Kiếm Tuyết Vô Danh ngẩng đầu nhìn mặt trời trên đỉnh đầu.
Đáng tiếc không phải vầng trăng."Ta thật ra muốn nhìn, trong những lời mà ngươi từng nói, rốt cuộc lời nào mới là thật.
Nàng nhìn Vĩnh Hằng Chi Lô trong tay.
Ngón tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng nhấn một cái.
Nhạc Hồng Hương vốn dĩ cho rằng nàng có lẽ phải trải qua hàng ngàn hàng vạn năm tu luyện nghiên cứu mới có thể hoàn toàn lĩnh ngộ thứ này.
Từ trên cao quan sát phía dưới.
Phía trên giới tinh khổng lồ, từng tầng trận văn hỗn loạn chồng chất lập lòe, giống như quấn lên một lớp băng dính vòng quanh quanh viên giới tinh hóa thành mảnh nhỏ.
Một người phụ nữ xinh đẹp mặc quần áo trận sư màu trắng chậm ra đi ra từ trong cánh cửa, trong một thoáng, căn nhà lụn bại hoang tàn này bất chợt tăng thêm một phần sinh cơ.
Từng đạo trận văn xuất hiện trên đầu ngón tay trắng mềm như thân hành lá mới lột.
Đáng tiếc các trận sư thuộc các lưu phái khác nhau, thông hiểu trận pháp theo cách khác nhau, đương nhiên sử dụng thiên trận thuật cũng khác nhau, thế cho nên hàng triệu năm tới nay tạo ra trận văn quá nhiều và quá mức hỗn độn ở chỗ này, đỡ trở thành trói buộc của viên giới tinh này.
Bởi vậy, cho tới ngày hôm nay, đã không có ai có thể tháo gỡ.
Bàn tay trắng như ngọc vỗ vào lò đồng.
Người vẫn như cũ sinh tồn ở viên giới tinh này đều là kẻ nghèo khổ ốm yếu thực lực thấp kém, sẽ đi hướng diệt vong cùng với viên tinh cầu này."Kẻ ngốc.
Nơi này từng là nơi Thủy Tổ một mạch Thiên Trận thành đạo, đại diện cho văn minh của Vân Dao giới tinh, nhưng hiện giờ cũng đã sắp tới cuối tinh thần sinh mệnh, nghe đồn chuyện này có liên quan tới việc các Thiên Trận Sư từng cư trú ở nơi này đã rút tinh thần chi lực để tu luyện trận thuật.
Trong tòa nhà cũ nát, cỏ dại mọc thành cụm, lá khô rụng chồng chất.
Đây là một số trận thuật sư cố gắng cứu vớt viên tinh cầu này.
Rất nhiều trận pháp hỗn độn trên không trung của Vân Dao giới tinh tự nhiên mà tan đi.
Bạch Khâm Vân không chút do dự bước vào trong đó.
Cho đến hôm nay, rốt cuộc thông hiểu đạo lý trong đó.
Ông.
Những trận thuật sư này không ai mà không phải là đại nhân vật uy chấn một phương.
Trên bầu trời lập loè ánh sáng màu vàng nhạt.
Không có dấu vết của con người cư trú sinh hoạt.
Lò bằng đồng chậm rãi xoay tròn.
Hoang phế đã lâu.
Đúng là Nhạc Hồng Hương.
Bạch Khâm Vân không suy nghĩ sâu xa.
Vân Dao giới tinh lộ ra dáng vẻ vốn có.
Phá thành mảnh nhỏ, mặt đất nứt nẻ như lòng sông cạn nước.
Ông.
Sấm sét ầm ầm.
Đột nhiên, nàng duỗi tay nhấn một cái.
Trong đôi mắt Nhạc Hồng Hương lóe ra ánh sáng phù văn lóng lánh kỳ dị, rồi nhanh chóng trôi đi.
Các kiến trúc khác trong tòa nhà cũng đều sụp đổ vỡ nát, không thấy bóng người.
Nàng nói một câu, thân hình nháy mắt biến mất.
Trong tòa nhà cũ nát, cửa phòng nhà kề đột nhiên mở ra.
Một trận gió thổi tới.
Tinh Thần Khắc Trụy chi thuật chính là áo nghĩa tối cao của một mạch Thiên Trận Sư.
