Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 438: Một mặt khác của Mộc Tâm Nguyệt




Trời tối dần Ngô Tiếu Phương vẫn còn chưa ngủ.

Hắn một mình uống rượu giải sầu trong hậu viện nhà mình.

Tâm trạng của Ngô Tiếu Phương rất tệ.

Hắn đang do dự không biết có nên chủ động đi xin lỗi Lâm Bắc Thần để tránh bị trả thù hay không— Dù sao thì quán quân của Thiên Kiêu Tranh Bá có đủ sức nặng, muốn trả thù hắn, hoàn toàn chỉ là chuyện một câu nói.

Chính vào lúc mà hắn đang say sưa rượu chè, bỗng nhiên hoa mắt, nhìn thấy một bóng người xa lạ, từ bên ngoài tường viện nhảy vọt tới, đáp xuống trước mặt hắn. không .." Ngô Tiếu Phương đứng lên, trong lòng cảnh giác. cho dù phải trả bất cứ giá nào, con cũng phải chữa khỏi cho người.

Trong nhà..

Khu ổ chuột theo ý nghĩa tương đối..

Đường nét mơ hồ có chút giống với Mộc Tâm Nguyệt.."

Mộc Tâm Nguyệt nắm chặt lấy tay của nữ nhân, vừa khóc vừa lắc đầu nói: "Chỉ cần con còn một hơi thở thì nhất định phải chăm sóc nương, chữa bệnh cho nương.

Trong lòng hắn vô cùng kinh ngạc.

Dưới bức tường bên phải của viện có một cái giếng cổ.

Tên ăn chơi trác táng Lâm Bắc Thần này, cũng quá tàn nhẫn rồi đấy."

Nữ nhân trung niên yếu ớt nói."Nương, nương làm sao vậy, nương, người đừng doạ con sợ. a.

Hàng rào trúc vốn không thể nào ngăn chặn được những kẻ xâm nhập, thậm chí ngay cả những con mèo hoang, chó hoang bên ngoài cũng có thể mang theo tình ý nhảy vào chiếm viện.

Rất lâu sau, bà ta mới từ từ thả lỏng ra, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ trầm thấp, sắc mặt cũng dần khôi phục bình thường, nhưng tấm chăn mỏng đắp trên người gần như đã ướt đẫm!

Trong viện bên trái có vài khóm rau...

Dưới sự giãy dụa, cả chiếc giường đều rung lên, như thể sắp sụp đổ bất cứ lúc nào..

Khu Tây Bắc của Vân Mộng thành.. không sao."Nương .

Ở nơi sâu thẳm trong một con hẻm tối tăm, có một trạch viện của dân nghèo....

Bùn đất trong sân bị giẫm lên rất ngay ngắn."

Khi đến nửa chừng, nữ nhân đột nhiên hét lên thảm thiết một tiếng, cơ thể co giật dữ dội, trên khuôn mặt tái nhợt xuất hiện một màu đỏ thẩm cực kỳ dị thường, hiển nhiên là đau đớn đến cực điểm..

Một nữ nhân trung niên đang nằm trên giường.

Nữ nhân với mái tóc lưa thưa, hốc mắt trũng sâu, khuôn mặt khô héo nhưng vẫn có thể nhìn ra được đường nét đại khái của khuôn mặt, khi bà ta còn trẻ chắc chắn là một mỹ nhân hiếm thấy.

Nàng vội vàng nắm chặt lấy đôi tay của nữ nhân, liều mạng truyền Huyền khí của mình vào."Ngươi là ai? nương không xong rồi.

Mấy năm nay đã liên luỵ đến con trong khoảng thời gian dài như vậy, con vừa đi học vừa phải kiếm tiền, vì nương con đã chịu khổ rồi."

Người lạ mặt giơ tay lên.

Sự báo thù đến nhanh như vậy sao?"Nương, người cảm thấy thế nào rồi?"Ngươi chính là Ngô Tiếu Phương của học viện Số 3?.

Còn huy động cả lực lượng quan chức của Sở Cảnh Vụ.

