Người của quân đội mời Hàn Bất Phụ?
Liếc nhìn bóng dáng Hàn Bất Phụ đi theo Trần Kiếm Nam, trên vẻ mặt bốn người Lâm Bắc Thần tràn ngập nét hóng chuyện."Lão Hàn sẽ không có nguy hiểm chứ?" Bạch Khâm Vân nghi thần nghi quỷ nói."Không đâu.
Trong lòng Lâm Bắc Thần lộp bộp một phát.
Chúng được xây dựng trong một đêm, đứng sừng sững như người khổng lồ ở bến cảng, mỗi một màn hình tương ứng với một chiến hạm cấp bậc Thái Kim, toàn cảnh trên thân tàu đều có thể nhìn thấy không xót tý nào..
Hàn Bất Phụ lắc đầu: "Thân phận của hắn là bảo mật.
Sau nghi thức đơn giản là học viên tiến vào top 10 của Thiên Kiêu Tranh Bá mang theo đoàn đội của bản thân xuất hiện ở bến cảng." Hàn Bất Phụ nói."Đi lính?
Không phải bị một chưởng của Lâm Bắc Thần đánh bại sao.
Đúng lúc này, mười màn hình Huyền Tinh lớn lập tức sáng lên mãnh liệt.
Đây là việc nàng không ngờ đến, mà lý do từ chối càng khiến Vương Như Ý không thể phản bác.
Ngày thứ hai, trời nắng, gió đông cấp 5-6, chỉ số không khí PM2.
Có điều nỗ lực của nàng thất bại rồi.""Phải đó, năm người kia đều là một trong những cường giả mạnh nhất trong các đội, nếu không phải vì Lâm Nghị xui xẻo gặp Dạ Vị Ương, thì tuyệt đối cũng là hạt giống top 10..
Vương Như Ý cũng có trong đó, rõ ràng nàng có chút không yên lòng."Ngươi sẽ không đồng ý chứ?"Chờ đi, đợi Lão Hàn về hỏi là biết..
5 là 0, mặt trời mọc ở phía Đông.""Vậy tìm ngươi làm gì thế."
Hàn Bất Phụ im lặng.
Chỉ có cao thủ chân chính mới cảm nhận được sự thay đổi hiện tại của quốc tế.
Vương Như Ý im lặng một lúc lâu, cuối cùng chỉ có thể u ám rời đi.
Có ngốc mới đồng ý.
Lý do thất bại chỉ vẻn vẹn một câu: Đế quốc không chờ nổi ba năm.
Cùng công bố còn có tên chiến đội, những cái tên này đều là tự lấy, coi như một truyền thống đặc sắc cướp cờ trong Tranh Bá..
Đế quốc Bắc Hải bước vào mùa thu mưa gió, thế nên lần này bộ giáo dục thay đổi chính sách chiêu sinh, cho phép đặt cách là vì đã không thể đợi những thiếu niên này từ từ trưởng thành, mà muốn bắt đầu dùng thủ đoạn tương đối cấp tiến thúc đẩy sao?" Nhạc Hồng Hương khẳng định nói: "Trần đội trưởng đến mời người đã chứng minh rằng người muốn gặp Hàn sư huynh có thiện ý, bằng không vừa nãy sẽ không nói mời đâu, mà trực tiếp bắt giữ.
Người nói câu này không phải Thất hoàng tử, nhưng câu nói này từ miệng hắn nói ra còn có phân lượng hơn Thất hoàng tử.
Nước mùa xuân nắng ấm vịt hay rồi." Lâm Bắc Thần không để ý hình tượng nằm dài trong xe."Lão Hàn, nhanh nói đi, ai triệu kiến ngươi đấy?
Đoàn đội đặc chiêu đến từ các học viện cấp tỉnh cũng tiến vào khu vực độc quyền, mở màn bắt lấy những học viên mà mình nhìn trúng, hơn nữa tùy thời tiến hành điều chỉnh dựa theo đánh giá của trận đấu trước kia."Thực lực chiến đội Bạch Vân của Tào Phá Thiên cũng mạnh lắm đấy.
