Lâm Bắc Thần không suy nghĩ nhiều.
Trong đại sảnh tầng một, Vương Trung đã chuẩn bị một bàn lớn thức ăn và rượu ngon.
Kể từ ngày hôm ấy, tại quán trọ Duyệt Lai uống được rượu của thế giới này, Lâm Bắc Thần ngày càng nghiện rượu.
Vương Trung cũng coi như là hợp ý.
Quang Tương nhìn thức ăn trên bàn mà nuốt nước bọt không ngừng.
Cũng khó trách người không biết." Lòng hiếu kỳ của Lâm Bắc Thần bùng phát rồi.
Ai mà biết Lâm Bắc Thần một hơi uống cạn rượu do Thiến Thiến đút qua, có vẻ như không quan tâm lắm, thản nhiên hỏi: "Nhắc mới nhớ, lão cẩu Lâm Chấn Nam kia rốt cuộc là sao vậy?.
Ông ta vốn dĩ chỉ là một tiểu quý tộc sa sút ở Phong Ngữ hành tỉnh mà thôi, chẳng làm nên trò trống gì, không có mấy người coi trọng ông ta, căn bản không thể so sánh được với Lâm gia của chúng ta, một trên trời một dưới đất..
Đây là chim cưu chiếm tổ chim khách.
Nhưng sự thật chứng minh hắn hoàn toàn lo xa rồi."
Vẻ mặt của lão quản gia lại có thể trở nên u sầu hiếm thấy.
Là huynh đệ của cha ta sao?
Thiến Thiến và Thiên Thiên ngồi hai bên trái phải của Lâm Bắc Thần."
Lâm Bắc Thần nhìn Vương Trung, ánh mắt có chút kỳ lạ.
Cho nên mới lôi kéo được quan hệ với Lâm gia chúng ta."
Vừa hỏi một câu, Lâm Bắc Thần đột nhiên cảm thấy trong lòng lộp bộp một chút...
Tuy nhiên, Vương Trung vẫn không chút nghi ngờ, giải thích nói: "Chuyện này đã rất lâu rồi, lão gia rất ít nhắc tới.
Bối phận này có hơi kém.
Lâm Bắc Thần ngồi xuống, cười nói: "Nào, ngồi xuống cả đi, trong nhà không có người ngoài, không cần câu nệ như vậy, ngồi xuống ăn cùng ta đi.
Đó thực đúng là không biết xấu hổ.
Nịnh nọt lấy lòng một số kẻ quyền quý, bảo toàn nhất mạch này của ông ta."Thiếu gia, Cung Công của Thành Quản buổi chiều đã gửi đến một tin tức, nói rằng tòa án hành chính của Phong Ngữ hành tỉnh đã ban xuống một chính lệnh hàm, giải phong căn nhà cũ của chúng ta và ban nó cho lão cẩu Lâm Chấn Nam kia.
Đồ chó má này lại là người phản bội đầu tiên, không những không bảo vệ thiếu gia người mà ngược lại còn liên tiếp cắn mấy phát, trần thuật 20 điều gọi là tội trạng của lão gia.
Trước đó, đối với lão gia và thiếu gia người phải gọi là mức độ cung kính nịnh nọt, không biết xấu hổ.
Một người rót rượu đút rượu.
Vậy thì có chuyện gì vậy?.
Vương Trung tiếp tục nói: "Nhưng sau đó lão gia xảy ra chuyện, Hầu phủ bị tịch thu tài sản.
Sẽ không dẫn tới sự nghi ngờ của Vương Trung, bị đồ chó này nhìn ra sơ hở gì đấy chứ?
Vương Trung mỉm cười he he, tốc độ ăn cũng không chậm hơn Quang Tương là bao."Cha ta từ khi nào lại có một nghĩa muội vậy chứ?
Hỏng rồi..
Bây giờ không biết đã giở thủ đoạn gì, lại có thể lấy được Chiến Thiên Hầu phủ đã bị niêm phong vào tay.""Không có quan hệ thân thích?
Lông mày như sóng, hơi thở như lan."
