"Mời vào" Lâm Bắc Thần nói.
Cửa lớn văn phòng làm việc bị đẩy ra.
Hai người tiến vào trong.
Người đi trước rõ ràng là Tổng cục trưởng Đặc Pháp Cục Lê Hoằng Nghị, người đi theo phía sau là đóa hoa của Tổng cục - Từ Vân.
Lâm Bắc Thần hơi giật mình.
Lý Anh gật đầu với Từ Vân, coi như đáp lại."
Hắn tiếp nhận sách nhậm chức, chỉ thấy quyển sách đồng thau ánh vàng rực rỡ kích thước tương đương một quyển sách bằng giấy bình thường, mặt trước có huy hiệu đao kiếm của Huy Diệu thành, mặt sau là hình ảnh Đế Hoàng.
Đến lúc đó, ai dám chống lại ta?
Lâm Bắc Thần cười.
Từ Vân nhắc nhở nói: "Hiện tại vui mừng vẫn còn sớm.
Cái này dùng để đăng tải thành viên của chiến bộ.?
Người nọ cười đáp: "Thời gian trước đại nhân từng lịch luyện trong quân đội, từng hiệu mệnh dưới trướng Lý lão tướng quân."Hừ, cấp trên cũ Lý Anh vừa nghe liền hừ khẽ một tiếng, nói tiếp: "Lão phu không dám nhận" Từ Vân vội tiến lên trước, mặt cười như gió xuân, nói: "Lão tướng quân chớ trách, thật ra sau khi ngài vào tù, Tổng cục đại nhân cũng đã ngầm cố hết sức lực thử nghĩ cách trợ giúp.
Hai người di chuyển tới góc bên kia của văn phòng lớn.
000 người, tự nghĩ ra phiên hiệu và tên xây dựng chiến bộ trong vòng nửa năm, sau đó tiếp thu kiểm tra, đạt tới tiêu chuẩn chiến bộ một tinh thì tính là thành công nhậm chức.
Lâm Bắc Thần hiểu ý.
000 cái khe lõm, cẩn thận đếm số, tổng cộng có 100..
Đồng thời cũng không nhịn được mà cảm khái, cha nuôi giao thiệp rộng thật đấy, đến cả loại người như Lê Hoằng Nghị vậy mà cũng từng là thuộc hạ dưới trướng."Từ tỷ tỷ làm việc đâu ra đó.
000 cái khe lõm..
Thế không phải là trùng hợp lám sao?.
Hai tay nắm chắc.
Cha nuôi, nể mặt ta đi?
Có thứ này, Lâm Bắc Thần rốt cuộc xem như lẫn vào nội bộ của Huy Diệu thành.
Nhưng thái độ vẫn rất lãnh đạm như trước.
Lâm Bắc Thần nhìn về phía Từ Vân..
Rõ ràng là có quen biết với bông hoa của Đặc Pháp Cục.
Ta mẹ nó cũng đâu có gọi ngươi đâu.
Lê Hoằng Nghị bỏ qua hắn."Cha nuôi, đây là người lãnh đạo trực tiếp của ta."Được rồi" Hắn gật đầu với Lê Hoằng Nghị.
Vị cấp trên cá muối sao đột nhiên lại đến thế?"Phần thưởng của ngươi đã được gửi tới" Từ Vân lấy ra một quyển sách nhậm chức bằng đồng thau lóng lánh rực rỡ: "Chiến bộ chủ một tinh của Huy Diệu thành, có quyền tự thành lập một chiến bộ có quy mô không quá 100.
Lâm Bắc Thần vui mừng ra mặt.
Huy Diệu thành có yêu cầu cao đối với binh lính của chiến bộ.
Trên mặt Lê Hoằng Nghị lộ ra nụ cười khổ.
Trong lòng cũng vô cùng kinh ngạc, Lý lão tướng quân là một người cứng rắn công chính vô tư cỡ nào, chẳng biết bị Lý Thiếu Phi rót canh mê hồn gì, thế mà coi trọng hắn như thế?"