Bọn họ kinh ngạc phát hiện, không khí bắt đầu ướt át, gió nhẹ trở nên mát mẻ, không khí lưu huỳnh có mặt khắp nơi nhanh chóng biến mất, núi lửa gầm gừ tựa như trẻ nhỏ được vỗ về bắt đầu trở nên yên tĩnh êm ả.
Là thuật pháp giúp huyết mạch thứ 15 Thiên Trận Đạo Thủy Tổ thành đạo.
Ánh mắt xẹt qua sân, hơi nhắm mắt.
Hơi thở già nua tử vong tràn ngập toàn bộ giới tinh.
Tùy tay nhẹ lướt.
Một truyền tống quang môn màu xanh thẳm có thể cho một người đi xuyên qua đột ngột xuất hiện.
Nàng nhìn thoáng qua Bạch Khâm Vân, nói: "Ngươi không đi xem cùng sao?" Bạch Khâm Vân lắc đầu, nói: "Ta còn có việc khác."Nơi đây chính là nơi Thiên Trận phát triển, đáng tiếc lại bị trận sư đời sau tu luyện không hợp lý mà khiến cho nơi đây suy sụp.
Trong nháy mắt này, vô số sinh linh sinh hoạt trên Vân Dao giới tinh đều thấy được hình ảnh đẹp đẽ mộng ảo trên bầu trời này.
Đến nay đã hoàn toàn lĩnh ngộ.
Nàng cầm một cái lệnh bài hình thanh kiếm màu bạc trong lòng bàn tay.
Vân Dao giới tinh..
Nhạc Hồng Hương thở dài.
Người phụ nữ có mái tóc dài màu hạt dẻ hơi xoăn, làn da trắng nõn, ngũ quan cũng không xem như xinh đẹp tuyệt thế, nhưng tổ hợp bên nhau lại có một loại vẻ đẹp hài hòa khiến người khác phải kinh ngạc cảm thán, một đôi con người sáng ngời linh động, toát ra hơi thở trí thức văn hóa.
Lúc này Nhạc Hồng Hương tựa như người thường, trên người không có chút năng lượng dao động nào, khí chất linh động xuất trần.
Vèo vèo vèo.
Ánh sáng lập lòe.
Kiếm Tuyết Vô Danh nhìn thiếu nữ trước mắt, phảng phất đã thấy được bản thân ngày xưa.
Rót chân khí vào trong đó.
Tối cao áo nghĩa, đạo tắc mênh mông như biển rộng không biết làm khó bao nhiêu thiên tài, ngăn trở không biết bao nhiêu đại sư, ở trước mặt nàng, lại là thẳng đường đi tới, chứng kiến suy nghĩ tức là chân lý, một đường tu luyện hiểu được, không hề lệch lạc.
Bước ra một bước.
Tiếng cánh cửa gỗ mục cọ xát khớp nối mở ra vang lên.
Rầm.
Trong nháy mắt tiếp theo, thân hình đã xuất hiện ở ngoài không gian của Vân Dao giới tính.
Hết thảy xảy ra trên Vân Dao giới tinh, đã hoàn toàn biết được.
Chợt hóa thành từng vệt sáng, rơi vào bên trong Vân Dao giới tinh.
Từ sau khi nhận được Tinh Thần Khắc Trụy bí thuật áo nghĩa ở trong bọc của Lâm bà bà đưa cho, nàng bèn ở lại nơi này chú tâm nghiên cứu.
Toàn bộ giới tinh nhanh chóng khôi phục sinh cơ với một tốc độ không thể tưởng tượng nổi.
Lá khô bay tán loạn.
Đồng lò phá tan không gian, trốn vào trong hư không, như cá bơi vào biển rộng, biến mất không thấy.
Mưa rơi cam lộ.
Tựa như một trận mưa sao băng mỹ lệ.
Nhưng hiện giờ, phàm là người năng lực đều đã rơi đi nơi này.
Nhạc Hồng Hương lần thứ hai thi triển thiên trận thuật.
Không nghĩ tới thời gian ngắn ngủi như vậy đã một hơi hiểu hết.
Kẽo kẹt..
Cỏ cây đâm chồi.
Suối cạn bắt đầu chảy róc rách.
Thiên địa triều tịch chi lực từng biến mất, nay cũng đã nhanh chóng khôi phục.
Toàn bộ giới tinh tựa như chìm đắm trong thời gian lưu chuyển, phảng phất một vị trưởng giả đang dần dần già cả trong nháy mắt trở về thời thanh xuân khỏe mạnh cường tráng.
1241 chữ
