"Đắt như vậy à?
Vậy... ta không cần nữa."
Lâm Bắc Thần buột miệng nói ra: "Ta đã giao cho ngươi, đương nhiên là tùy ngươi xử lý.
Có thể đưa ra để chúng ta cùng thương lượng.
Mạch máu não của thiếu niên này, rốt cuộc là vận hành như thế nào vậy chứ?
Hắn dần dần cảm thấy, cửa tiệm này giống như là đang chém giá mình vậy.
Lâm Bắc Thần choáng váng.
Hiện tại, ta vẫn còn là một học viên, một lòng chỉ muốn học tập chăm chỉ, ngày ngày tiến bộ, không muốn bị tiền bạc bẩn thỉu che phủ đôi mắt thuần khiết, nếu như có người khác tìm đến cửa muốn thương thảo về quyền đại lý ở những nơi khác.."
Chờ đã?
Đến chỗ khác hỏi thử xem.
Trước đó, có phải là mình quá ngu ngốc rồi không?
Lại có thể có được nhiều tiền như vậy à?
Lâm Bắc Thần có hơi sững sờ.
Nhưng Lâm Bắc Thần không phải loại người tham lam như vậy.
Sở Ngân lắc đầu, nói: "Loại binh khí thần phẩm này, làm sao có thể tuỳ ý ném cho người khác chứ, đừng nói là ta không đồng ý, ngay cả vợ chồng lão Dương, cũng không phải là người như vậy, các trò vẫn là nên nói chuyện đại lý thật rõ ràng đi..
Sở Ngân ở bên cạnh cũng không cười nữa, thả ly rượu nhỏ xuống, kinh ngạc nói: "Tiểu tử, biểu hiện của trò là sao vậy."
Lâm Bắc Thần tính toán một chút, cảm thấy nó không phải là tính toán có lợi.
Điều này khiến Dương Trầm Chứ và Lữ Linh Trúc cảm thấy có chút xấu hổ.
Đủ để sạc đầy điện thoại mười lần.
Chẳng lẽ lúc trước cách nhìn nhận của hai người bọn họ đối với thiếu niên này là lấy bụng dạ tiểu nhân để đo lòng quân tử sao?
Quần đã cởi được một nửa, ngươi lại muốn chơi miễn phí à?
Dương Trầm Chu nghe vậy liền sững sờ."
Đầu óc của Lâm Bắc Thần cuối cùng cũng quay lại rồi.
Trước đó hắn chỉ coi Thiên Mã Lưu Tinh Tí là phương pháp để nối tay cho Sở Ngân, về sau cũng không suy nghĩ nhiều, lúc này mới đột nhiên hiểu ra, đây chính là một chậu châu báu con mẹ nó rồi.
Nói đến phần này, thiếu niên này không thể nào không biết giá trị của nó.
Chuyện này cũng không phải là vấn đề, Bắc Thần huynh đệ, ngươi còn có yêu cầu nào khác không?."
Lâm Bắc Thần rất thẳng thắn nói: "Thứ quá đắt thì miễn bàn"." Lâm Bắc Thần ngay lập tức trở nên phấn khích...
Dương Trầm Chu trực tiếp cạn lời.
Mặc dù ta mở tiệm làm kinh doanh, chuyện nhỏ thì không nói làm gì, chuyện lớn không thể mập mờ được, tài lực của ta và Linh Trúc có hạn, chỉ cần làm đại lý độc quyền của Hải An lĩnh ở Phong Ngữ hành tỉnh, nếu như có thể được tiêu thụ trong toàn bộ đế quốc thì càng tốt, tiểu huynh đệ, ngươi ra giá đi.
Một trăm tiền vàng một tháng?
Về bản chất mà nói, hắn cũng không phải là một doanh nhân.
Hắn không biết rõ lắm về giá cả thị trường.
Giá trị của nó vượt xa so với tưởng tượng của ngươi, vì vậy bọn ta muốn bàn bạc với ngươi về việc làm đại lý độc quyền.
