mười năm ở nơi này, lúc ấy nàng còn chỉ là một cô bé lưu lạc nho nhỏ, bệ hạ điểm hóa nàng, từ đó mở ra cuộc đời huy hoàng của Thiên Trận Thủy Tổ.

Nghe nói là bởi vì có vô số Thiên Trận Sư tu luyện, khắc dấu trận pháp dẫn tới tinh không xung quanh viên giới tinh này che kín vô số trận văn đạo tắc rác rưởi lung tung rối loạn, dẫn tới trời đất xảy ra dị biến, hỗn loạn bất thường.

Hiện giờ Cầu Tri học viện càng thêm phồn vinh cường thịnh.

Mặt trăng màu đỏ sậm, đứng trên mặt đất có thể nhìn thấy rõ hố thiên thạch trên vầng trăng này, giống như một bức vẽ trừu tượng nhăn nhúm, nhuộm đẫm bầu trời đêm của Vân Dao giới tinh bằng một màu đỏ sậm rách nát mà mê người.

Trên đỉnh đầu, ba vầng trăng tròn như mâm ngọc, treo cao trên bầu trời.

Sau trận chiến đó, các học viện lớn khác đều đã suy sụp, thành tựu uy danh của Tần Liên Thần, cũng mở ra thời đại mới của Cầu Tri học viện.

Nhạc Hồng Hương mất công mất sức đi tới nơi này, thời gian nửa năm, thu hoạch không nhỏ.

Nàng tựa như một miếng bọt biển, tựa như chết đói mà hấp thu hết thảy tri thức ở nơi này.

Cho dù là áo nghĩa, cơ sở bí thuật của các lưu phái Thiên Trận Thuật lớn, hay là cá loại truyền thuyết có liên quan tới Thiên Trận Thuật và Thiên Trận Thủy Tổ, nàng đều đặc biệt cảm thấy có hứng thú, tiếp nhận tất cả, ai đến cũng không cự tuyệt.

Thời gian nửa năm trôi đi nhanh chóng như nước chảy mây trôi.

Nhìn mặt trăng màu đỏ sậm trên đỉnh đầu, lần đầu tiên Nhạc Hồng Hương nảy sinh ý nghĩ phải rời khỏi nơi này.

1399 chữ


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.