Một luồng Huyền khí u ám phá không trung.""Nương, con là nữ nhi của người."Tốt lắm.

Trong căn nhà gỗ thấp bé bên trái có ánh nến lấp loé."Nương....

Tiểu Nguyệt Nhi, con đừng lo cho nương, cơ thể của nương đã không thể cứu được nữa, thay vì để ta sống đau khổ như vậy, chi bằng chết sớm hơn một chút cũng coi như là giải thoát.

Ban đêm xông vào nhà dân, ngươi."

Trên khuôn mặt của nữ nhân trung niên hiện ra vẻ nhân từ, đưa tay lên một cách khó khăn, gạt đi giọt nước mắt trên khóe mắt của Mộc Tâm Nguyệt rồi nói: "Tiểu Nguyệt, đừng khóc, nương xin lỗi.

Ngô Tiếu Phương đột nhiên cảm nhận được Huyền khí trong cơ thể mình ngay lập tức bị phong ấn."Ta là, ta...

Nhưng hình thức nhiều hơn ý nghĩa..

Đội điều tra phá án của tỉnh cần ngươi phối hợp..

Nữ nhân trung niên gào thét một tiếng, thân thể đột nhiên thẳng tắp giống như một sợi dây thừng sắp bị kéo đứt."

Mộc Tâm Nguyệt hoảng sợ.

Bên cạnh vườn rau, một con chó già màu trắng đang nằm ngủ say trên đống củi...

Trước khi buổi đại điển Thiên Kiêu Tranh Bá ngày mai bắt đầu, ngươi không được rời khỏi đây một bước."

Ngô Tiếu Phương trở nên căng thẳng.

Từ giờ trở đi, ngươi sẽ bị cách ly, ngươi phải tiếp nhận sự thẩm vấn của chúng ta."Nguyệt Nhi, sức khoẻ của nương, không cầm cự được bao lâu nữa, con..

Bức tường đất thấp bé đã không cách nào bảo vệ trọn vẹn ba ngôi nhà gỗ trơ trọi trong viện, những ngọn giáo gỗ sắc nhọn đâm xuyên qua hàng rào, ngăn chặn sự sụp đổ của bức tường đất nứt vỡ, hiển nhiên đã được chủ nhân sửa chữa một cách tỉ mỉ...."

Một mặt yếu đuối như vậy, ngoại trừ nương của nàng ra, trước giờ chưa từng có ai thấy qua.

Ba căn nhà gỗ cũ kỹ xếp thành hình chữ phẩm (品), nằm tách biệt trong một khoảng sân nhỏ.

Con mương hai bên đường ngổn ngang rác thải, trong bóng tối những con chó hoang, mèo hoang bụng đói kêu vang đào bới tìm kiếm thức ăn trong đống rác.."

Người lạ mặt mặc đồng phục quan thức của Sở Cảnh Vụ, dáng vẻ uy nghiêm, mở miệng nói, một luồng uy áp đáng sợ xộc thẳng vào mặt hắn, làm cho Ngô Tiếu Phương tim đập loạn xạ, ngay lập tức bừng tỉnh...

Ở đây nhà cửa thấp bé, kiến trúc chủ yếu bằng vật liệu cây cỏ, bề mặt là đường đất, quy hoạch lộn xộn, không khí tràn ngập mùi thối không biết từ đâu tới.."

Mộc Tâm Nguyệt mặc một chiếc áo choàng rách nát nhưng được giặt rất sạch sẽ, bưng bát cháo rau xanh còn ấm, ngồi trên chiếc giường gỗ đơn sơ, trên mặt mang theo vẻ dịu dàng và quan tâm vĩnh viễn sẽ không bao giờ xuất hiện trong trường học..."Không, nương, con không cho phép người nói như vậy..."

Mộc Tâm Nguyệt vô cùng hoảng sợ, giống như một chú nai con xông vào khu rừng tối tăm.

Cho dù ban ngày nàng đã đặt ra quyết tâm nào đó, nhưng lúc này căn bản không cách nào biến thành hành động được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.