Đây là quá tin tưởng bọn họ rồi, đúng chứ?
Lữ Linh Trúc ở bên cạnh lại vội vàng hoà giải, nói: "Bắc Thần huynh đệ, thật ra bọn ta còn có một chuyện muốn thương lượng với ngươi."Về phần yêu cầu khác."
Dương Trầm Chu và Lữ Linh Trúc lại lần nữa kinh ngạc."
Hắn trực tiếp nói: "Cái giá này không thành vấn đề.
Sở Ngân ở bên cạnh cười rất sảng khoái, vừa uống rượu vừa nhai đậu phộng, vui vẻ giống như đang xem một vở tuồng hài hước."
Đại lý độc quyền?"
Thực ra có lẽ vẫn còn có thể tăng giá.
Một năm một trăm tiền vàng?
Hay là nói tên phá gia chi tử này trời sinh đã kém thông minh?"
Lâm Bắc Thần nói."
Lâm Bắc Thần suy nghĩ một chút rồi nói: "Đừng tuyên bố ra ngoài là ta đã giao Thiên Mã Lưu Tinh Tí cho các ngươi."Được.
Ngươi nhất định sẽ rất hứng thú.
Lữ Linh Trúc bật cười nói: "Đó là chuyện liên quan tới Thiên Mã Lưu Tinh Tí, bốn bản vẽ kia thực sự là một thần khí đáng kinh ngạc."Các ngươi ra giá đi.
Nghe có vẻ cũng không tồi.
Bản thiết kế thần phẩm luyện kim của một thần khí quý hiếm như Thiên Mã Lưu Tinh Tí, lại có thể trực tiếp ném cho bọn họ.
Thương phẩm không tương xứng với giá cả.
Lữ Linh Trúc ở bên cạnh nói thêm một câu: "Mặc dù giá một trăm tiền vàng một tháng có hơi thấp một chút, nhưng đợi đến khi tầm ảnh hưởng của cửa tiệm bọn ta được mở rộng, con đường mở ra, chúng ta có thể thương lượng tăng giá.
Dương Trầm Chu suy nghĩ một chút rồi nói: "Một trăm tiền vàng.."
Dương Trầm Chu cũng nghiêm nghị nói: "Lời của lão Sở nói rất có lý.
Giá trị của Thiên Mã Lưu Tinh Tí chắc chắn vượt xa sức tưởng tượng của rất nhiều người, một khi nó được phát triển ra, nói không chừng sẽ có người trực tiếp chặt bỏ cánh tay còn nguyên vẹn của mình để nối vào loại vũ khí có uy lực mạnh mẽ này. không lẽ là trò hoàn toàn chưa từng nghĩ tới chuyện này sao?
Các bản thiết kế của lão tử đều giao ra đây cho ngươi xem cả rồi, ngươi lại có thể vừa liếc qua liền không cần nữa.
Nhưng hắn vẫn tin tưởng vào hai người bọn họ như vậy.
Các ngươi cứ quyết định là được rồi, tin rằng với ánh mắt chuyên môn của các ngươi, có thể cân nhắc được lợi hại."
Chuyện này, hắn thực sự chưa từng nghĩ tới.
Trước tiên cứ đợi cửa hàng binh khí Búa Sắt xây dựng được tên tuổi của Thiên Mã Lưu Tinh Tí, sau đó nếu như vẫn còn có thể thao tác, thì có thể chém đẹp những thương nhân khác một cách tàn nhẫn.
Lâm Bắc Thần đột nhiên cảm thấy chỉ số IQ của mình đã online rồi.
Lữ Linh Trúc cũng có chút khó tin.
Đây chính là một chậu kho báu, một cái cây rụng tiền.
Lần đầu tiên gặp mặt, chính vì danh tiếng thối nát khét tiếng của thiếu niên này mà lừa thiếu niên mấy trăm tiền vàng.
Dương Trầm Chu vừa rồi lại vì thiếu niên mở miệng chê bai, còn muốn chém một khoản...
Thật hổ thẹn.