Tại cảng Vân Mộng thành, dòng người đầy ắp." Bạch Khâm Vân hỏi dồn đến cùng." Bạch Khâm Vân nói: "Dưới tiền đề nhận được lời mời của năm đại học viện lại đi lính?
Trong lòng Vương Như Ý như bị một tầng sương mù che khuất, dù mặt trời đang chiếu rọi nhưng lại có chút lạnh lẽo.""Chiến đội của hắn tên gì thế?.
Ngoại trừ Mễ Như Yên miễn cưỡng đủ đô, thì ba người còn lại đều là cặn bã của học viện Số 3!
Hàn Bất Phụ gật đầu.
Đông đạo Chân Châu mưa gió sắp tới, phía Đông mây đen che kín cả thành.
Trong tay Bạch Khâm Vân vẫn giữ con chim trắng mà nàng bắt được trên thuyền, vừa chơi đùa nó vừa tò mò hỏi."Hắn hy vọng ta có thể đi lính.
Hàng chục chiến hạm cấp bậc Thái Kim dừng lại cách bờ mấy ngàn mét, giống như mười con cự thú bằng kim loại trôi nổi trên mặt nước, tản phát ra khí tức khiến người ta khiếp sợ, bóng dáng to lớn hắt xuống mặt biển thành một bóng râm.
Bởi vì thiếu niên này muốn đi lính.""Ha ha, thôi đi, thực chiến mạnh nhất?
Mễ Như Yên đồng ý với quan điểm này.
Chấn động và kính nể lựa chọn của Hàn Bất Phụ, Vương Như Ý càng thêm tiếc nuối nhân tài, vì thế là không tiếc đến cửa thăm Thất hoàng tử ngủ đông ở trong thành, với mong muốn thuyết phục phía quân đội tạm thời buông tha cho Hàn Bất Phụ, hơn nữa còn hứa hẹn ba năm sau sẽ đưa Hàn Bất Phụ càng ưu tú càng cường đại đến quân bộ.
Bởi vì hôm qua lúc mặt trời chưa lặn, Hàn Bất Phụ đã chủ động đến tìm nàng, sau khi thành khẩn xin lỗi liền từ chối lời mời của nàng.
Dân chúng đang vây xem trên cảng đều có thể ở trên ghế của mình nhìn thấy tin tức xuất hiện trên màn hình lớn, trong nháy mắt phát ra tiếng ồn ào như sóng thần..""Lâm Bắc Thần?" Nhạc Hồng Hương cũng nhận ra có vẻ không đúng.
Doanh địa của Vân Mộng Cảnh rất gần cảng, ước chừng sau một nén nhang, Hàn Bất Phụ đã được đưa về, kế đó xe ngựa khởi hành quay về thành.""Dù sao thanh danh thối nát rồi cũng không có ai bằng lòng chọn hắn.""Còn có Đông Phương Chiến, hắn là Thiên Kiêu được coi trọng nhất trước Thiên Kiêu Tranh Bá, nghe nói chỗ mạnh nhất của hắn là thực chiến, không phải là thứ mà những số liệu thử nghiệm kia có thể nêu ra.
Ngay lập tức, mấy người trong xe ngựa đều điên rồi, cơ mà sau đó bất kể hỏi như thế nào Hàn Bất Phụ cũng không nói nữa.
Các đội đang rút thăm lựa chọn chiến hạm ngẫu nhiên, theo việc rút thăm kết thúc, tên của năm học viên xuất hiện trên mỗi chiến hạm, tương tự công bố trên màn hình Huyền Tinh.
Trên bến cảng, thành chủ Lăng Quân Huyền, quan trưởng của lục đại sở, còn có nhân vật cấp cao như Đoạn chỉ huy sứ của Vân Mộng Vệ, tất cả đều xuất hiện ở đây..
Hắn cũng coi là mạnh, nhưng đồng bọn của hắn đều là đồ kỳ cục gì đó?
Đờ cờ mờ, chiến đội Ngọc Khí Châu Bảo rực rỡ?
Cái tên vớ vẩn gì đây?""Nếu như ta không nhớ sai thì là tên của cửa hàng dây chuyền Ngọc Khí Châu Bảo lớn nhất Phong Ngữ hành tỉnh.""Đậu xanh, đồ chó này lại quảng cáo rồi?"