Lê Hoằng Nghị và Từ Vân trăm miệng một lời kinh ngạc thốt lên.
Mở ra quyển sách, bên trong có tổng cộng mười trang, trên mỗi một tờ đều có 10.
Nói đi nói lại, Lý lão tướng quân cũng được xem là cấp trên cũ của Cục trưởng" Ồ.
Đáng tiếc lại không có ích gì?
Có thể nhìn ra được, hắn làm như thế là bởi vì tôn trọng mà không phải bởi vì muốn lấy được thứ gì từ Lý Anh.
Lê Hoằng Nghị bưng trà, rụt rè cười làm lành, lấy lòng Lý lão tướng quân.?
Lê Hoằng Nghị như được đại xá, thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Sau đó lại phối hợp với thực lực cá nhân mạnh mẽ.
Lâm Bắc Thần bừng tỉnh đại ngộ.
Hắn biết, lão tướng quân bất mãn với hắn vì những năm gần đây vẫn luôn phong lưu phóng đãng không làm việc đàng hoàng, vội vã cười hùa, nói lời hay ho.
Hóa ra là như thế..
Bên kia.
Lê Hoằng Nghị: ?"Bái kiến đại nhân" Lâm Bắc Thần cung kính hành lễ, tò mò hỏi: "Đại nhân, ngài đây là.
Từ Vân đưa mắt ra hiệu cho Lâm Bắc Thần.
Nói thật ra, nếu biết được đám người Tần Nhược gặp phải chuyện gì, nếu lúc này trong tay Lý lão tướng quân có một cây đao đồng thời chỉ có thể chém chết một người, vậy thì người mà hắn muốn chém chết kia, chắc chắn là Lý Thiếu Phi mà không phải hắn.
Hai tay đều phải giữ chặt.
Lâm Bắc Thần tới gần hoà giải, nói: "Chính là Lê đại nhân, bỏ qua sự phản đối của mọi người để đề bạt ta, còn tùy ý ta lung tung gây sự, uỷ quyền cho ta làm việc.
Tiêu chuẩn thực lực thấp nhất của binh lính chiến bộ một tinh là cấp Vực Chủ, trong đó yêu cầu về thực lực của thiên tướng, chủ tướng của chiến bộ càng cao hơn một chút, tiếp theo là yêu cầu về quân nhu, quần áo giáp, vũ khí, tinh hạm, Chiến Tranh Bảo Lũy, vv.
Hắn tiến đến, nói: "Hóa ra Tổng cục đại nhân đã từng là binh sĩ dưới tay cha nuôi.
Bước nhanh đến trước mặt Lý Anh, vị Vương đường đường chính chính cao cao tại thượng của Đặc Pháp Cục cung kính cúi người, giữ tư thế trang nghiêm mà trước đây chưa từng có, nói: "Vãn bối Lê Hoằng Nghị, ra mắt lão tướng quân" Lý Anh nhìn thấy Lê Hoằng Nghị, nụ cười trên mặt thu liễm đi mấy phần, chậm rãi gật đầu, ừ một tiếng.
Không có thứ nào là không cần tiêu tốn tiền bạc.
Lâm Bắc Thần không nhịn được nở nụ cười.""Cha nuôi?
Một tay đặc vụ, một tay quân quyền.
Lúc này, biểu cảm trên mặt Lý Anh mới tốt hơn một chút.
Lâm Bắc Thần vội vàng khoát tay nói: "Đừng gọi bậy, không phải ta, người ta gọi là Lý lão tướng quân...
Chỉ có thời gian nửa năm để xây dựng một chiến bộ một tinh, yêu cầu này có thể nói là vô cùng khắc nghiệt."Ta có cha nuôi, ta sợ cái gì?
Lâm Bắc Thần đúng lý hợp tình mà nói.
1275 chữ