Lâm Bắc Thần lại hỏi một câu.
Chết tiệt, lòng hiếu kỳ phá hoại lại càng lộ ra sơ hở.
Vốn dĩ tưởng rằng thiếu gia sẽ vô cùng tức giận.
Hóa ra là một câu chuyện như vậy.
Lâm Bắc Thần đã có chút quen thuộc với bầu không khí thơm ngát này.
Năm đó, lão gia nể tình nghĩa muội của mình, cũng khá chiếu cố đồ chó này, ông ta nhờ vào thế lực của Chiến Thiên Hầu phủ cuối cùng đã lẫn ra nhân dạng."
Ồ."
Lâm Bắc Thần hiểu rồi..
Nhưng tại sao đồ chó má Lâm Nghị kia lại gọi ta là biểu đệ?
Lâm Chấn Nam này thực sự là một con sói mắt trắng nuôi uổng công.
Đến cả lão nô ta cũng kính nể ba phần.
Ông ta nhấp một ngụm rượu, căm phẫn nói: "Đồ chó má Lâm Chấn Nam cũng xứng làm huynh đệ của lão gia ư?
Trùng hợp đồ chó này cũng họ Lâm, cố tình đổi tên thành Lâm Chấn Nam.
Vị nghĩa muội kia của lão gia cũng là một người đáng thương, năm đó khi lão gia vẫn còn chưa được phong hầu, có một vị nghĩa muội đồng sinh cộng tử trên chiến trường, sau đó trước khi vị kia chết trận nhờ cậy lão gia chăm sóc tiểu muội, sau khi lão gia lập chiến công được phong hầu, tìm thấy nữ tử này rồi nhận làm nghĩa muội . đồ chó này thật không biết xấu hổ.
Quang Tương vẻ mặt phi lễ chớ nhìn, cúi đầu xốc cơm."
Ông ta nhìn mặt mà nói chuyện, thấy tâm trạng của Lâm Bắc Thần rất tốt, mới cẩn thận dè dặt tung tin tức này ra.
Vương Trung lại uống một ngụm rượu nữa rồi nói: "Lão gia có một nghĩa muội đã gả cho ông ta.
Hắn muốn tiếp tục nói chuyện phiếm một trận, nhưng lão quản gia lại ấp úng nói bóng gió, không chịu nói gì thêm nữa.."
Quang Tương hoan hô một tiếng, ném bảng viết chữ sang một bên, trực tiếp nhảy lên ghế đẩu."
Lâm Bắc Thần suy nghĩ một chút, trong đầu lập tức có khái niệm.
Nghe có vẻ như rất thân thiết với lão gia.
Thiếu gia người không biết cũng là chuyện rất bình thường..
Lâm Bắc Thần nói: "Vậy thì lão cha ta và nghĩa muội này có hơi mù mắt rồi, nhìn trúng một tên cặn bã như vậy.
Sao lại đem lời trong lòng hỏi ra vậy?
Một gắp thức ăn đút canh.
Lời này nghe thế nào cũng thấy hình như là có câu chuyện trong đó..
Vương Trung ngay lập tức giải thích: "Thiếu niên bình thường không quan tâm đến những chuyện này.
Hỏi xong, hắn lập tức hối hận.
Hắn thực chất là một kẻ rất bà tám.
Chuyện này, nói ra thì dài lắm."
Vương Trung với sự tiếc nuối vô hạn nói: "Cũng không trách nàng, ôi, năm đó nàng chỉ là một tiểu cô nương rất đơn thuần và ngây thơ, bị đồ chó má Lâm Chấn Nam kia lừa gạt, ôi, thực sự là không gặp được người tốt, phải trả giá cả cuộc đời."Thiếu gia, Chiến Thiên Hầu phủ là tổ trạch của Lâm thị.
Nó có ý nghĩa rất lớn.
Người phải tìm cách lấy lại nó.
Không thể để tên cẩu tạp chủng không có chút huyết mạch của Lâm Thị như Lâm Chấn Nam một mực chiếm giữ."
Vương Trung nói.
